Ninh Hồng níu c.h.ặ.t cánh tay Ninh Đại Long: "Bố ơi, con c.h.ế.t, con c.h.ế.t ."
"Đủ ! Ngày nào cũng chỉ lóc. Chẳng chỉ là tiền thôi ? Chúng tiền thì ? Người tiền mà. Chỉ cần với rằng con gái bà bệnh cần tiền, bà sẽ lập tức chuyển tiền đến ngay."
" , tiền. Người chắc chắn sẽ bỏ mặc con gái ruột của ." Ninh Hồng ngoài cửa, vẻ tàn nhẫn lan tỏa khắp cơ thể, môi nở một nụ độc địa: "Ninh Tịch, mày tưởng mày lấy chút tiền là tao sẽ c.h.ế.t ? Người sẽ tìm cách để cứu tao."
...
Khi đến đầu thôn, Ninh Tịch kéo Ninh Dương sang một bên: "Đi hướng nào?"
Ninh Dương tỏ vẻ bất mãn, nhưng vì d.a.o phay uy h.i.ế.p nên lắp bắp trả lời: "Trương Long và đám đó đều đang ở Làng Hưng Hoa."
Làng Hưng Hoa cách xa bên núi, mất năm mươi phút bộ. Ninh Tịch thêm lời nào, bước nhanh về phía Làng Hưng Hoa, Lục Bắc cũng vội vã kéo Ninh Dương theo sát phía .
"Tiểu Tịch, Tiểu Bắc!" Lục Hà cầm đèn pin, vội vã đuổi kịp.
Anh Hai, đừng tốn công khuyên nhủ nữa, hôm nay em kiên quyết đoạt huy chương của Anh Nam. Ninh Tịch hề ngưng bước, quyết đoán tiến về phía , bởi nếu chậm trễ đến ngày mai, vật phẩm quý giá đó thể bán mất, điều chắc chắn sẽ khiến Lục Nam vô cùng đau đớn.
"Ngay cả lời của Tiểu Nam em cũng , việc cố gắng khuyên em về quả là điều viển vông." Lục Hà rốt cuộc cũng đuổi kịp đoàn , lau vội vệt mồ hôi trán: "Tiểu Nam và bố dặn theo sát trông chừng hai đứa."
Nghe , Lục Bắc lập tức phản đối: "Anh Hai, em và chị dâu thể gây sóng gió gì chứ?"
Lục Hà trừng mắt giận dữ Lục Bắc: "Em gây họa ? Em đến nhà họ Ninh là để gây sự ẩu đả ?"
"Bác Hai cũng tham gia ẩu đả mà." Lục Bắc bĩu môi bất mãn, bác Hai cũng đến can ngăn, kết quả chẳng cũng lao xô xát với Lưu Thục Phương .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-25-a.html.]
"May mà em chạy nhanh, nếu thì giờ mắng cho bõ ." Lục Hà nhếch mép, may mắn là theo Tiểu Nam, nếu lẽ giờ cũng giống như , đang ngoan ngoãn chịu trận bố dạy bảo.
Lục Bắc lập tức áp sát Lục Hà: "Bác Hai mắng ạ?"
"Chứ còn gì nữa."
"Khụ khụ... phì..." Lục Bắc bật một cách vô duyên, nhưng khi nhớ Lục Hà thể mách lẻo khi về nhà, vội vàng đưa tay che miệng.
"Cứ ! Lát nữa về nhà, mắng mới lạ."
"Chị dâu, chúng chậm rãi thôi." Lục Bắc giảm tốc độ, chậm đồng nghĩa với việc về nhà muộn hơn, khi đó dân làng ngủ say, Bác Hai sẽ e ngại phinền khác nghỉ ngơi mà nương tay tha bổng cho .
"Đi muộn thì tìm ?" Ninh Tịch hề ý đồ nhỏ nhen của Lục Bắc, bước chân cô hề chùn bước, thậm chí còn tăng tốc vì lo lắng kịp tìm thấy đối tượng.
Con đường dẫn đến làng Hưng Hoa hề bằng phẳng, đòi hỏi leo dốc liên tục, mất chừng năm mươi phút mới đặt chân tới nơi.
Dưới bóng râm của cây cổ thụ lớn đầu làng, khá nhiều đang hóng mát, họ đều hướng ánh mắt tò mò về phía mấy bóng lạ mặt tiến làng giờ .
"Cậu dẫn đường." Ninh Tịch kéo Ninh Dương lên phía .
"Chị, tay em đau, chị buông em ." Ninh Dương khó nhọc vặn vẹo thể, cũng hổ, trói thừng thế mà tiến làng, còn mặt mũi nào ngẩng lên ở làng Hưng Hoa nữa.
" và nhà họ Ninh đoạn tuyệt quan hệ, đừng gọi là chị nữa." Lúc mới nhận cô là chị , hừ! Cậu nhận, cô còn chẳng thèm thừa nhận.