Cha cô đúng, ông dám tay với cô , thì cô quyền đòi ông dọn về phòng ngủ chính ở chung với , điều gì là quá đáng.
Dương Ngọc Phượng đang tính toán trong lòng xem nên mở lời thế nào để ông đồng ý chuyển về phòng ngủ chính thì tai cô bỗng hai từ: ly hôn!
"Anh gì cơ?" Dương Ngọc Phượng dám tin, chằm chằm Lục Chính Hải. Chẳng lẽ nhầm? Vừa nãy ông gì ?
" cô nguôi giận . Bây giờ chúng chuyện ly hôn ." Lục Chính Hải lặp lời , đoạn rút một tờ giấy từ trong n.g.ự.c đưa cho Dương Ngọc Phượng: "Cô chữ, để em út nhà cô cho cô ."
Em út nhà họ Dương đang gần đó, Lục Chính Hải tuyên bố ly hôn, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng, đ.ấ.m thẳng mặt Lục Chính Hải, gầm lên trong cơn thịnh nộ: "Ly cái con mày! Lục Chính Hải, mày tin ? Nếu mày dám ly dị chị tao, tao sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mày ngay tại đây."
Cú đ.ấ.m của em út nhà họ Dương mạnh, khiến mặt Lục Chính Hải lập tức nghiêng sang một bên, khóe miệng rớm m.á.u.
Lục Chính Hải đưa tay lau m.á.u ở khóe miệng, cúi đầu khạc một ngụm m.á.u. Vẻ mặt vẫn bình thản, nhưng sâu thẳm trong mắt ánh lên sự lạnh lẽo tăm tối: "Mày g.i.ế.c c.h.ế.t tao nữa, tao vẫn ly hôn với Dương Ngọc Phượng."
Lục Nam cau mày khó coi. Anh ngờ em út nhà họ Dương bất ngờ tay. Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn xe lăn, em út nhà họ Dương, trong mắt thoáng hiện lên tia phẫn nộ thể kiềm chế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-64-a.html.]
"Sao nào, mày còn đ.á.n.h tao nữa ?" Em út nhà họ Dương mặt đầy vẻ hung hăng, chỉ Lục Nam mắng xối xả: "Thằng khốn! Nếu vì mày, nếu vì nhà họ Dương chúng tao thì gì mày đời ?"
"Em út, cháu đang gì ! Có chuyện gì cứ rõ ràng." Thư ký Lục đóng vai trò hòa giải, tiến lên khuyên nhủ: "Dù trong lòng bao nhiêu ấm ức cũng thể trút giận lên đứa trẻ."
"Nói rõ ràng? Nói rõ ràng thế nào? Hai mươi mấy tuổi đầu mà vẫn phân biệt thị phi, đến cả ruột thịt cũng nhận . Đối xử với hai ngoài còn hơn cả đối xử với đẻ, lời ngoài mà chịu lời ruột." Em út nhà họ Dương giận dữ xông tới, chỉ thẳng mũi Lục Nam mà mắng: "Lục Nam, mày đúng là đồ vong ân bạc nghĩa! Lúc mày thà nên sinh mày, lúc tao thà nên cứu mày lên từ sông."
Hai ngoài mà em út nhà họ Dương nhắc đến chính là Chu Hội, chị dâu cả của nhà họ Lục, và Vương Tú Cầm, chị dâu hai. Dù gọi đích danh tên họ, nhưng tất cả những mặt đều hiểu rõ đang ám chỉ ai.
Những lời lẽ thốt từ miệng em út nhà họ Dương, chỉ khiến Lục Nam phẫn nộ, mà ngay cả Lục Chính Hải và Thư ký Lục cũng khỏi tức giận.
Tuy nhiên, phẫn nộ nhất chính là Ninh Tịch. Cô bước lên một bước, đẩy em út nhà họ Dương , chắn mặt Lục Nam. Cô nghiến răng ken két, ánh mắt bùng lên ngọn lửa giận thể che giấu, tựa như một con sư t.ử chọc giận.
"Anh sinh trong một gia đình như thế ? Anh một đàn bà như Dương Ngọc Phượng ? Ông nếu các thì sẽ . Ông đối xử với ngoài còn hơn đối xử với ruột?"
" khinh bỉ những lời đó! Nếu vì hai ngoài mà ông nhắc đến, thì c.h.ế.t từ lâu . Sinh mà nuôi, đứt tay thể đền đáp, nhưng sinh vun trồng, cả đời thể quên. Hai họ một tay nuôi lớn . Cả đời , thể báo đáp cha ruột, nhưng tuyệt đối thể đền đáp công ơn của hai vị trưởng bối ."