Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 344: A

Cập nhật lúc: 2026-01-13 12:08:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky9RfuHjm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vâng.” Ninh Tịch sang Từ Ái Linh.

 

“Ái Linh, chị tạm gác việc phụ giúp ở tiệm tạp hóa , thời gian chị tập trung lo liệu công việc tại nhà, bảo Chu Mẫn đến đây luôn, như chị cũng đỡ chạy chạy .”

 

Từ Ái Linh gật đầu đồng ý: “Được ạ.”

 

Sau khi phân công xong việc, dùng bữa tối xong xuôi, Lục Hà lái xe chở vợ của Thư ký Lục, Lục Chính Hải cùng thêm hai nữa trở về quê.

 

Ninh Tịch cũng gọi điện thoại cho Lão Chu, nhờ ông tay quảng bá giúp việc kinh doanh gia đình bắt đầu bán mứt hoa quả.

 

Khi cô vẫn còn lượng lớn mứt hoa quả dự trữ, Lão Chu thoáng kinh ngạc, trong lòng lập tức nảy ý định bán hàng rong kiếm thêm thu nhập. đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua, dù thì công việc hiện tại mới là sự nghiệp lâu dài, bán hàng rong chỉ thể là giải pháp tạm thời.

 

Cúp điện thoại, Lão Chu tủm tỉm ông chủ tiệm tạp hóa: “Ông chủ, nhà còn dư mứt hoa quả, ông lấy một lô về bán thử xem ?”

 

“Bây giờ mà còn mứt hoa quả, trời trở lạnh thế thưởng thức một chút vị trái cây thì còn gì bằng!” Ông chủ vô cùng phấn khích, lập tức dò hỏi: “Vẫn là theo tỷ lệ chia bốn phần như chứ?”

 

“Bốn phần? Ông đang nghĩ gì thế! Giờ ông khắp thành phố cũng chỉ nhà là còn mứt hoa quả. Chính ông , thời tiết nếm một chút vị trái cây thì còn gì bằng. cam đoan, một khi lô mứt tung thị trường, chắc chắn sẽ tạo nên cơn sốt tranh mua. Ông còn chia bốn phần, ông nghĩ điều đó khả thi ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-344-a.html.]

Lão Chu khinh miệt liếc xéo ông chủ tiệm tạp hóa, đó bước khỏi tiệm.

 

“Ê, Lão Chu, vội vã gì chứ!” Ông chủ vội vàng đuổi theo, nắm lấy tay Lão Chu: “ chỉ hỏi thăm dò thôi, chứ nhất định chia bốn phần.”

 

Sắc mặt Lão Chu dịu đôi chút: “Chia hai phần. Nếu lấy hàng thì đích ông chạy đến thôn, giống như , đưa tiền đặt cọc . Khi nào chở lương thực đến thì trả tiền đặt cọc và thanh toán tiền hoa hồng.”

 

Ông chủ tiệm tạp hóa lộ vẻ mặt đầy do dự: “Chia hai phần cũng , đặt cọc cũng tạm chấp nhận, chỉ là rõ tiền đặt cọc liệu đáng tin cậy . Trước đây mấy xưởng khi nhận tiền cọc liền lập tức biến mất dấu vết. Lần đó mất trắng ba trăm tệ, đống lương thực đổi về vẫn còn chất đống trong kho nhà đây !”

 

Chuyện ông lừa tiền cọc, đều . Người đồn rằng đó là do mấy xưởng nhỏ mới mở dụ dỗ, ngay từ đầu hào phóng đưa mức chiết khấu hoa hồng năm phần trăm. Đám bán hàng rong tin mừng rỡ, tối hôm đó kéo đến xếp hàng dài dằng dặc để lấy hàng, ai nấy đều sợ hết phần nên mỗi đều gom cả nghìn lọ.

 

Kết quả là tiền đặt cọc mất trắng mấy trăm tệ, đến khi họ bán hết hàng, chở cả thóc lúa đến để nhận tiền hoa hồng thì xưởng đóng cửa tự lúc nào. Tiền cọc tan thành mây khói, còn thóc lúa thì chất đầy nhà.

 

Lúc đó Lão Chu cũng định gom hàng. Khi cô Ninh còn bán mứt hoa quả nữa. Hôm đó, Bố đến lấy đồ cay, tiện thể chuyện với Lục Chính Hải.

 

Lục Chính Hải tính toán kỹ lưỡng cho ông : một lọ mứt hoa quả, nhà cô Ninh chỉ trích hai phần trăm hoa hồng, nếu tự bán thì chỉ lời bảy hào. Trong khi đó, bên cho tới năm phần trăm hoa hồng, nghĩa là một lọ chỉ lời bốn hào. Bốn hào bao gồm cả chi phí thuê mặt bằng và tiền công. Gộp tất cả , rốt cuộc đến tay ông chủ xưởng kiếm bao nhiêu?

 

Ông mở xưởng mà chẳng thu về đồng nào, mở xưởng để gì?

Loading...