Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 301: A

Cập nhật lúc: 2026-01-13 12:05:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky9RfuHjm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hôm nay vô cùng cảm ơn .” Ninh Tịch cầm một xấp tiền tới, đưa cho Lý Đại Khuê mới chạy đến mà kịp hiểu chuyện gì đang xảy : “Lý Đại Khuê, phiền chia tiền cho tất cả , coi như là chút lòng thành của gia đình chúng .”

 

Vừa dứt lời, Ninh Tịch lập tức bổ sung thêm một câu: “Cả những công nhân hôm qua tay cũng phần.”

 

Có tiền nhận! Khuôn mặt mỗi đều nở nụ rạng rỡ, họ rối rít cảm ơn Ninh Tịch. Những đến muộn kịp tham gia trận chiến đều lộ rõ vẻ tiếc nuối.

 

Than ôi! Giá mà họ đến sớm hơn một chút.

 

Màn kịch khép , Chu Cẩn cũng kịp lúc đến gọi hai họ cùng đến trường.

 

Ba rời khỏi con hẻm, thấy gánh bán bánh bao. Ninh Tịch liền chạy tới mua năm chiếc bánh bao thịt lớn. Sáng nay cô mới chỉ ăn qua loa vài miếng, bụng vẫn còn réo cồn cào.

 

Cô đưa một chiếc bánh bao thịt cho Lục Bắc, đưa thêm một chiếc cho Chu Cẩn.

 

“Em ăn sáng .” Chu Cẩn xua tay từ chối: “Cậu ăn gì ?”

 

“Mới ăn vài miếng thôi…” Lục Bắc nhai ngấu nghiến chiếc bánh bao kể diễn biến buổi sáng.

 

Chu Cẩn thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng Chú Lục cũng chịu tay , tớ mà! Một đàn ông thể để một phụ nữ ức h.i.ế.p mãi chứ?”

 

Lời của Chu Cẩn vẻ dè dặt, nhưng thực chất thường xuyên tự hỏi liệu Lục Chính Hải thực sự là một đàn ông . Rõ ràng bình thường ông trông đĩnh đạc, nhưng cứ mỗi đối diện với Dương Ngọc Phượng, ông biến thành kẻ mềm yếu, từng dám bất kỳ thái độ cứng rắn nào với bà , đến cả việc dọn khỏi nhà cũng hành động lén lút.

 

Lúc đó, chứng kiến hành động của Lục Chính Hải, Chu Cẩn chỉ cảm thấy bực bội, tự gán cho ông cái mác nhu nhược, hèn nhát và vô dụng. Nếu vì Ninh Tịch và Lục Bắc, thậm chí còn chẳng buồn gọi Lục Chính Hải một tiếng chú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-301-a.html.]

 

“Bố tớ, ông là vì lo lắng cho tớ.” Lục Bắc hiểu rõ bố luôn chọn cách tránh né, bất cứ lúc nào xảy xung đột với nhà họ Dương. Đó là vì hai đứa con trong nhà, trai trưởng thành, bố tin rằng thể thấu hiểu, nhưng bố sợ thông suốt, sẽ vì chuyện bố và nhà họ Dương mà nảy sinh cách với ông.

 

“Tiểu Bắc còn ăn thêm ?” Trong lúc hai đang trò chuyện, năm chiếc bánh bao thịt trong tay Ninh Tịch chỉ còn đúng một cái.

 

Lục Bắc chiếc bánh bao cuối cùng còn sót , vội vàng lên tiếng: “Chị dâu, em no ạ.”

 

“Ừm!” Ninh Tịch đáp một tiếng cúi đầu c.ắ.n một miếng bánh bao.

 

“Ninh Tịch, chị ăn khỏe thật đấy.” Chu Cẩn ngạc nhiên thốt lên. Một chiếc bánh bao còn lớn hơn cả nắm tay, ngay cả là con trai nhiều nhất cũng chỉ ăn hai cái, mà Ninh Tịch nuốt trọn ba cái chỉ trong chớp mắt, hơn nữa còn thể ăn thêm chiếc nữa: “Em nhớ đây chị ăn nhiều như thế .”

 

“Chị đang mang thai, đương nhiên sẽ ăn uống mạnh mẽ hơn bình thường .” Ninh Tịch liếc Chu Cẩn một cái, dứt khoát nhét miếng bánh bao cuối cùng miệng, nhanh ch.óng tìm thùng rác để vứt vỏ.

 

Đợi Ninh Tịch khuất, Lục Bắc mới dám khẽ giọng : “Dạo chị dâu ăn ngon miệng, một chị thể ăn hết khẩu phần của hai đấy.”

 

Chu Cẩn kinh ngạc: “Ăn nhiều như thế, chị sợ hình trở nên quá khổ ?”

 

Lục Bắc còn định thêm điều gì đó, nhưng thấy Ninh Tịch liền lập tức hạ giọng: “Thôi đừng nữa, dặn nhắc đến chuyện chị dâu ăn nhiều mặt chị , càng chị mập.”

 

“Vì ?” Chu Cẩn chút khó hiểu.

 

Lục Bắc tiện giải thích, bởi vì Ninh Tịch bước tới mặt hai .

Loading...