Cô bước khá chậm chạp, đôi chân vốn âm ỉ đau nhức, khi Lục Nam xoa bóp mạnh bằng rượu t.h.u.ố.c càng thêm ê ẩm.
Ngọn núi phía thôn Thượng Hà là một khu rừng nguyên sinh khai thác. Trên ngọn núi , ngoài những dân thỉnh thoảng lên đốn củi, chỉ ông lang trong thôn là ông Dương đôi khi lên tìm kiếm thảo d.ư.ợ.c. Rất hiếm ai khác dám sâu . Dọc đường, cô gặp bất kỳ bóng nào.
Đi một đoạn dài mà vẫn thấy bóng dáng cỏ t.h.u.ố.c, lẽ ông Dương hái sạch .
Ông Dương tuổi cao, dám mạo hiểm xa khỏi các lối mòn nhỏ. Nếu cô cứ bám theo dấu chân của ông, chắc chắn sẽ tìm gì. Để thể thu hoạch thảo d.ư.ợ.c, cô quyết định lệch khỏi lối mòn, hướng về phía sườn núi ít lui tới.
Cuối cùng, cô phát hiện một bụi dây đau xương. Vội vàng nắm lấy cây, cô cẩn thận di chuyển gần. khi kịp chạm tới dây đau xương, cô phát hiện thêm vài cây hoàng liên.
Cô giơ tay lau mồ hôi, nheo mắt nghỉ ngơi một lát, đồng thời xoa xoa đôi chân đang nhói đau, tiếp tục tìm kiếm d.ư.ợ.c liệu xung quanh.
Những khu vực lẽ ông Dương từng đặt chân đến. Xung quanh nhiều loại cỏ t.h.u.ố.c. Cô xổm xuống thu hoạch, gom chúng thành một đống, tiếp tục đào bới.
Ninh Tịch ở đó suốt cả ngày, mãi đến khi màn sương mù dày đặc bắt đầu tràn khe núi, cô mới dậy và bắt đầu xuống dốc.
Bất chấp cơn đau nhức âm ỉ ở chân, cô tăng tốc độ, nhất định tìm lối mòn khi sương mù nuốt chửng bộ ngọn núi. Lối mòn là con đường giẫm đạp tạo thành, tuy bằng phẳng nhưng vẫn là một lộ trình rõ ràng. Những khu vực khác hố sâu gò cao, ban ngày còn đỡ, nhưng nếu sương mù che khuất tầm , chỉ cần lơ đễnh ngã xuống hố thì phiền phức lớn.
May mắn , khi sương mù bao phủ ngọn núi, cô tìm thấy lối mòn và cẩn thận men theo đó về phía chân núi.
Do sương mù quá dày đặc, tốc độ di chuyển của cô chậm. Đến khi cô xuống tới chân núi, trời tối hẳn. Bản cô giờ đây chẳng khác nào một tắm mưa, tóc tai, mặt mũi và quần áo đều đẫm nước.
Chưa kịp xuống hết núi, từ xa trong màn sương mờ ở đầu làng, cô nhận một bóng . Dù rõ mặt, cô đó chính là Lục Nam. Trong thôn vài gặp vấn đề về chân, nhưng chỉ Lục Nam mới sở hữu chiếc xe lăn.
Xe lăn là vật phẩm xa xỉ trong thời đại ; hầu hết những khuyết tật chỉ thể yên tại chỗ. Việc Lục Nam xe lăn là nhờ sự quan tâm đặc biệt từ cấp dành cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-18-a.html.]
Anh đang đợi cô.
Nghĩ đến điều , cô kìm mà bước nhanh hơn.
Gần đến nơi, cô còn kịp lên tiếng, nghiêm mặt trách móc: "Chạy lên núi gì chứ, gặp nguy hiểm thì ? Xuống núi muộn thế , rõ đường mà ngã thì ?"
Cô hề tỏ bực bội, tiến lên đẩy Lục Nam về phía ngôi làng: "Em quá sâu trong núi, sẽ gặp nguy hiểm. Hôm nay xuống núi đúng là muộn, ngày mai em sẽ về sớm hơn."
"Vẫn còn định nữa ?" Lục Nam ngước cô.
"Anh yên tâm ! Em sẽ vô cùng cẩn thận."
"Chân còn đau nữa ?"
"Không đau nữa." (Đau chứ! Cả ngày núi càng đau hơn.)
cô dám sự thật, nếu đau, Lục Nam chắc chắn sẽ ngăn cản cô lên núi nữa.
Lục Nam nấu xong bữa tối, vẫn chỉ rau xanh mà thịt.
Haizz! Cô hái thêm thảo d.ư.ợ.c mang chợ đổi tiền, để mua chút thịt về.
Sau bữa tối, Ninh Tịch xách mấy gáo nước từ giếng lên, rửa sạch cỏ t.h.u.ố.c hái mang phơi sàn gỗ.
Lúc Lục Nam mới nhận cô thu hoạch thảo d.ư.ợ.c. Trong mắt lóe lên một tia lạ lẫm, nhưng vẫn kìm , hỏi nhiều.