Ninh Tịch khẽ thở dài tiếp: “Nếu là học trò của cha chồng , cũng xem là nhà. Nàng nhà dùng thêm chút gì ?”
Đường Hướng Cầm ngẩng đầu Ninh Tịch, hỏi: “Thầy Lục ở đây ?”
Ninh Tịch suy nghĩ một lát mới hiểu Đường Hướng Cầm đang hỏi về sự hiện diện của Lục Chính Hải. Cô bèn giải thích: “Cha chồng đang ở quê. Cô tìm ông việc gì ?”
Đường Hướng Cầm lắc đầu vội vàng gật đầu.
Ninh Tịch đang định mở lời thì Dì Hà dẫn theo Chu Đại Phúc bước từ Bảo Hòa Đường. Thấy cả Ninh Tịch và Lục Nam đều đang ở đó, Dì Hà vui vẻ gọi: “Tiểu Tịch, Tiểu Nam.”
“Hai đứa nhà ! Anh Nam, bảo hâm nóng thức ăn cho cô , tiện thể hỏi cô tìm cha chuyện gì. Nếu quả thật việc hệ trọng, bảo Anh Hai đưa cô qua đó một chuyến.”
Ninh Tịch càng tin rằng Đường Hướng Cầm đang gặp rắc rối lớn, chạy đến đây chính là để tìm Lục Chính Hải cầu cứu. Việc Lục Chính Hải đồng ý giúp đỡ thì cô rõ, nhưng những thông tin cần thiết thì vẫn chuyển đạt đầy đủ.
“Ừm!” Lục Nam gật đầu, chào Dì Hà một tiếng, đó lạnh lùng liếc xéo Chu Đại Phúc mới dẫn Đường Hướng Cầm về phía sân trong.
Vì họ thể giúp tìm Lục Chính Hải, Đường Hướng Cầm chút do dự theo Lục Nam sân.
Gần đến cửa, Dì Hà liếc Đường Hướng Cầm theo nhà, nhỏ giọng hỏi: “Sao để một ăn mày nhà thế? Lỡ cô cứ bám trụ chịu thì ?”
Ninh Tịch mỉm giải thích: “Dì , cô là học trò của cha chồng con, đến tìm ông ạ.”
Dì Hà gật gù, liếc Chu Đại Phúc đang phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-159-a.html.]
Chu Đại Phúc vội vàng bước lên, thành khẩn : “Bác sĩ Ninh xin thứ , bà nhà tính tình thẳng thắn, ăn .”
Ninh Tịch giữ vẻ mặt chút biểu cảm, thuận theo lời Chu Đại Phúc : “Thẳng tính thì cũng thể kéo dài từ miệng .”
Chu Đại Phúc ngây một lúc lâu mới kịp phản ứng. Ninh Tịch đang dùng cách bóng gió để mắng Lương Hồng Anh về cái miệng kiêng nể của cô .
Cô gái quả là tài mắng một cách tinh tế lạ lùng. Nếu bản là kinh qua đèn sách nhiều năm, e rằng cũng hiểu cô đang ám chỉ điều gì.
Chu Đại Phúc gượng gạo: “Bác sĩ Ninh , bà nhà hiểu chuyện còn lắm lời. Bác sĩ Ninh rộng lượng, xin đừng chấp nhặt với bà .”
“ rảnh rỗi sinh nông nỗi để chấp nhặt với một con ch.ó gì.”
“...” Lại dùng từ ngữ bóng gió mắng vợ là ch.ó. Chu Đại Phúc giật giật khóe miệng. Cái miệng của Bác sĩ Ninh quả thực tầm thường. May mà đó kịp thời ngăn cản Lương Hồng Anh, nếu với tính cách ngây ngô của cô , chỉ thẳng mặt mắng mỏ như thế mà vẫn còn ngây ngô.
Dì Hà cũng ngờ Ninh Tịch, thường ngày luôn tươi rạng rỡ, ngoan ngoãn hiểu chuyện, thể mắng một cách sắc sảo như tát nước mặt. Dì đó một lúc lâu mới bước lên, với Ninh Tịch: “Tiểu Tịch, Chu Cấn hề ý gì với cháu . Vừa dì hỏi , chỉ là vô thức khác chạm đôi chân của .”
Ninh Tịch đương nhiên sẽ tranh cãi với Dì Hà. Cô đành bất lực mềm giọng giải thích: “Dì Hà, con giấu dì, Anh Nam con chữa trị cho khác giới. Hôm qua những tìm đến con, nếu là dì và Chú Trần, đuổi họ ngoài .”
Việc chữa chân đòi hỏi cởi quần. Cách biệt một lớp quần đùi như , đừng là Lục Nam, bất kỳ đàn ông nào cũng sẽ chấp nhận.
Dì Hà hiểu rõ nguyên nhân sâu xa, lập tức : “Cháu với ? Trong mắt bác sĩ, phân biệt nam nữ.”