Mặc Tĩnh An thấy Mặc Văn Hoàn , trong mắt lóe lên một tia hung hiểm, đó mỉa mai: "Ta và Phụ hoàng đang bàn chuyện, ngươi xông đây gì? Sao nào... vạch trần nên thẹn quá hóa giận ?"
Mặc Văn Hoàn tức giận lao lên chỉ tay mặt mắng lớn: "Mặc Tĩnh An, bớt phun mấy lời thối tha đó ! Bản vương khi nào thì tư túi bạc của Lão Tứ, ngươi chớ ngậm m.á.u phun !"
Mặc Tĩnh An nhíu mày chất vấn: "Ta là hoàng của ngươi, ngươi xưng hô cho đúng mực, gọi thẳng tên húy của thì thôi, còn ở mặt Phụ hoàng năng thô tục. Ngươi thật đúng là coi trưởng gì, ngạo mạn vô lễ, bước tiếp theo ngươi sẽ coi Phụ hoàng gì luôn ?"
Lời dứt, Hoàng thượng quát lớn: "Phóng tứ!"
Nghe thấy , Mặc Tĩnh An lập tức im bặt.
Mặc Văn Hoàn càng sợ tới mức rùng , quỳ rạp xuống đất. Nhìn thấy vẻ mặt giận dữ của Phụ hoàng, mới nhận mắc bẫy của Mặc Tĩnh An. Vừa nên xung động như , phen xong đời , bao nhiêu hảo cảm bấy lâu nay mặt Phụ hoàng đều tiêu tan hết. Hắn tức giận đầu lườm Mặc Tĩnh An một cái cháy mắt.
Hoàng thượng sa sầm mặt mày, ánh mắt lạnh lùng: "Hai các ngươi, ở mặt trẫm mà cãi vã ầm ĩ, còn thể thống gì nữa, tạo phản hả?"
"Nhi thần dám, Phụ hoàng bớt giận. Nhi thần chỉ vì thấy Nhị hoàng vu khống, nhất thời kiềm chế mới lỡ lời vô lễ. Nhi thần sai , nhi thần dám nữa ..." Mặc Văn Hoàn quỳ mọp đất, dập đầu dám ngẩng lên.
Mặc Tĩnh An phản bác: "Nhân chứng vật chứng đều rành rành đó, vu khống ngươi khi nào? Người của Hộ bộ khai , âm thầm dặn dò bọn họ khấu trừ bổng lộc của Lão Tứ, trùng hợp là bổng lộc hàng tháng của ngươi đều nhiều hơn khác, ngươi giải thích thế nào đây?"
Mặc Văn Hoàn ngẩng đầu lên, trừng mắt : "Chứng cứ ? Ta tin."
Mặc Tĩnh An ném cuốn sổ cái trong tay cho , hừ một tiếng : "Tự ngươi ."
Mặc Văn Hoàn vội vàng nhận lấy sổ sách lật xem. Dòng bổng lộc hàng tháng của quả nhiên nhiều hơn khác, thậm chí còn vượt qua cả Thái t.ử và Mặc Tĩnh An.
Mặc Văn Hoàn khỏi nhíu mày, hiểu chuyện là thế nào. Trong lòng bất giác toát mồ hôi lạnh, vội vàng đặt sổ sách xuống, ngẩng đầu Hoàng thượng lo lắng biện bạch: "Phụ hoàng, thể nào, cuốn sổ nhất định vấn đề. Bổng lộc mỗi tháng nhi thần nhận ..."
Mặc Văn Hoàn khựng , nhất thời nhớ rốt cuộc nhận bao nhiêu bổng lộc, bởi vì mỗi trong cung phát xuống đều là do Liễu Tiên Tiên trực tiếp cầm .
Hoàng thượng lạnh mặt hỏi: "Mỗi tháng ngươi nhận bao nhiêu?"
Mặc Văn Hoàn đ.ấ.m tay xuống sàn, mặt mếu máo giải thích: "Phụ hoàng, nhi thần . Mỗi tháng bổng lộc của nhi thần đều giao cho Liễu Tiên Tiên quản lý, nhưng nhi thần dám lấy tính mạng đảm bảo, Tam Vương phủ từng nhận dư một xu bổng lộc nào, nhi thần oan uổng quá..."
