Huyệt thái dương Lục Nam khẽ giật giật, trong lòng lập tức dâng lên một dự cảm lành: “ . Nếu bà còn gọi tới, với bà là mặt ở đây, bảo bà để tên, đợi …”
Lục Nam còn dứt lời, chuông điện thoại reo vang.
Người lính vẻ mặt khó xử Lục Nam: “Anh Lục, ngài để ạ?”
Lục Nam liếc xéo lính, bực bội : “Đưa máy cho .”
Người lính vội vàng tháo chiếc điện thoại tường xuống, đưa cho Lục Nam.
“A lô!”
“Tiểu Nam !” Giọng Dương Ngọc Phượng vang lên từ đầu dây bên . Chưa kịp để Lục Nam kịp định thần, giây tiếp theo Dương Ngọc Phượng bật nức nở: “Con trai ơi! Hu hu… Hu hu…”
Tiếng của Dương Ngọc Phượng gần như khiến Lục Nam nghẹt thở tại chỗ. Anh đang định ngắt kết nối thì đầu dây bên truyền đến giọng ba Dương: “Lục Nam, vợ mày đúng là gì! Nó sai đ.á.n.h mày, mày thấy mày đ.á.n.h đến mức còn chỗ nào lành lặn ? Giờ nhờ cả dìu ngoài gọi điện thoại cho mày đấy.”
Tiếp theo là giọng Dương Ngọc Phượng: “Tiểu Nam ơi! Con bé đó cặp kè với một tên què! Hôm nay đến đó, tận mắt thấy nó và tên đó lôi kéo . Mẹ chỉ lỡ lên tiếng trách mắng vài câu, nó sai đ.á.n.h .”
“Nói xong ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-296-a.html.]
Giọng Lục Nam trầm xuống đến mức đáng sợ. Dương Ngọc Phượng và ba Dương ở đầu dây bên nhận sự bất thường trong giọng của Lục Nam. Ba Dương chút do dự : “Tiểu Nam, cái loại đàn bà lăng loàn như còn giữ gì nữa? Mau về đây ly hôn với nó .”
Việc ly hôn chuyện của hai . Lục Nam giận đến mức hai mắt như nứt . Ban đầu, chẳng để tâm đến hai ở đầu dây bên , nhưng các đồng đội kề cận rõ ràng. Nếu ngắt lời ngay lúc , danh tiếng của vợ lẽ sẽ đồn khắp quân doanh buổi chiều.
Ba Dương giận dữ quát lớn: "Lục Nam, mày đừng mà vô ơn, chúng tao đều là xuất phát từ ý với mày."
"Hai lấy cớ vì cho con mà bao nhiêu chuyện đủ ? Con còn kịp về đến nhà, nhân danh hiếu thảo để tự ý sắp đặt hôn sự cho con. Người phụ nữ chọn để gả cho con, kết quả đối xử với cô thế nào?"
"Sáng sớm hôm khi thành , lợi dụng lúc con mặt, lôi cô khỏi phòng, dạy dỗ một trận, trút hết việc nhà lên vai cô . Mẹ hết đến khác đ.á.n.h đập, hành hạ cô lưng con, thậm chí trong tiết trời đông lạnh giá còn dùng nước lạnh cả đá dội thẳng lên đầu cô ."
"Khi chúng con chuyển ngoài sống riêng, thể bắt nạt cô nữa, việc nhà cũng chẳng còn ai giúp . Thế là nảy sinh ý định đổi vợ cho con, nên cấu kết với ngoài bỏ t.h.u.ố.c con, suýt nữa hại con điều với cô . Giờ đây, còn vu oan giá họa cô đắn với đàn ông khác, vu khống cô đ.á.n.h ."
"Mẹ? Mẹ còn giữ chút nhân tính nào ? Đó là vợ con, là con dâu của , thể đối xử với cô như ?"
Nếu là đây, Lục Nam tuyệt đối bao giờ thổ lộ những lời mặt ngoài. Chuyện gia đình như thế , mang tiếng ngoài thì thể chấp nhận .
mất mặt thì , chỉ cần thể bảo vệ danh dự cho vợ của , sẵn sàng bất cứ điều gì.
"Mẹ ..." Dương Ngọc Phượng hé miệng định chối cãi, Lục Nam lớn tiếng cắt ngang.
"Mẹ, đây là cuối cùng con gọi là . Bố đúng, quả thực là một ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản . Từ nay về , đừng gọi điện cho con nữa, dù gọi con cũng sẽ ."