“Khương Mỹ Tiên thầm nghĩ, nếu tuổi tác lớn thì chắc chắn là trông gì, nếu thì dựa cái gì mà trúng Khương Lê Lê.”
“Mấy đứa đang thầm chuyện gì thế?
Đi thôi, chúng thăm chị dâu Nhị Nha và em bé.”
Khương Mỹ Mỹ kéo Khương Lê Lê rời .
Ra khỏi phòng chính, Khương Mỹ Mỹ ghé sát tai Khương Lê Lê nhỏ giọng :
“Khương Mỹ Tiên , em đừng thiết với nó quá.”
Khương Lê Lê ngẩn một lát, :
“Em mà, vả một năm cũng chẳng gặp mấy , cần lo chị.”
Tuy là cái cớ nhưng cũng quả thực là thăm em bé, hai phòng, thấy một phụ nữ đang quấn khăn đầu, bế đứa bé cho b.ú.
Khương Mỹ Mỹ và Khương Lê Lê đều là con gái chồng, đột nhiên thấy cảnh liền ngượng ngùng đỏ mặt, chủ nhân thấy ngược chẳng chút ngượng ngùng nào, hì hì gọi bọn họ xem em bé.
“Chào chị dâu ạ.”
Hai chào hỏi xong, đứa bé đang nỗ lực b.ú sữa, cảm thấy đặc biệt đáng yêu.
“Bố, , con về , ồ, chú tư thím tư về !”
Khương Lê Lê thấy sắc mặt chị dâu Nhị Nha thoắt cái trở nên khó coi, liền đến là kẻ thiện chí, lục tìm trí nhớ, hình như là cô cả Khương Tiểu Vũ.
Cô cả gả cho cháu trai bên ngoại của bà nội Khương, cũng chính là họ ruột của bà, sinh ba đứa con trai, con trai cả thiểu năng trí tuệ, bà liền tìm một đứa cháu gái bên nhà đẻ về vợ cho con trai cả.
Bà còn kén cá chọn canh, Khương Mỹ Mỹ hoặc Khương Lê Lê, cảm thấy bọn họ nghiệp cấp ba thì sinh con sẽ thông minh.
Sau khi Khương Mỹ Mỹ công việc, là thể nào , bà liền chằm chằm Khương Lê Lê.
Chẳng , cửa thấy Khương Lê Lê, mắt bà sáng rực lên:
“Lê Lê, cháu cũng về ?”
Khương Lê Lê cô cả, nhíu mày :
“Cô cả, chị dâu đang ở cữ, cô mở cửa to thế gió lạnh lùa mất.”
“ đấy, cô đường bụi bặm thế , ôi chao, mùi gì thế?”
Khương Mỹ Mỹ giơ tay phẩy phẩy mũi, “Cô mau ngoài thôi, kẻo ám mùi cháu trai nhỏ.”
Cô cả xị mặt xuống, lườm Khương Mỹ Mỹ, bực bội :
“Khương Mỹ Mỹ, ai chuyện với bề như cháu ?
Học hành phí cơm phí gạo ?”
Nói xong, cô cả còn lườm một cái, nhưng bà vẫn đó nhúc nhích, cũng đóng cửa, mặc cho gió lạnh thổi thốc phòng.
Khương Lê Lê đanh mặt , đang định đuổi thì thấy bác gái cả hùng hổ tới, túm lấy tóc đuôi ngựa của cô cả kéo mạnh .
“Khương Tiểu Vũ, mày điên , con dâu tao đang ở cữ ?
Mày còn cô đấy, cố ý mở cửa to thế để gió lùa , mày thế nào hả?”
Bác gái cả xong, “rầm" một cái đóng cửa , cũng quên dặn dò Khương Lê Lê bọn họ:
“Cô cả mấy đứa đầu óc bình thường, nếu bà chạy đến mặt mấy đứa năng hàm hồ thì cứ bảo bác, để bác xử bà .”
Khương Lê Lê và Khương Mỹ Mỹ , đều thấy sự kính phục trong mắt đối phương.
Theo tiếng của cô cả nhỏ dần, chứng tỏ bà xa, Nhị Nha giường thở phào nhẹ nhõm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai-xuyen-thu/chuong-43.html.]
“Cuối cùng cũng .”
“Chị dâu, cô cả gì chị ?”
