" chấp nhận!" Dương Ngọc Phượng cuối cùng cũng nhận sự kiên quyết của Lục Chính Hải và lời của ông là thật. Cô vươn tay định túm lấy Lục Chính Hải: " sai , sai, sẽ sửa đổi! Sau sẽ theo lời , sẽ còn gây sự với trong thôn nữa. Anh bảo gì sẽ theo, cũng sẽ can thiệp chuyện của Tiểu Nam nữa. Không ly hôn, chúng ly hôn."
Thế nhưng, Lục Chính Hải hất tay cô , nét mặt vô cảm bước thẳng trong nhà.
"Lục Chính Hải, em gái ly hôn, chẳng lẽ thể tùy tiện quyết định ? cho ..." Anh cả nhà họ Dương chắn ngang đường Lục Chính Hải, nắm c.h.ặ.t t.a.y, chuẩn giáng đòn.
"Anh cả, còn gây thêm chuyện nữa!" Dương Ngọc Phượng vội vàng xông tới đẩy Anh cả nhà họ Dương : "Tất cả đều tại ! Lần nào cũng là gây chuyện nhiều nhất. Giờ ly hôn với em, còn loạn gì nữa?"
"Em..."
Anh cả nhà họ Dương còn định thêm điều gì đó, thì Dương Ngọc Phượng quỳ sụp xuống đất, ôm c.h.ặ.t lấy cổ chân Lục Chính Hải: "Chính Hải, em thật sự nhận sai lầm , em dám nữa ! Đừng ly hôn, chúng ly hôn ? Tiểu Bắc còn quá nhỏ, nó còn lập gia đình. Nếu chúng ly hôn , nó sống đây?"
"Chính Hải, em cầu xin , cầu xin , đừng ly hôn, chúng đừng ly hôn."
Dương Ngọc Phượng ôm ghì lấy chân Lục Chính Hải, chịu buông tha dù cô gì nữa, lóc t.h.ả.m thiết.
"Con gái bước chân cửa nhà họ Lục, sống là nhà họ Lục, c.h.ế.t cũng là vong hồn nhà họ Lục. Chuyện nội bộ nhà họ Lục chúng can thiệp nữa. Đi thôi." Cha Dương lệnh một tiếng, dẫn theo cả nhà họ Dương chuẩn rời .
Mẹ Dương tiến sát, ghé sát tai Dương Ngọc Phượng thì thầm: “Con, dậy . Nếu nó dám đòi ly hôn, con cứ việc treo cổ ngay tại phủ nhà họ Lục. Không thể dâu nhà họ Lục, thì hãy một oan hồn ám ảnh nơi đây.” Bà tiếp lời: “Đừng đối đầu gay gắt nếu nó gây sự. Cứ dùng cái c.h.ế.t để gây áp lực. Mẹ xem nó dám để con thực sự c.h.ế.t . Nếu thành công, cũng tuyệt đối đừng dại dột tự vẫn. Cứ đợi nó nguôi giận, chúng sẽ cùng chuyện với nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-67-a.html.]
Dương Ngọc Phượng gật đầu, quả thực cô tin rằng Lục Chính Hải dám để cô tự sát.
Sau khi nhà họ Dương rời , Dương Ngọc Phượng lập tức tìm một đoạn dây thừng, treo nó lên xà nhà chính: “Lục Chính Hải, nếu hôm nay dám bước chân khỏi ngưỡng cửa , thà c.h.ế.t tại đây! Lục Nam, con cũng dồn đến đường cùng ?”
Lục Nam điều khiển chiếc xe lăn lướt ngoài, giọng điệu thản nhiên: “Vợ, về nhà thôi.”
Những xung quanh quá ngán ngẩm với màn kịch , họ đồng loạt lưng và rời .
Chẳng bao lâu, Lục Chính Hải xách hành lý bước . Những dân hiếu kỳ đang tụ tập ngoài sân vội vàng lên tiếng can ngăn:
“Anh Hải, là lẽ, con cái trưởng thành cả , hà tất lớn chuyện thế !”
“ ! Đừng ầm ĩ lên như nữa.”
“Dương Ngọc Phượng dù khiếm khuyết thế nào, cô vẫn là của hai đứa trẻ, thật sự cần thiết đẩy sự việc đến mức .”
Lục Chính Hải cúi thật sâu về phía đám đông: “Các bác, các chú, các dì, trong những năm qua, Dương Ngọc Phượng gây ít phiền phức cho . hiểu rằng đều nể mặt nên mới nhẫn nhịn. Hôm nay, và Dương Ngọc Phượng chính thức đoạn tuyệt. Sau , nếu cô bất kỳ hành vi nào gây rối trong thôn xóm, xin đừng còn kiêng nể nữa, cứ xử lý theo đúng quy tắc. Ngoài , hành động của Dương Ngọc Phượng đều còn bất kỳ mối liên hệ nào với , cũng như liên quan đến bất kỳ thành viên nào trong gia tộc họ Lục.”