Lưu Thục Phương thoáng lộ vẻ bối rối, vội vàng lên tiếng: "Chị cả và cả của con đang học, chẳng lẽ nhà đang gặp khó khăn đến ?"
"Trước đây con dối rằng Lục Nam tiền, đó là để đ.á.n.h lạc hướng thôi. Anh vẫn còn năm mươi tệ, cần ? Mẹ cứ yên tâm, dẫu Lục Nam ưa con, vẫn sẽ đưa tiền cho con khi con hỏi." Ninh Tịch Lưu Thục Phương, vẻ mặt ngoan hiền, toát lên dáng vẻ của một con gái hiếu thảo tuyệt đối.
"Trời ơi! Thảo nào nhà họ Ninh dạo phất lên nhanh , ngày nào cũng thịt lợn, gà vịt cá ê hề, hóa là đang hút m.á.u của Lục Nam."
"Thật là liêm sỉ!"
"Ôi chao! Lưu Thục Phương, con gái bà hiếu thảo quá, bảo nó hỏi chồng nó xem! Năm mươi tệ đó đủ để các sống sung túc một thời gian dài ."
"Mọi xem Ninh Tịch gầy rộc kìa! Ở nhà đẻ thế, theo Lục Nam vẫn chẳng khá hơn. Trước đây còn tưởng Lục Nam đối xử tệ bạc với nó, hóa tệ bạc, rõ ràng là quá nên mới bóc lột như ."
"Con bé đúng là ngốc nghếch, bản dám ăn dám uống, chỉ lo cho nhà đẻ."
Những lời lẽ sắc như d.a.o liên tục vang lên, khiến vợ chồng Ninh Đại Long và cả Ninh Hồng đều đỏ bừng mặt. Hai ngừng hiệu cho Ninh Hồng tìm cách ứng phó, nhưng lúc đầu óc Ninh Hồng cũng đang rối như tơ vò, nhất thời nghĩ kế sách nào.
Ninh Dương chen cửa, chỉ tay về phía đám bà tám xôn xao ngoài mà quát lớn: "Câm hết ! Ninh Tịch tự nguyện đưa tiền về cho chúng dùng, liên quan gì đến các chứ!"
Nó còn mắng cô là đồ ngốc, trong khi chính nó mới là kẻ ngu xuẩn.
Ninh Tịch thở dài lắc đầu. Ninh Dương lúc công khai thừa nhận việc họ nhận tiền của Lục Nam, thậm chí còn c.h.ử.i rủa cô là ngu ngốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-7-a.html.]
Họ gọi đó là gì nhỉ? Họ gọi đó là việc hưởng lợi từ khác, đồng thời còn coi đó là kẻ khờ khạo, cho rằng đó là điều hiển nhiên mà đó cho họ.
"Ninh Dương, mày bậy bạ gì thế hả, cút về cho tao!" Ninh Đại Long giận dữ xông tới, vặn tai Ninh Dương đẩy mạnh khỏi cửa. Mất hết thể diện , ông đây chịu đựng sự chế giễu thêm nữa.
Ninh Tịch với vẻ mặt ngây thơ vô hại sang Ninh Hồng: "Chị cả, chị bảo em chuyển tiền cho chị, những khoản đó chị là mượn, và hứa sẽ trả em khi chị nghỉ hè về. Giờ chị về , chị định tiền đó cho em lúc nào?"
Tiền hiếu kính cha thì đáng lý, nhưng việc nuôi dưỡng chị cả thì tính là ?
Tất cả tiền đó đều là của Lục Nam, cách khác, Lục Nam đang chu cấp cho vợ cưới cũ của . Đây quả thực là một vở hài kịch lớn.
"Chị mới về, chẳng cơ hội để trả em ? Chị về lấy tiền trả em ngay ." Ninh Hồng đỏ mặt, cũng tìm cách rút lui.
"Khoan ." Lục Nam điều khiển chiếc xe lăn chặn ngang lối của Ninh Hồng.
Ninh Hồng ban đầu cúi gằm mặt, để lộ chiếc cổ trắng ngần, bất động. Một lúc , cô mới ngẩng đầu lên, đôi mắt to ngấn lệ: "Anh Nam, em thực sự hề Tiểu Tịch lấy tiền của . Nếu em tiền cô gửi cho em là của thì dù c.h.ế.t đói ngoài đường em cũng nhận."
"Chị cả, chị học đến mức đần độn ? Anh là chồng em, chị gọi là , chẳng lẽ chị cũng đổi cách xưng hô, gọi em là chị dâu ?"
Khinh bỉ! Đồ bạch liên hoa trơ trẽn, giả vờ bộ tịch cho ai xem?
Ninh Tịch khẽ cựa quậy đùi Lục Nam, cố tình véo mạnh một cái đùi , như thể vô tình. Chân Lục Nam mất cảm giác, cái véo đó chẳng gây đau đớn gì, nhưng cô trút phần nào cơn giận trong lòng.