Mặc Tĩnh An bên cạnh mỉa mai: "Hừ, ngươi Vương gia mà đến bổng lộc của cũng rõ ràng. Dù giao cho Tam Vương phi quản lý thì cũng con chứ? Chẳng lẽ ở Vương phủ ngươi chút thực quyền nào, ngay cả một nữ nhân cũng quản nổi ?"
Mặc Văn Hoàn đầu lườm , xù lông đáp: "Ngươi thì hiểu cái gì, bản vương đây là sủng thê."
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Hừ, sủng thê ?"
Mặc Tĩnh An tiếp tục châm chọc: "Theo thấy, Tam chính là sợ vợ, cần những lời hoa mỹ như để che đậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-thay-cho-vuong-gia-bai-liet-nang-tro-thanh-doan-sung-cua-hoang-gia/chuong-79-hai-nguoi-cac-nguoi-co-phai-muon-tao-phan-khong.html.]
"Ngươi..."
"Đừng chối cãi nữa!" Mặc Tĩnh An ngắt lời , ngẩng đầu Hoàng thượng cung kính : "Phụ hoàng, Tam cứ thoái thác như , e là để che đậy sự thật, đùn đẩy trách nhiệm. Theo nhi thần thấy, bổng lộc của Lão Tứ chính là tư túi ."
"Nhi thần !" Mặc Văn Hoàn cuống quýt trừng lớn mắt: "Phụ hoàng minh giám, nhất định là Nhị hoàng tự tư túi bạc, vu oan giá họa cho nhi thần."
Mặc Tĩnh An nheo mắt: "Hãm hại? Nếu ngươi , ghi chép? Chứng cứ rành rành ở đây còn dám chối cãi, ngươi thật đúng là thấy quan tài đổ lệ."
Mặc Văn Hoàn giận dữ: "Hộ bộ đều là của ngươi, những ghi chép chẳng đều do ngươi quyết định ."
Mặc Tĩnh An lạnh: "Thiên hạ là của Phụ hoàng, Hộ bộ cũng là của Phụ hoàng, chỉ mặt Phụ hoàng giám sát. Hơn nữa, còn Thừa tướng thống lĩnh lục bộ, đến lượt chủ, Tam chớ càn."
Mặc Văn Hoàn nghiến răng: "Vậy chừng là ngươi hối lộ Hộ bộ Thượng thư thì ?"
Mặc Tĩnh An nhạo: "Thật là chuyện , Tam , khi vu khống nhất ngươi nên đưa bằng chứng ."
Mặc Văn Hoàn , tức giận nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Dù cũng , ngươi cũng đừng hòng vu oan cho ."
"Câm miệng!"
Thấy hai tranh cãi thôi, Hoàng thượng quát lên một tiếng, hai lập tức sợ tới mức im bặt, đều rụt cổ dám ho he gì nữa.
Ánh mắt Hoàng thượng đảo qua đảo giữa hai , trong lòng cơn giận bốc lên, hận thể mỗi đứa một cước đá bay hai thứ gì .
Đợi cơn giận nguôi ngoai, Hoàng thượng mới trầm giọng : "Hai các ngươi đều liên quan đến , Hằng Vương càng mỗi tháng lĩnh bao nhiêu bổng lộc. trong sổ sách ghi chép rõ ràng, hiện giờ xem , hiềm nghi của Hằng Vương quả thật lớn hơn..."
Nghe , Mặc Văn Hoàn hoảng hốt, vội vàng nhỏ giọng biện bạch: "Phụ hoàng, nhi thần thực sự oan mà, chuyện nhi thần từ đầu đến cuối đều hề ..."
Trong đáy mắt Mặc Tĩnh An lóe lên một tia đắc ý.
Lúc , Mặc Văn Hoàn đảo mắt một vòng, ngẩng đầu cẩn thận : "Phụ hoàng, là cho gọi Liễu Tiên Tiên tới đây hỏi một chút?"
Mặc Tĩnh An lập tức : "Liễu Tiên Tiên là của ngươi, ai các ngươi thông đồng với ."
"Không thể nào, bản vương vô phân văn, coi tiền bạc như vật ngoài . Liễu Tiên Tiên là Tĩnh Quốc Trưởng công chúa, thể tham ô chút bạc lẻ đó của Lão Tứ?"
Hoàng thượng day day thái dương, đó mở lời phân phó bên cạnh: "Đi, gọi Liễu Tiên Tiên đến đây."
Mặc Tĩnh An đột nhiên khựng , tuy trong lòng bực bội nhưng dám gì.