Sau Khi Giả Chết Phát Hiện Cha Của Con Mình Là Thái Tử - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-02-15 18:03:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Bảo Châu hiểu ý của Tần nương t.ử.
Khi Tần nương t.ử thành hôn với đó cũng là chút tình cảm nào, thậm chí hai còn coi là thanh mai trúc mã, đôi bạn trẻ thơ, nhưng kết quả cuối cùng là hòa ly trong ê chề, Tần nương t.ử lột một lớp da mới rời khỏi đàn ông đó.
Vì , Tần nương t.ử hy vọng Hạ Bảo Châu đừng chậm chạp, yếu đuối như bà lúc đầu, khi yêu tự nhiên thế nào cũng , khi còn yêu thì nhanh ch.óng rời .
Sau khi cảm ơn Tần nương t.ử một nữa, Hạ Bảo Châu hài lòng lấy trang sức dùng cho hôn lễ của hai , và đích mang đến Mạnh phủ.
Vì lễ nghi, Hạ Bảo Châu Mạnh phủ, mà đưa cho tiểu nhị gác cổng.
Dù cũng chỉ còn hai ba ngày nữa là thành hôn, thực sự cần thiết phá vỡ quy tắc nữa.
Sau khi Hạ Bảo Châu về nhà, gia đình ba của họ cuối cùng cũng chút thời gian rảnh rỗi, ít nhất còn chạy tới chạy lui nữa, nhưng Hạ nãi nãi buông tha nàng, cầm một cuốn sổ nhỏ kéo Hạ Bảo Châu về phòng.
"Nãi nãi, ạ?"
Hạ Bảo Châu vẫn hiểu chuyện gì xảy , chỉ nghĩ rằng Hạ nãi nãi chuyện riêng .
Sự thật chứng minh đúng là một chuyện riêng, Hạ Bảo Châu mở cuốn sổ nhỏ mà Hạ nãi nãi nhét cho nàng xem một cái, khỏi đỏ mặt, nàng bất giác trả cho Hạ nãi nãi:
"Không cần cái ạ."
"Con hiểu!"
Hạ nãi nãi cứng rắn đặt cuốn sổ nhỏ tay Hạ Bảo Châu, đó kiên nhẫn giải thích:
"Nãi nãi thể hại con , đàn ông đều là súc sinh, nào để ý đến cảm nhận của phụ nữ, huống hồ Mạnh Ngọc còn trẻ kinh nghiệm, nãi nãi đây là thương con."
Sự chú ý của Hạ Bảo Châu chút kỳ lạ, nàng tò mò hỏi:
"Nãi nãi, Mạnh Ngọc kinh nghiệm ạ?"
Hạ nãi nãi thấy Hạ Bảo Châu để tâm đến lời , thở dài trả lời:
"Đương nhiên là dùng mắt , con gặp nhiều , con cũng sẽ , mau xem sổ , gì hiểu nãi nãi dạy con."
Hạ nãi nãi dạy Hạ Bảo Châu quả thực là bất đắc dĩ, theo lý thì những thứ đều do nương của Bảo Châu , nhưng Bảo Châu nương , nên chỉ thể do bà nội .
Dưới sự giám sát của nãi nãi, Hạ Bảo Châu qua loa cũng , chỉ thể cứng rắn mở trang đầu tiên.
Nhìn những cảnh tượng sặc sỡ sổ, còn đủ loại tư thế của nam nữ, Hạ Bảo Châu khỏi tròn mắt.
"Còn chuyện cũng thể chiều theo nam t.ử..."
Hạ Bảo Châu như mở một thế giới mới, từ lúc đầu e thẹn đến ngày càng nghiêm túc.
"Tư thế ?"
Hạ Bảo Châu chỉ bóng sổ, chút thể tin , hóa những gì nàng từng chỉ là bề ngoài, cuốn sổ dạy mới là đặc sắc.
Lần đến lượt Hạ nãi nãi đỏ mặt, bà đột ngột đóng sổ : "Ta thấy con học cũng gần xong , phần còn đợi đêm tân hôn con và phu quân của con tự nghiên cứu ."
"Đừng mà nãi nãi, để cuốn sổ ạ."
Hạ Bảo Châu xong, đưa tay đón lấy cuốn sổ mà Hạ nãi nãi ném khi khỏi cửa, một nữa chìm suy tư, những như ?
——
Mạnh Ngọc cũng gặp chuyện tương tự, khi thử đồ cưới xác nhận vặn, những khác đều lui xuống, chỉ Lưu Tam ở , dâng một cuốn sổ nhỏ cho Mạnh Ngọc.
"Chủ t.ử, việc vốn nên do các công công đến thông báo, nhưng nơi xa xôi, chỉ thể do thuộc hạ thế."
Lưu Tam càng càng đỏ mặt, cả sắp chín tới nơi.
