Sau Khi Gả Nhầm Cho Đại Lão Văn Niên Đại [Xuyên Thư] - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-05-05 20:01:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trương Thục Cầm, đang đối tượng với Ngô Kiến Trung ?”

 

Khương Lê Lê đột nhiên lớn tiếng hỏi.

 

“Sao ?”

 

Nói xong, Trương Thục Cầm lập tức bịt miệng , giọng ồm ồm :

 

“Tớ nãy chẳng gì cả.”

 

Khương Lê Lê thể ngờ , mới mấy ngày chú ý đến Trương Thục Cầm, cô thành đối tượng với Ngô Kiến Trung .

 

“Không bảo tổn thương tình cảm, cần thời gian để chữa lành, nên bên phía Ngô Kiến Trung tạm thời cân nhắc , mới bao lâu ?

 

Sao thành đối tượng ?”

 

Khương Lê Lê dám tin hỏi .

 

Nhìn đôi mắt trợn tròn của Khương Lê Lê, Trương Thục Cầm lương tâm c.ắ.n rứt :

 

“Cái tên họ Hồ con sắp đẻ đến nơi , tớ tìm khác cũng quá đáng chứ?”

 

“Không quá đáng.”

 

Khương Lê Lê lắc đầu, “Ý tớ là với Ngô Kiến Trung kìa, đó chẳng còn đang do dự , đột nhiên đồng ý ở bên ?”

 

Bốn năm ngày , Khương Lê Lê còn thấy Ngô Kiến Trung đến đón Trương Thục Cầm tan , Trương Thục Cầm vẫn còn lạnh nhạt với , chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, rốt cuộc xảy chuyện gì mà khiến Trương Thục Cầm lập tức đồng ý đối tượng với Ngô Kiến Trung?

 

Trương Thục Cầm ấp úng nửa ngày, do dự :

 

“Ây da, thì là mấy hôm tớ tình cờ gặp Hồ Thụy Minh và Lý Thúy Lan, vốn dĩ cũng chẳng gì, nhưng cái con khốn Lý Thúy Lan đó dám nhạo tớ, tớ tức quá, mà tiện tay với một bà bầu sắp đẻ, nên định tìm hai đ.á.n.h cho Hồ Thụy Minh một trận, cái gọi là nợ vợ chồng trả.”

 

Khương Lê Lê gật đầu:

 

“Rồi nữa?”

 

“Sau đó chuyện Ngô Kiến Trung , mặt tìm đ.á.n.h cho Hồ Thụy Minh một trận, thế là tới lui, tiếp xúc nhiều hơn, liền cảm thấy cũng .”

 

Trương Thục Cầm chút thẹn thùng .

 

Nhìn ánh mắt đảo liên hồi của cô , Khương Lê Lê cảm thấy chắc chắn còn chuyện khác, nhưng cô , Khương Lê Lê cũng tiện truy hỏi đến cùng.

 

“Dù nữa, hy vọng thể hạnh phúc, Ngô Kiến Trung mà dám ăn h.i.ế.p , chuyện gì với , nhất định cho tớ , tớ bảo Quân Trạch giúp tẩn .”

 

Khương Lê Lê vung vung nắm đ.ấ.m .

 

Trương Thục Cầm như nghĩ đến điều gì, nở một nụ ngọt ngào, đan áo len hỏi:

 

“Chỗ của tớ về một ít len cừu, lấy ?”

 

“Lấy chứ, còn cả da cừu với da sói nữa, nếu tớ cũng lấy mấy tấm.”

 

Khương Lê Lê lập tức đáp.

 

Trời sắp chuyển lạnh , kiếm mấy thứ càng khó hơn, cô dự trữ thêm một chút, con cũng lo thiếu.

 

Lúc ăn cơm trưa, Lâm Tiểu Hàm chuyện Trương Thục Cầm và Ngô Kiến Trung đối tượng, lúc đó gì, đường tan về, cô liền cảm thán trai phúc phận.

 

Khương Lê Lê tò mò :

 

“Thích Thục Cầm đến thế cơ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-nham-cho-dai-lao-van-nien-dai-xuyen-thu/chuong-132.html.]

 

Anh trai về xem mắt cũng đến mười, hai mươi cô nhỉ?

 

Chẳng ưng ai ?”

 

“Đừng nhắc đến nữa, hôm ưng một cô, tớ với bố tớ đều hài lòng, đằng gái cũng gật đầu , nhưng đối phương quá dễ chuyện, tớ yên tâm, kết quả hôm qua điều tra, đoán xem chuyện là thế nào?”

 

Lâm Tiểu Hàm mang theo chút giận dữ hỏi.

 

“Thế nào?”

 

Khương Lê Lê đoán nhà gái giấu bệnh tật gì .

