“Trong làng chuyện gì mà náo nhiệt thế?” Lục Húc tỏ vẻ nghi hoặc, bởi cách xa thấy hơn hai mươi chiếc ô tô đỗ san sát ở đầu thôn. Gia cảnh nào trong làng thể thu hút nhiều xe cộ đến ?
Trong thời buổi , ngay cả xe đạp cũng là thứ xa xỉ, tại ngôi làng nhỏ bé của họ đột nhiên xuất hiện nhiều xe đến thế?
Ninh Tịch hướng tầm mắt về phía , vẻ mặt cũng giấu sự kinh ngạc: “Làng vị quan lớn nào ẩn danh đấy chứ!”
Ví dụ như Ninh Hồng, chẳng cô một cha quan chức cao cấp tại thủ đô .
Nhắc đến Ninh Hồng, liệu những chiếc xe là tìm đến cô , bởi cha quyền thế ở đế đô đích giá lâm?
Khu vực phía đậu kín xe, Lục Húc đành đỗ xe cùng. Anh vốn định vội về nhà, nhưng cảnh tượng náo nhiệt bất thường của làng, sự hiếu kỳ trỗi dậy, cũng theo sát Lục Nam và Ninh Tịch bước trong.
Làng xóm chìm trong sự tĩnh lặng, đường một bóng . Khi đến gần cổng nhà, họ thấy một hàng dài đang kiên nhẫn chờ đợi; đó đều là những tiểu thương buôn đến để nhận hàng. Trong đó, vài gương mặt quen thuộc với vợ chồng Ninh Tịch, họ đều mỉm niềm nở chào hỏi hai .
Lão Chu đang trong hàng, mồ hôi nhễ nhại, thấy Ninh Tịch liền vội vàng đặt chiếc gùi xuống vị trí của và tiến tới chào hỏi: “Tiểu Lục, cô Ninh!”
Ninh Tịch và Lục Nam lễ phép đáp lời chào của lão Chu, trò chuyện vài câu xã giao. Lão Chu lau vội vệt mồ hôi mặt: “Tiểu Ninh , thế ! Cô đẩy mạnh sản xuất lên thôi! Sáng nay tới lúc mười giờ, mà đến tận giờ vẫn nhận hàng.”
Chuyện gì thế ? Bây giờ là ba giờ chiều, mà lão Chu chờ đợi suốt nhiều tiếng đồng hồ mà vẫn nhận hàng.
Dù trong lòng dấy lên sự thắc mắc, Ninh Tịch vẫn giữ nụ môi: “Vâng, , chúng nhất định sẽ đẩy mạnh sản xuất. thấy đều vẻ nóng nực, lão Chu đợi một lát, pha chút mời .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-139-a.html.]
Lão Chu lớn xua tay: “Được, ! Vừa nãy cô Trương mang hoa cúc mời .”
Lòng Ninh Tịch vẫn canh cánh nỗi lo về tiến độ sản xuất tại nhà, khi trao đổi xong với lão Chu, cô liền tìm cớ để về.
“Anh Anh, con sang bên xem thử thể xuất bao nhiêu hàng .” Lục Chính Hải nghiêm nghị căn dặn vợ chồng Lục Hà. Ngước đầu lên, ông thấy bộ ba Ninh Tịch, liền bước tới: “Về .”
Sau khi trao đổi vài câu, Ninh Tịch mới lên tiếng hỏi: “Bố, tình hình của chị hai thế nào ạ? Vừa nãy con lão Chu ông đến từ mười giờ, đến giờ vẫn lấy hàng?”
Nhắc đến chuyện , Trương Anh chỉ đành bất lực: “Cũng rõ nguyên nhân, hôm qua nhà nhiều tiểu thương từ nơi khác đến bằng ô tô, những đều lấy hàng chất đầy xe.”
Thì là , những đến lấy hết hàng chất đầy xe, nên những đến chắc chắn sẽ chờ đợi lâu hơn.
Lục Chính Hải cũng tiếp lời: “Tiểu Tịch, những từ nơi khác đến rằng họ kênh tiêu thụ lương thực, bố trực tiếp áp dụng giá sỉ và thu tiền mặt của họ.”
“Thu tiền mặt thì , nhưng tại đột nhiên nhiều từ ngoài đến thế?” Liệu là âm mưu gì đó !
“Chắc là nhờ Chu Thông giúp đỡ.” Vài ngày , Lục Nam nhờ Chu Thông hỗ trợ truyền tin đến các lãnh đạo ở khu vực khác. Những lái xe đến đây hẳn là nhận thông báo từ Chu Thông nên mới vội vã kéo đến.
Khi xác định là một âm mưu nào đó, Ninh Tịch mới cảm thấy yên lòng.
“À , Tiểu Tịch, những từ nơi khác đến lấy một ít cá khô và bim bim về. nếu mang về mà tiêu thụ kịp thì sẽ hỏng. Chị nhớ là em mua máy hàn miệng túi , bảo họ đợi thêm hai ngày nữa. Em mang máy hàn miệng túi về ? Chúng nên tiến hành sản xuất cả bim bim và cá khô ?”