"Chủ t.ử, nữ t.ử giống nam t.ử, đêm tân hôn ngài nhất định dỗ dành phu nhân, nhường nhịn phu nhân, đừng tổn thương phu nhân."
Mạnh Ngọc lúc đầu hiểu Lưu Tam đang gì, tự nhiên yêu chiều Bảo Châu, nhưng khi liếc nội dung trong sổ, lập tức hiểu ý đồ của Lưu Tam và những khác.
Theo lý, chuyện khai sáng sẽ do cung nữ chuyên trách dạy dỗ, nhưng mấy năm từ chối sự sắp xếp của mẫu hậu, nên bên cạnh bất kỳ thị thông phòng nào.
Vì Lưu Tam và những khác mới lo lắng, đặc biệt tìm đến cuốn sổ .
"Lui xuống , ."
Một tiếng lệnh, Lưu Tam lập tức nhảy ngoài như một con khỉ, cũng kinh nghiệm, dám dạy chủ t.ử.
Mạnh Ngọc từng xem qua tranh xuân cung đồ, nhưng đến lúc mới nhận , sắp thành , những điều trong mơ của , và những gì thấy mắt, đều sẽ cùng Hạ Bảo Châu trải nghiệm từng chút một.
Cảm giác khác với cảm giác học thuộc một cuốn sách, vô cùng may mắn vì hai mươi năm qua đều giữ trong sạch, bao giờ dính dáng đến nữ sắc.
Tất cả những đầu tiên, đều sẽ cùng cô nương yêu nhất tận hưởng.
——
Lụa đỏ treo khắp nơi, khiến đến nóng cả mắt.
Cuối cùng cũng đến ngày Hạ Bảo Châu thành , nàng cảm thấy mới ngủ Hạ nãi nãi gọi dậy.
"Buồn ngủ quá..."
Hạ Bảo Châu cảm thấy ngay cả mắt cũng mở nổi.
"Còn ngủ, nên dậy thành !"
Một chiếc khăn thấm nước lạnh Hạ nãi nãi trực tiếp đắp lên mặt Hạ Bảo Châu, Hạ Bảo Châu lập tức tỉnh táo.
Dưới ánh đèn, Hạ Bảo Châu rõ Hạ nãi nãi, hôm nay Hạ nãi nãi ăn mặc vô cùng lộng lẫy, thậm chí hiếm khi thoa son phấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-gia-chet-phat-hien-cha-cua-con-minh-la-thai-tu/chuong-13.html.]
"Đừng nữa, mau quần áo trang điểm, nếu sẽ kịp."
Rõ ràng là Hạ Bảo Châu thành hôn, nhưng Hạ nãi nãi còn sốt ruột hơn cả Hạ Bảo Châu, chỉ hận thể giúp Hạ Bảo Châu rửa mặt luôn.
Đến khi tự tay đội phượng quan cho Hạ Bảo Châu, Hạ nãi nãi tân nương trong gương mắt sáng mày ngài, môi đỏ răng trắng, bà mới xúc động rơi lệ.
"Nãi nãi, con thành chứ rời nhà, sẽ luôn ở bên và gia gia." Hạ Bảo Châu nắm lấy tay Hạ nãi nãi đặt lên n.g.ự.c.
"Ngày vui, nên , chỉ là nhớ đến cha con thôi, chuyện nữa, mau ăn chút gì xuất phát."
Thời nay đàn ông ở rể nhiều, nên lễ nghi gì đó đều do Hạ Bảo Châu quyết định, nàng định mang kiệu hoa đón dâu, chỉ trang trí hai con ngựa cao to mượn , còn khăn trùm đầu, đợi đến lúc động phòng trùm lên cho Mạnh Ngọc chơi đùa, cũng là .
Dưới ánh trăng tắt, đoàn đón dâu đông đảo, vô cùng náo nhiệt xuất phát.
Trên đường thấy động tĩnh đến xem náo nhiệt, đoàn của Hạ Bảo Châu cũng để đối phương đến vô ích, cho nhét tay qua đường một vốc kẹo mừng, nhận vài lời chúc phúc.
Đương nhiên, cách xa như , thể một mạch, giữa đường nghỉ năm sáu , cuối cùng cũng đến cổng Lạc Thành đúng lúc mặt trời ló dạng.
Tiếng nhạc cụ vốn chút uể oải lập tức vang lên, Hạ Bảo Châu cưỡi ngựa đầu, khuôn mặt xinh kiều diễm đầy vẻ vui mừng.
"Tân nương xinh quá, Mạnh công t.ử thật phúc!"
" , đến mười hai gánh sính lễ, ở rể cũng coi là sỉ nhục."
Người dân xung quanh Mạnh phủ ít nhiều đều về hỷ sự , tấp nập vây quanh xem náo nhiệt, từng vốc kẹo mừng đưa , náo nhiệt biến thành cùng vui.
