Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 17: A

Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:02:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em sai, là sai, nên mắng em, nên xe lăn.”

 

Trái tim Ninh Tịch nhói lên đau đớn. Nếu xe lăn, bên cạnh bây giờ sẽ là cô.

 

Anh…

 

Có lẽ vẫn hối hận vì thể cưới Ninh Hồng về vợ!

 

“Đã muộn , ngủ thôi!” Lục Nam nhẹ nhàng đặt tay lên eo cô, thỉnh thoảng giơ quạt lên quạt vài cái.

 

Ninh Tịch mở mắt bức tường đất phủ đầy bụi, nghĩ đến lời Lục Nam mà tài nào ngủ .

 

Kiếp , khi cô ly hôn với , sống một hơn nửa đời , năm nào cũng lén lút gặp cô.

 

từng nghĩ thể quên .

 

Bây giờ nghĩ , như .

 

Cho dù là kiếp kiếp , cô đều là tự đa tình ?

 

Đêm nay chắc chắn sẽ là một đêm mất ngủ.

 

*

 

Buổi sáng trong núi, khí đặc biệt ẩm ướt, mang theo mùi đất đặc trưng và hương cỏ xanh ngát.

 

Trời rạng hẳn, tiếng ch.ó sủa, tiếng gà gáy trong thôn đ.á.n.h thức những đang say ngủ.

 

Chậm rãi mở mắt, bên cạnh biến mất. Cô chớp mắt quanh, nếu thứ mắt quá đỗi quen thuộc, cô chắc chắn sẽ nghĩ rằng chuyện xảy ngày hôm qua chỉ là một cơn mộng mị.

 

Nằm một lúc, cô lười biếng xuống giường, đẩy cửa bước sân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-17-a.html.]

Bầu trời ngoại ô còn rạng sáng, màn sương dày đặc phủ kín vạn vật, khiến những dãy núi, lùm cây và bóng dáng nhà cửa phía xa chìm khuất trong làn nước mờ ảo.

 

Trong ký ức kiếp , bảy năm cô sống nơi thành thị vương mùi khói bếp, giờ đây chiêm ngưỡng cảnh tượng , cô chợt nhận vẻ tiềm ẩn nơi đây.

 

Dù cảnh sắc hữu tình, cô cũng dư dả thời gian để đắm chìm. Hôm nay, mục tiêu của cô là lên rừng hái một mớ thảo d.ư.ợ.c; thứ dùng thì giữ , thứ cần thì thể mang chợ buôn bán, đổi lấy chút tiền bạc ít ỏi.

 

"Dậy ư? Mau rửa mặt ăn sáng ." Lục Nam xuất hiện từ trong màn sương, dáng vẻ phần mệt mỏi, lẽ đêm qua cũng trằn trọc như cô.

 

"Vâng!" Ninh Tịch đáp lời, tiến đến bên giếng, thả gàu xuống khe nước nhanh ch.óng kéo lên một gáo đầy, dùng để rửa mặt.

 

Lục Nam chuẩn sẵn cháo cao lương, bánh bao hấp nóng, kèm theo một đĩa dưa muối chua. Cháo múc sẵn bát, ngay cả đôi đũa cũng đặt ngay ngắn.

 

"Anh còn cho thêm cả đậu đỏ, đậu xanh và lạc nữa." Ninh Tịch thốt lên kinh ngạc. Ở thời đại , việc nấu cháo thông thường chỉ là nấu nước và ngũ cốc, mấy ai nghĩ đến việc thêm các loại rau, thịt, các loại đậu nồi. Sao Lục Nam nảy ý định cho đậu đỏ cháo?

 

"Khi ở trong quân ngũ, nhà ăn thường như . Nhà sẵn những thứ nên cho ." Lục Nam thản nhiên đáp, bàn, cầm đũa gắp một miếng bánh bao và c.ắ.n một miếng.

 

Ninh Tịch cúi đầu húp một ngụm cháo cao lương ấm nóng, thoải mái nheo mắt: "Ngon hơn cháo trắng nhiều."

 

"Nếu em thích, cứ nấu theo kiểu ." Trên gương mặt Lục Nam thoáng lướt qua một nét nhẹ, nhanh đến mức Ninh Tịch kịp nắm bắt.

 

Ninh Tịch nhai bánh bao, mơ hồ đáp : "Vâng! Phía nhà nhiều rau dại ! Đổi ngày sẽ cho rau cháo, ngon hơn."

 

"Được." Lục Nam khẽ đồng ý.

 

"Lát nữa lên núi một chuyến."

 

Lục Nam gật đầu tỏ vẻ rõ. Ninh Tịch là thích an phận, việc cô thông báo ý định ngoài là một điều may mắn.

 

Sau khi dùng bữa, sự kiên quyết của Lục Nam, cô bôi xong t.h.u.ố.c mỡ và rượu t.h.u.ố.c. Ninh Tịch nhét vài chiếc bánh bao ba lô, khoác lên vai và chuẩn rời : "Trưa nay sẽ về."

 

Không khí núi ẩm ướt hơn so với chân núi. Thảm cỏ dại ven các lối mòn đều đọng đầy nước, bao xa, ống quần cô thấm đẫm ẩm.

Loading...