Ba Dương gầm lên đầy phẫn nộ qua điện thoại: "Lục Nam, mày đúng là đứa con bất hiếu, vì một đàn bà mà mày dám trở mặt với ruột ?"
"Vợ con chí lý, sinh con mà nuôi dưỡng thì chẳng khác nào tự c.h.ặ.t đứt ngón tay . Tuy con hề c.h.ặ.t đứt ngón tay, nhưng những gì con cũng đủ . Ân nghĩa sinh thành , con xin trả cho . Từ nay về , con và , cũng như bộ nhà họ Dương, còn bất cứ mối liên hệ nào nữa. Mọi chuyện của nhà họ Dương, con quan tâm."
Nói xong, Lục Nam thêm bất kỳ tiếng gầm gừ nào từ điện thoại nữa, chống tay xe lăn dậy dứt khoát cúp máy.
Anh sang hai lính đang túc trực ngoài cửa, dặn dò: "Bảo với lính trực ban, nếu bất kỳ ai gọi đến tìm bằng điện thoại thì cần báo cáo nữa."
Hai lính sững sờ, mất vài giây mới hồn.
lúc đó, một toán lính kết thúc buổi huấn luyện ngoài trời trở về. Khi họ đến gần cửa, cả đội đều dừng , thở dốc.
Những lính tập luyện xong tụ tập cùng đội trực ban. Nhân lúc tiểu đội trưởng , một lính trực ban liền hạ giọng nhỏ: "Kể cho các một chuyện."
Cả nhóm nghỉ ngơi về phía lính trực ban: "Chuyện gì thế?"
"Chuyện của trung đội trưởng Lục..."
Hai lính trực ban thuật một cách sinh động về cuộc điện thoại của Lục Nam. Cả đám xong đều thở dài ngán ngẩm.
Sinh mà nuôi dưỡng, đồng nghĩa với việc đội trưởng hề nhận sự chăm sóc từ ruột, còn bắt nạt con dâu, dùng t.h.u.ố.c mê con trai, tung tin đồn thất thiệt về con dâu, và ép buộc con trai cùng con dâu ly hôn. Rốt cuộc là đang cái trò gì ?
Lục Nam rằng, dù kịp thao trường, chuyện riêng tư của gia đình lan truyền khắp trung đội.
Tô Vệ Quốc vội vã tiến doanh trại. Nhìn thấy Lục Nam từ xa, ông liền bảo tài xế cho xe áp sát phía Lục Nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-297-a.html.]
"Chào thủ trưởng." Lục Nam điều khiển xe lăn xoay , theo nghi thức quân đội cung kính chào.
Tô Vệ Quốc xua tay, tiến lên đẩy xe lăn của Lục Nam về phía văn phòng: "Đi nào, chuyện cần trao đổi với ."
Vào bên trong văn phòng của Lục Nam, Tô Vệ Quốc đóng sập cửa , nghiêm nghị trách mắng: "Chuyện Tiểu Tịch và vợ bắt cóc, tại báo cáo cho ?"
Lục Nam ngơ ngác Tô Vệ Quốc. Vợ đang ở nhà, thể bắt cóc ?
"Cậu cũng ư?" Thấy vẻ mặt Lục Nam, Tô Vệ Quốc hiểu rằng nắm thông tin , bèn kể bộ sự việc.
Hôm nay, ông gọi điện cho Lôi T.ử để hỏi thăm về việc tìm kiếm Ninh Tú Hà. Trong lúc trò chuyện, Lôi T.ử vô tình để lộ chi tiết Ninh Tịch và Ninh Tú Hà bắt cóc. Nhận lỡ lời, Lôi T.ử lập tức lấy cớ việc gấp cúp máy.
Sau khi Tô Vệ Quốc trình bày xong, Lục Nam thoáng hiện vẻ hổ: "Chuyện vợ con tìm thấy thì con từ lâu . Lúc đó thủ trưởng đang tham gia diễn tập quân sự, liên lạc nên con kịp báo cáo. Còn chuyện hai bắt cóc, con thực sự hề ."
Vừa giải thích xong, Lục Nam tiến đến bàn việc, nhấc điện thoại bàn lên và bấm văn phòng của Lôi Tử.
"Bật loa ngoài." Tô Vệ Quốc bước tới, nhấn nút loa ngoài đặt ống xuống.
Điện thoại đổ chuông khá lâu, ngay khi sắp tự động ngắt kết nối thì đầu dây bên mới nhấc máy.
Lôi T.ử chắc chắn là Lục Nam đang gọi tới. Cậu nghĩ thầm, chắc chắn Đại ca gọi điện tới để chất vấn .
Cậu nhăn nhó, chủ động nhận : "Đại ca, em cố ý giấu . Chị dâu cho bọn em với . Lúc đó mới về doanh trại, chị sợ lo lắng, sợ vội vàng chạy về."