Quá trình đón dâu vô cùng thuận lợi, dù cũng ai dám cản Hạ Bảo Châu.
Chỉ là đến cửa phòng ngủ của Mạnh Ngọc, Hạ Bảo Châu vẫn tượng trưng dừng một chút:
"Mạnh Ngọc, đến cưới đây."
Ngay đó, đợi Mạnh Ngọc trả lời, Hạ Bảo Châu liền đẩy cửa .
Tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy. Lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị. Trong đầu Hạ Bảo Châu trống rỗng, chỉ câu , và đang ngày càng đến gần mắt.
"Nương t.ử." Mạnh Ngọc cũng , vạn ngàn tình ý cuối cùng chỉ thể cô đọng thành một tiếng gọi.
"Tân nương tân lang còn ngẩn gì~" Bà mối cuối cùng cũng chen từ đám đông, "Nhanh, tân lang nên bái biệt trưởng bối ."
Lưu Tam sớm hóa trang thành già, một bên vội vàng xua tay từ chối: "Không cần cần, sắp kịp giờ , mau ngoài ."
Lưu Tam liên tục từ chối, nhưng bà mối chịu, gì chuyện bái biệt cha khỏi cửa.
Hạ Bảo Châu sớm hoảng loạn, sang Mạnh Ngọc bên cạnh, khẽ hỏi: "Làm bây giờ?"
Mạnh Ngọc cong mày : "Không cần để ý đến họ, chúng bỏ trốn ."
Hạ Bảo Châu kinh ngạc, Mạnh Ngọc trực tiếp dắt tay khỏi cửa, phía là đoàn đón dâu đưa dâu hỗn loạn.
"Còn mau xuất phát! Tân lang tân nương đều chạy !" Lưu Tam hét lớn một tiếng, mới bừng tỉnh, ngừng kéo co trong hỷ đường, vội vàng đuổi theo đôi tân nhân.
Hạ Bảo Châu vốn định theo kế hoạch ban đầu, mỗi một ngựa, diễu qua phố phường một phen, nhưng Mạnh Ngọc nhanh tay lẹ mắt, trực tiếp đưa Hạ Bảo Châu lên ngựa, đó cũng lên cùng một con ngựa.
Tiếng nhạc vang lên, bà mối chỉ thể ba bước hai, vội vàng đuổi theo đôi tân nhân đáng tin , đường còn quên lẩm bẩm: Thật thể thống gì, thể thống gì...
Ngựa cao to lắc lư, qua các con phố, bắt đầu hướng về thôn Lan Hoa.
Trên đường, Mạnh Ngọc cô nương hoạt bát rạng rỡ mặt, niềm vui trong lòng sớm tràn , ám vệ đưa dâu khỏi cảm thán, họ vẫn là đầu tiên thấy chủ t.ử của vui vẻ như .
Giữa đường nghỉ ngơi, Mạnh Ngọc xuống ngựa , bế Hạ Bảo Châu xuống.
"Hạ tiểu nương t.ử thật phúc nha——"
Đoàn đón dâu phát mấy tiếng cảm thán, khiến Hạ Bảo Châu hổ đến mức ngẩng đầu lên .
Mạnh Ngọc kiên quyết tránh né chút nào, thành hôn , bế nương t.ử nhà thì .
Hai dựa trong đình ven đường uống nước, Mạnh Ngọc sửa phượng quan vàng lấp lánh đầu Hạ Bảo Châu, xót xa hỏi: "Có nặng ?"
Hạ Bảo Châu ngờ Mạnh Ngọc sẽ chú ý đến vấn đề , nàng lắc đầu, thể hiện thực lực của với Mạnh Ngọc:
"Đương nhiên nặng."
"Sáng nay mệt , ăn sáng ?"
Mạnh Ngọc , lấy một gói bánh ngọt, cố gắng đút cho Hạ Bảo Châu.
"Mạnh công t.ử thật thông minh, chuẩn cả bánh ngọt."
Hạ Bảo Châu bận rộn đến giờ, đồ ăn sáng sớm tiêu hóa hết, cũng từ chối, hai cứ thế đút cho ăn hết mấy miếng bánh ngọt, tạm lót .
Đoàn lên đường, họ một mạch đến thôn Lan Hoa.
Tiếng kèn thổi vang trời, Hạ Bảo Châu và Mạnh Ngọc thôn, nam nữ già trẻ đến ăn tiệc cưới liền vây , thấy hai cùng cưỡi một con ngựa, tiếng hoan hô vang lên ngớt, ai thấy phá vỡ quy tắc, chỉ cảm thán đôi tân nhân thật là trai tài gái sắc.
"Tân nhân bái đường nào——"
Hạ Bảo Châu và Mạnh Ngọc nắm dải lụa đỏ, từng bước tiến hỷ đường bài trí.
"Nhất bái thiên địa!"
"Nhị bái cao đường!"
"Phu thê đối bái! Đưa động phòng!"