 

Lâm Tiểu Hàm tức đến mức dừng xe đạp , nghiến răng nghiến lợi :

 

“Cái cô đó là xem mắt hộ chị gái sinh đôi, chị cô trông giống cô , nhưng là một ngốc, cũng hẳn là ngốc , trông cứ như đứa trẻ sáu, bảy tuổi , xem thế chẳng là l.ừ.a đ.ả.o ?”

 

Nhắc đến chuyện , Lâm Tiểu Hàm vẫn còn phẫn nộ thôi, nhà tính toán thật , để em gái xem mắt, đến ngày kết hôn thì tráo , chuốc cho Lâm Tiểu Hải ít rượu, chị em sinh đôi giống , Lâm Tiểu Hải lúc say khướt chắc chắn phân biệt , chuyện thành thì Lâm Tiểu Hải là quân nhân, bắt buộc chịu trách nhiệm.

 

Rõ ràng, Khương Lê Lê cũng nghĩ đến tính toán của nhà , cô hít một lạnh:

 

“Cũng may là nhị thẩm nhanh trí, thì trai xong đời .”

 

Tuy rằng thể ly hôn, nhưng hai động phòng , nhà mà ngày nào cũng đến gây huyên náo, nhà họ Lâm đừng hòng ngày nào yên , khi còn ảnh hưởng đến tiền đồ của Lâm Tiểu Hải.

 

“Còn nữa nhé, cô là do dì tớ giới thiệu, nghiệp sơ trung, tìm việc , cứ ở lì nhà, trông cũng bình thường mà nghĩ thì lắm, đòi 666 tệ tiền sính lễ , còn đòi cả ‘tứ đại kiện’, ‘36 cái chân bàn ghế’, khi kết hôn bắt tớ nộp hết lương, còn quá đáng hơn là, cưới xong ở nhà tớ, là ở nhà đẻ cho tự tại, cô đây là lấy lương của tớ nuôi cả nhà cô chắc?”

 

Lâm Tiểu Hàm cạn lời .

 

Em...

 

Khương Lê Lê cũng khá cạn lời, thời nay 188 tệ tính là sính lễ cao , 666 tệ, đúng là cô cũng dám mở miệng.

 

“Còn nữa còn nữa, một cô gái chia tay, lòng vẫn quên bạn trai cũ, nhưng gia đình ép quá, thấy tớ là quân nhân, đính hôn cũng mỗi một nơi, nên tớ đính hôn giả với cô , nếu cô với bạn trai cũ thì cô sẽ hủy hôn với tớ, nếu tớ cũng đồng ý thì hai sẽ sống tạm bợ với , tớ lúc đó ngây luôn, tớ tìm đối tượng t.ử tế , tại đính hôn giả với cô ?”

 

Lâm Tiểu Hàm phẫn nộ kể.

 

Nghe Lâm Tiểu Hàm phàn nàn, Khương Lê Lê nhịn mà nhướng mày, kiếm mấy thành phần cực phẩm thế , đều để Lâm Tiểu Hải đụng ?

 

“Không ai đáng tin cậy ?”

 

Khương Lê Lê tò mò hỏi.

 

Lâm Tiểu Hàm lắc đầu:

 

“Thật cũng mấy phù hợp để sống đời, bố tớ khá thích, nhưng tớ chịu.”

 

Lâm Tiểu Hàm liếc Khương Lê Lê, điều cô dám là cô mấy thấy ánh mắt Lâm Tiểu Hải Khương Lê Lê đúng lắm, cô em gái sinh đôi hôm , chân mày và ánh mắt cũng vài phần giống Khương Lê Lê.

 

Lúc phát hiện , cô suýt thì sợ ch-ết khiếp, nên mới dụ dỗ tra xét cô em gái sinh đôi , định bụng tìm vấn đề gì đó để hủy bỏ hôn sự , cũng may là tra, thì cô xong đời thật .

 

“Ầy, tìm hợp ý đúng là dễ dàng, cũng cần vội vã như , giống như cả đây chính là vì quá vội vàng đính hôn nên mới xảy chuyện đó.”

 

Khương Lê Lê nhịn cảm thán một câu.

 

Khương Lê Lê thì Lâm Tiểu Hàm cũng suýt quên mất Lâm Quân Trạch đây cũng từng đính hôn, đúng là vì quá vội vàng, tìm hiểu kỹ nhân phẩm vội vã đính hôn, dẫn đến việc Lâm Quân Trạch cắm sừng.

 

“Lê Lê, với cả tớ đừng nhắc chuyện nhé.”

 

Là đàn ông thì chẳng ai chịu nổi việc cắm sừng, dù nhà họ Lâm cũng ai dám nhắc đến chuyện hủy hôn mặt Lâm Quân Trạch.

 

 

Loading...