"Các quá đáng lắm !" Ninh Quyên mắt đỏ hoe, dáng vẻ như thể cô là chịu đựng nỗi oan ức. Rõ ràng là cô tự tìm đến để gây khó dễ cho Ninh Tịch , mà Ninh Tịch cũng chẳng hề lời lẽ khó nào, mà biến thành kẻ .
"Ninh Tịch sai ? Cô thai, bố cô còn đòi 200 tệ tiền sính lễ. Nếu là cô gái nhà , họ chỉ mong nhà trai mau ch.óng đón về để tránh tai tiếng." Trần Hải Quân rút tay khỏi tay Ninh Quyên, thèm đầu mà bỏ .
"Ninh Tịch, sẽ để yên cho cô ." Ninh Quyên trừng mắt Ninh Tịch, vội vàng đuổi theo Trần Hải Quân: "Anh Hải, em chỉ một lòng một với mà."
" việc bố cô lợi dụng cô để moi tiền của để dành cho em trai cô cưới vợ cũng là sự thật. Nếu thực sự yêu quý cô, chẳng lo lắng việc bố cô sẽ đưa cô đến bệnh viện để phá t.h.a.i ."
Nhìn hai khuất dần, khóe môi Ninh Tịch khẽ nhếch lên.
Một lòng một ư?
chỉ chờ xem sự một lòng một của hai các thể kéo dài bao lâu.
"Tiểu Tịch, Anh Anh." Lục Chính Hải dẫn Lục Bắc từ cổng trường, từ xa thấy hai bóng .
"Bố!" "Chú Ba!" Hai vội vàng chào hỏi.
Lại gần hơn, Lục Bắc cũng lên tiếng chào: "Chị hai, chị dâu."
Ninh Tịch hỏi: "Tiểu Bắc, bài thi thế nào ?"
Lục Bắc ngẩng đầu lên đầy vẻ kiêu hãnh: "Nhất khối."
Vẻ kiêu ngạo đó trông thật đ.ấ.m cho một trận. Lục Chính Hải thể chịu nổi: "Kiêu ngạo cái gì chứ? Có bản lĩnh thì giống như chị dâu của con , năm nào cũng đoạt hạng nhất trường."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-46-a.html.]
Nhắc đến Ninh Tịch, Lục Chính Hải cô, trong mắt hiện lên sự thất vọng. Nếu con bé chịu lời ông tiếp tục học, thì giờ thi xong đại học và đang ở nhà chờ giấy báo nhập học .
Trương Anh cũng chịu nổi thái độ ngạo nghễ của Lục Bắc, nửa đùa nửa thật : "Tiểu Bắc, nếu em cố gắng, đến học kỳ khi chị dâu em trường, em sẽ chẳng giành nhất khối ."
Lục Bắc hề để tâm, nhếch mép: "Thua chị dâu thì gì mất mặt."
Lục Chính Hải ngạc nhiên mừng rỡ, vội vàng cất lời thăm hỏi: "Con khai sáng , quyết định trở trường học ư?"
Ninh Tịch khẽ gật đầu: "Vâng ạ! Năm Anh Nam cũng sẽ dự kỳ thi tuyển sinh đại học, nếu con vẫn thành chương trình trung học phổ thông thì xứng đôi với ."
"Cuộc đời là do chính kiến tạo, việc xứng chỉ bản mới rõ tường nhất, chỉ cần hai đứa thương yêu thì lời đàm tiếu ngoài chẳng đáng bận tâm." Trên gương mặt Lục Chính Hải thoáng hiện nụ nhẹ nhõm, sự thất vọng đó tan biến.
Ninh Tịch mỉm đáp : "Trước khi năm học mới bắt đầu, con e là phiền Bố giúp con tất thủ tục tái nhập học!"
"Chỉ cần gửi lời hỏi thăm đến ban giám hiệu là xong, nhà trường chắc chắn sẽ hoan nghênh con trở ."
Trùng hợp , hôm đó là ngày họp chợ, họ về làng bằng xe bò.
Khi bốn đặt chân về đến thôn xóm thì gần một giờ rưỡi chiều. Lục Chính Hải trao cho Ninh Tịch một gói giấy dầu gói ghém cẩn thận: "Bố mua chân giò cho Tiểu Nam, con mang về hầm cho nó tẩm bổ."
Trước , những phần xương và chân giò mua về đều do Vương Tú Cầm đảm nhận việc hầm nấu. Hôm nay thấy thái độ của Ninh Tịch đối với Lục Nam vẻ hòa thuận, ông cũng phiền Vương Tú Cầm nữa.
"Bố ơi, trưa muộn, Bố và Tiểu Bắc về nhà còn lo cơm nước, là ghé qua nhà con dùng bữa trưa luôn ạ." Lúc , đa dùng xong bữa, với bản tính ích kỷ của Dương Ngọc Phượng, chắc chắn bà sẽ để chút đồ ăn nào cho Lục Chính Hải và Lục Bắc.