“Ừm! Anh qua.”
“Anh Nam, em và chỉ là mối quan hệ giữa bệnh nhân và bác sĩ thôi…” Sau khi suy nghĩ một lúc, Ninh Tịch bồi thêm một câu: “Coi như bạn bè bình thường thôi.”
“Anh .” Lục Nam ngẩng đầu cô với ánh mắt rạng rỡ: “Sợ ghen ?”
“…” Ninh Tịch bực bội trừng mắt . là cô nghĩ như , nhưng hỏi thẳng như thế, cô cũng cần giữ thể diện chứ.
“Tiểu Tịch, em quyền tự do kết giao bạn bè. Sau những chuyện như thế cần giải thích với , tin tưởng em.”
Ninh Tịch mỉm nháy mắt với : “Cảm ơn tin tưởng.”
“Ngoan.”
Ninh Tịch ngờ rằng, chuyện cô khám bệnh cho hai con tại tiệm buổi sáng kẻ lòng lén .
Ngay buổi trưa hôm , khi trở về nhà dùng cơm thì một cặp vợ chồng ngoài ba mươi tuổi tìm đến. Cả hai đều việc tại nhà máy dệt, kết hôn lâu nhưng vẫn mụn con. Hóa , dì hàng xóm hôm dẫn cháu đến tiệm kem và tình cờ cuộc đối thoại giữa Ninh Tịch và một cặp đôi khác, đó liền thuật sự tình cho cặp vợ chồng .
Người đàn ông vốn là khách quen của tiệm, cũng khá thiết với Ninh Tịch, nhưng giờ đây lộ vẻ ngượng ngùng. Anh xoa xoa hai bàn tay dè dặt lên tiếng: “Cô Ninh , vợ chồng kiểm tra ở bệnh viện . Vấn đề ở , bác sĩ là tinh trùng của quá ít nên khó thụ thai. hỏi, tình trạng của thể trị dứt ?”
Vừa dứt lời đàn ông, phụ nữ vội vàng tiếp lời: “Chúng hiểu quy tắc, tiền khám là hai trăm tệ, còn tiền t.h.u.ố.c…”
“Tiền t.h.u.ố.c, sẽ kê đơn thể đến tiệm t.h.u.ố.c Bảo Hòa bên cạnh hoặc bất kỳ hiệu t.h.u.ố.c nào khác để mua. Trong đơn t.h.u.ố.c kê một vài vị t.h.u.ố.c quý, nên chi phí phần đắt đỏ hơn một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-242-a.html.]
Ngầm hiểu ý, đàn ông hề nghi ngờ cô l.ừ.a đ.ả.o, dù cô cũng bằng lòng chẩn bệnh cho họ. Cô bảo đặt tay lên gối để bắt mạch, tiện tay bắt mạch cho cả phụ nữ.
Sau khi thăm khám xong, Ninh Tịch sang hỏi: “Chị, kinh nguyệt của chị đều đặn ?”
Người phụ nữ vội vàng gật đầu: “Dạ ! À , đều ạ! Đôi khi chậm một hai tháng, cứ ngỡ là t.h.a.i , cuối cùng là mừng hụt.”
“Chị huyết hư, nếu tăng khả năng thụ thai, khuyên chị nên uống vài thang t.h.u.ố.c điều trị.” Ninh Tịch thêm: “Tất nhiên, đây chỉ là ý kiến cá nhân của .”
Người đàn ông chất phác: “Cô Ninh, vợ chồng theo cô hết.”
“Vâng.” Thấy hai vấn đề gì nghiêm trọng, Ninh Tịch liền lấy giấy b.út bắt đầu kê đơn.
Cầm đơn t.h.u.ố.c, đàn ông vội vàng rút bốn trăm tệ đưa cho Ninh Tịch.
“Chỉ cần hai trăm thôi.” Ninh Tịch chỉ nhận tiền khám.
“Ăn cơm thôi.” Lục Nam bưng thức ăn lên bàn, lên tiếng gọi. Trong lòng chút vui. Vợ con về nhà ăn cơm bao lâu, vốn để cô nghỉ ngơi một lát bữa trưa, ai ngờ đến khám bệnh. Anh họ mau ch.óng rời , nhưng thấy họ là của nhà máy dệt, mà công nhân nhà máy vẫn luôn ủng hộ việc kinh doanh của nên tiện từ chối.
“Cảm ơn cô Ninh nhiều nhé! Vợ chồng chúng xin phép .” Hai điều, lập tức dậy cảm ơn nhanh ch.óng rời .
Cầm đơn t.h.u.ố.c, cặp đôi lập tức đến Bảo Hòa Đường. Lúc dì Hà và đang dùng bữa, đàn ông đưa đơn t.h.u.ố.c cho dì. Vừa nét chữ, dì Hà nhận đó là nét chữ của Ninh Tịch: “Tìm Tiểu Ninh bốc t.h.u.ố.c ? Thuốc là để trị…”
Dì Hà đưa đơn t.h.u.ố.c cho Bác sĩ Trần, bà chỉ mấy vị t.h.u.ố.c, nếu trí nhớ lầm thì đó là t.h.u.ố.c chuyên trị các vấn đề hiếm muộn.