Khương Lê Lê tò mò hỏi.
Nhị Nha do dự một chút, nghĩ Khương Lê Lê bọn họ cũng ngoài, bấy giờ mới :
“Lúc con còn trong bụng chị, cô cả cứ luôn quan tâm chị, lúc đầu chị cảm động, mới , cô cả dám ý đồ với con chị.”
Khương Lê Lê càng thêm thắc mắc, đứa bé nhỏ thế thì ý đồ gì chứ?
Chẳng lẽ nhận nuôi?
Thấy vẻ mặt tò mò của Khương Lê Lê và Khương Mỹ Mỹ, Nhị Nha tiếp:
“Trong làng cô cả nhà nọ sinh con, cứ nhận nuôi một đứa bé, cô cả liền chị đem con tặng cho nhà đó, còn cái gì mà nhà đó điều kiện , đứa bé về nhà đó là hưởng phúc.”
Khương Lê Lê và Khương Mỹ Mỹ kinh ngạc, những việc cô cả kiểu gì cũng thấy là vấn đề về đầu óc.
Đột nhiên, Khương Lê Lê nhớ nguyên chính là nhờ cô cả giới thiệu mà gả , thảo nào hậu quả như , mà nguyên cũng lạ, mà tin tưởng cô cả, cứ thế yên tâm mà gả luôn.
“Lê Lê, đang nghĩ gì thế?”
Khương Mỹ Mỹ đẩy Khương Lê Lê một cái, thấy cô hồn liền :
“Đi thôi, chị dâu cũng mệt , chúng đừng phiền chị dâu nghỉ ngơi nữa, tìm bố thôi.”
Tìm bố là phụ, xem trò của cô cả mới là thật, thực Khương Lê Lê cũng xem cảnh cô cả bác gái cả “xé xác”.
Cửa phòng chính đóng c.h.ặ.t, Khương Mỹ Mỹ dẫn Khương Lê Lê ghé sát một lát, bà nội và bác gái cả đang mắng , cô cả thỉnh thoảng cãi vài câu, tiếc là nhanh trấn áp.
“Hai đứa gì ở đây thế?”
Khương Thuận Quân về nhà, thấy cửa phòng chính đóng, mà hai cô em họ nhà chú tư đang ghé tai lén, nhịn tò mò hỏi.
Khương Mỹ Mỹ đầu vẻ “suỵt”, thấy là họ hai, liền vẫy vẫy tay với , đó nhỏ giọng :
“Anh Quân, cô cả đến , bà nội và đang mắng cô đấy.”
Biết bên trong là Khương Tiểu Vũ, sắc mặt Khương Thuận Quân lập tức trầm xuống, hừ lạnh :
“Hóa là bà , bà cái gì thế?
Không tìm vợ nhảm đấy chứ?”
Khương Lê Lê nhỏ giọng mách lẻo:
“Chưa kịp ạ, vả cô còn cố ý mở to cửa, để gió lạnh vù vù thổi phòng chị dâu Nhị Nha, em với chị cả ngăn cũng .”
Khương Thuận Quân “rầm" một cái đẩy cửa , tiếng động trong phòng lập tức dừng , tất cả cửa, thấy là Khương Thuận Quân, sắc mặt những khác khôi phục bình thường, chỉ Khương Tiểu Vũ là sợ hãi rụt cổ .
“Thuận Quân, cô cả chỉ là đến thăm ông bà nội thôi, ý gì khác .”
Khương Tiểu Vũ vội vàng giải thích.
Khương Thuận Quân nheo mắt , lạnh :
“ cháu cô cố ý mở cửa, vợ cháu lạnh?”
Khương Tiểu Vũ kêu oan:
“Thuận Quân, cháu khác bậy, cô cả là loại đó ?
Cô là tính tình cẩu thả, cô cháu vì chuyện nhận con mà tức giận, cô đây là xem phản ứng của Nhị Nha, tưởng là m.a.n.g t.h.a.i con gái , là cô lầm , Nhị Nha sinh con trai, cô là vui mừng đến nhường nào , , cô đặc biệt xách trứng gà qua đây, chính là để cho Nhị Nha tẩm bổ cơ thể đấy.”
Trên bàn quả thực đặt một giỏ trứng gà nhỏ, ước chừng hai mươi quả, quà đầy tháng thì quả thực là .