Chẳng bao lâu , Trương Anh bước bếp, bước qua ngưỡng cửa hỏi ngay: “Tiểu Tịch, em đoán hôm nay chúng kiếm bao nhiêu?”
“Chắc năm mươi cân gì đó!” Chỉ cần sắc mặt ửng hồng của Trương Anh, Ninh Tịch hôm nay họ chắc chắn thu về một khoản kha khá.
“Bảy mươi cân.” Không đợi Ninh Tịch kịp đáp lời, Trương Anh kích động thốt lên: “Em tin ? Lúc tự tay tính toán, chị cũng dám tin. Phải nhờ Tiểu Nam tính một nữa, chị mới xác nhận hôm nay chúng kiếm đúng bảy mươi cân.”
Trương Anh ôm chầm lấy Ninh Tịch, ngừng nhảy cẫng lên: “Tiểu Tịch, chị quá đỗi phấn khích đến mức suýt ! Hai ngày chị còn nghĩ chỉ cần vài ngày nữa là chúng thể kiếm đủ tiền lương một tháng của chú Ba, là quá giỏi . Không ngờ hôm nay chúng kiếm tiền lớn hơn cả tiền lương một hai tháng của khác chỉ trong một ngày.”
“Chị , bảy mươi tệ chia đều cho bốn thì mỗi chỉ mười bảy tệ năm hào, tiền vẫn nhiều .” Ninh Tịch tỏ vẻ hài lòng với con . Mục tiêu hiện tại của cô là mở rộng quy mô kinh doanh, tập trung bán buôn cá khô, đồ cay và cả đồ hộp trái cây nữa.
Việc kết giao với giới bán hàng rong là bước đệm cần thiết, mà Lão Chu chính là chìa khóa. Nếu Lão Chu chấp nhận đại lý, cánh cửa sẽ mở cho vô khác tìm đến hợp tác. Khi , dù là kinh doanh cá khô, gia vị cay đồ hộp trái cây, lợi nhuận thu về chắc chắn sẽ vô cùng lớn.
Trương Anh vốn mang trong tham vọng lớn lao như Ninh Tịch, cô hài lòng với hiện tại: “Chỉ cần mỗi kiếm mười bảy tệ năm hào mỗi ngày, chị và em trai em mỗi ngày ba mươi lăm tệ, tiền đó là quá dư dả .”
“Chị cứ theo em, thu nhập hàng ngày của chúng chắc chắn sẽ vượt xa bảy mươi tệ,” Ninh Tịch gắp món cay nóng hổi từ nồi , đưa cho Trương Anh, “Chị mau đến thôn, tập hợp hai ba mươi hái mơ, nhớ dặn họ chỉ chọn những quả chín mọng, tuyệt đối hái quả xanh.”
Trương Anh lập tức hỏi về cách chi trả: “Vậy tiền công cho họ tính thế nào?”
“Tính theo ngày, một xu mỗi . Chị rõ với họ rằng công việc sẽ còn nhiều hơn nữa, ai lười nhác thì đừng mong cơ hội việc với chúng .”
“Em yên tâm, chị nắm rõ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-61-a.html.]
Trương Anh lập tức đeo gùi, cùng Vương Tú Cầm khắp xóm làng triệu tập đúng hai mươi lăm , chuẩn tiến về thôn Hạ Hà hái mơ.
Chưa đầy hai giờ chiều, Lão Chu gánh hàng nặng trịch đến nơi, ông ngoài cổng lớn tiếng gọi: “Cô Ninh, cô Trương nhà ạ?”
Lục Nam tiếng động, lập tức điều khiển xe lăn tận cửa. Khi thấy đang gánh hàng, ngầm hiểu đây chính là Lão Chu mà vợ nhắc đến lúc trưa. Anh lịch sự mỉm : “Chú Chu ạ?”
Lão Chu khách sáo gật đầu: “À, chào . Đây là nhà cô Ninh Tịch ?”
“ ạ, mời chú Chu nhà.” Lục Nam nhiệt tình mời Lão Chu trong, tự tay rót cho ông một chén hoa cúc – công thức pha chế mà Ninh Tịch chỉ dạy, đun ấm buổi sáng và giữ nóng trong bình giữ nhiệt để buổi chiều thưởng thức là tuyệt nhất.
Sau khi mời , Lục Nam tiếp tục giới thiệu bản : “ là Lục Nam, chồng của Ninh Tịch.”
“ là chồng cô Ninh mà. Quanh khu vực nhà máy dệt , ai mà chẳng cô Ninh một chồng trai vô cùng yêu thương vợ.”
Lục Nam chỉ đáp : “Là cô đối xử với hơn.”
Ninh Tịch thấy tiếng khách liền từ trong bếp bước : “Chú Chu đến .”
Lão Chu vui vẻ dậy: “Ôi! Cô Ninh xong hết ?”
“Xong , nhưng cần để nguội một chút. Bây giờ mang ngoài ngay sẽ mất hương vị, chú Chu nghỉ một lát ạ.”