Ngay khi cô định buông xuôi thì nhấc máy. Mẹ nhờ đó gọi Lục Nam.
Chờ đợi vài phút, Lục Nam mới bắt máy: “A lô!”
“Anh Nam.” Cô cất giọng dịu dàng.
“Ừ! Muộn thế mà con vẫn ngủ ?”
“Em họp xong với hai.”
Lục Nam lười biếng tựa lưng xe lăn, một tay kẹp điếu t.h.u.ố.c, khóe môi khẽ nhếch lên nụ nhạt: “Ừ! Vẫn là chuyện xây dựng nhà xưởng chứ gì?”
“Sao ?” Anh đang ở tận Bắc Kinh, thể họ đang bàn bạc chuyện gì?
Lục Nam đưa tay ngậm điếu t.h.u.ố.c miệng rít một , chậm rãi nhả làn khói mỏng, mới cong môi : “Tuần em với rằng Lăng sẽ sớm bình phục. Sau khi nhận tiền, sẽ bắt đầu chuẩn cho công tác xây dựng nhà xưởng. Hôm nay muộn thế mà vẫn còn họp hành với hai, chắc chắn là đang bàn về chuyện .”
“Vâng! Hôm qua chú cả và đến nhà ăn cơm, chúng ý định mở xưởng, chú cả ngỏ ý nhượng mảnh đất của xưởng may Chính Hoa cho chúng …” Ninh Tịch thao thao bất tuyệt kể diễn biến trong hai ngày qua, kể cả kế hoạch phát triển nhà máy thực phẩm mà cô vạch cho Lục Nam .
Khi Ninh Tịch dứt lời, điếu t.h.u.ố.c tay Lục Nam cũng cháy gần hết. Anh dập tắt tàn t.h.u.ố.c mới lên tiếng: “Chú cả lòng cho thì hai đứa cứ nhận lấy, nhưng ân tình của chú cả dành cho chúng nhất định ghi tạc trong lòng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-328-a.html.]
“Vâng! Anh Nam, hôm qua ông Lăng và trở về Bắc Kinh . Sau khi thỏa, họ sẽ nhanh ch.óng tiến hành sang tên phương t.h.u.ố.c cho em. Khi thủ tục tất, ông sẽ cho mang sổ đỏ và chìa khóa đến cho . Khi nào thời gian rảnh, hãy ghé qua xem nhà của chúng nhé.”
“Được, một căn nhà là chuyện . Anh vốn còn định cố gắng hơn nữa, tranh thủ thăng chức, như khi em đến, cũng thể xin một suất nhà ở khu tập thể, em đến nơi cũng thể dọn ở trong quân khu.”
“Em còn học, còn chăm sóc con nhỏ. Nếu ở trong quân khu thì việc học sẽ xa.”
“Có tài xế riêng cho em , em còn sợ gì chứ? mà bây giờ lẽ cần xin xỏ nữa . Em cứ đến đó ở căn nhà đó , ngại phiền phức , thể lái xe về đó mỗi ngày.”
Từ quân khu về đến thành phố mất một giờ đồng hồ. Việc lái xe về mỗi ngày tuy phần vất vả, nhưng chỉ cần ở bên vợ con, sự nhọc nhằn đều trở nên xứng đáng.
Kể từ ngày đến quân khu, chứng mất ngủ hành hạ, đến nửa đêm về sáng mới chợp mắt . Những tháng ngày như thật gian nan. Anh chỉ mong cô mau ch.óng đến đây, chỉ khi cô ở bên cạnh, mới thể yên giấc.
“Không căn nhà đó cách Đại học Bắc Kinh bao xa. Nếu quá xa, em vẫn định thuê một căn hộ gần trường. Đến lúc đó em sẽ mời cùng, giúp chúng trông nom con cái, tiện cho em học, việc gì em cũng thể kịp thời .”
Ánh mắt Lục Nam thoáng lên nét . Xem kìa, cần dỗ dành, vợ yêu tự nghĩ đến việc mời vợ sang phụ giúp chăm sóc con: “Được thôi. Chờ khi nào nhận chìa khóa, sẽ đích đến đó xem xét. Nếu quá xa Đại học Bắc Kinh, khi em đến, sẽ thuê nhà ở khu vực đó.”
Lục Nam giơ tay chiếc đồng hồ cổ tay: “Đã hơn 11 giờ rưỡi , em mau ngủ , ngày mai còn đến lớp.”
Không lâu , nhờ sự xoay xở linh hoạt của Chu Thông, mảnh đất mua thành công. Sau khi tất thủ tục liên quan, Lục Hà lập tức điều động công nhân tiến hành thi công xây dựng nhà xưởng theo đúng bản vẽ mà Ninh Tịch thiện.