Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 129: A

Cập nhật lúc: 2026-01-13 11:01:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Tú Hà, chính là cô ruột của cô!

 

Ánh của Ninh Tịch dừng Ninh Tú Hà. So với hình ảnh cô từng thấy, phụ nữ mắt trông vẻ khắc khổ và già dặn hơn đôi chút, nhưng đường nét cơ bản vẫn đổi nhiều.

 

"Này bạn, thể hỏi mua bộ trang phục ?"

 

"Anh bạn, xin hỏi mua bộ quần áo tại ?"

 

Chưa kịp để Ninh Tịch quan sát kỹ hơn, vài khác xúm hỏi han về chiếc áo Lục Nam. Sau khi cô trao đổi vài câu với họ, khi tìm kiếm bóng dáng Ninh Đại Long và Ninh Tú Hà, cả hai biến mất dấu vết.

 

Ninh Tịch đành thu ánh , khẽ đẩy Lục Nam về: "Vừa nãy em thấy nhà."

 

Lục Nam ngước lên cô: "Người nhà ư?"

 

"Vâng! Người mang sợi dây chuyền em đang đeo, Ninh Đại Long cũng mặt ở đó, lẽ là đến đón cô của em."

 

"Chắc là về thăm Ninh Hồng," Lục Nam đáp một cách thản nhiên, cúi đầu, ánh mắt thoáng qua một nét hoài nghi mơ hồ.

 

Ninh Tú Hà, kiếp từng thấy mặt, hôm nay xuất hiện ở đây?

 

Hay là bà vẫn luôn giữ liên lạc với nhà họ Ninh, chỉ là nhà hề ?

 

"Vâng!" Ninh Tịch khẽ đáp, thêm lời nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-129-a.html.]

Hai nhanh ch.óng trở tiệm may mà Lục Húc dẫn họ tới đó.

 

Hàng hóa dỡ xuống xong xuôi. Lục Húc đang trong cửa hàng, lắng ông chủ tiệm khoe khoang: "Tiểu Lục, hề quá nhé, khu vực chắc chắn sẽ là nơi ăn phát đạt. Mảnh đất mua với giá cực kỳ chăng, đang dự định xây thành nhà lầu, tầng trệt sẽ cho thuê mặt bằng, chúng thể mở thêm một cửa hàng mới. Tầng thì cho thuê nhà trọ. Cậu xem, trong cái chợ bao nhiêu công ăn lương, kinh doanh, nhà trọ chắc chắn sẽ dễ cho thuê."

 

"Vậy thì chúc mừng ông chủ Dương . Đến lúc ông chủ Dương ăn phát đạt, đừng quên em nhé." Lục Húc đáp cho qua chuyện, nụ mặt chỉ là xã giao, những lời khoe khoang của đối phương hề khiến mảy may d.a.o động.

 

"Mua nhiều đồ quá nhỉ." Thấy Ninh Tịch và Lục Nam trở , Lục Húc dậy, ánh mắt dừng Lục Nam, thấy xách ít túi, thậm chí phía xe lăn cũng treo lủng lẳng nhiều món đồ.

 

Ninh Tịch đáp: "Vâng! Chỉ mua chút đồ linh tinh thôi ạ."

 

"Được , ông chủ Dương, phiền ông tiếp tục công việc kinh doanh nữa." Lục Húc chào ông chủ dẫn Lục Nam và Ninh Tịch rời .

 

Lục Húc đưa hai đến chỗ đỗ xe, mở cửa chiếc xe tải, giúp Ninh Tịch xếp những món đồ mua khoang. Thấy khoang xe còn trống, Ninh Tịch vô thức hỏi một câu: "Anh, áo sơ mi phát hết ạ?"

 

"Anh còn kịp gì, mấy ông chủ thấy áo sơ mi và lập tức hỏi đặt hàng ." Lục Húc phủi bụi chiếc áo sơ mi (dù áo vốn bụi), hôm nay cố ý mặc chiếc áo mới ngoài chính là để quảng bá cho mẫu áo mới , ngờ rằng cần tốn công giới thiệu, các ông chủ tự động hỏi mua.

 

Nhắc đến áo sơ mi, nụ môi Lục Húc càng thêm rạng rỡ: "Hai đứa dạo một vòng giúp quảng cáo kha khá đấy. Chỉ trong chốc lát, nhận hai mươi mốt đơn hàng, lượng cũng hề ít. Lần nhà máy sẽ bận rộn một thời gian dài đây."

 

"Anh, chỉ e là khi áo sơ mi tràn lan thị trường, sẽ nhanh ch.óng nhiều xưởng may khác bắt đầu sản xuất những mẫu tương tự."

 

Lời nhắc nhở của Ninh Tịch khiến Lục Húc khẽ nhướng mày: "Đi thôi, gọi điện thoại ."

 

Ba cùng về phía bên , tìm một bốt điện thoại công cộng để gọi điện. Anh chỉ mải mê vui mừng mà quên mất quy luật vận hành của ngành công nghiệp may mặc . Giờ phút đang nắm giữ lợi thế tiên phong, nếu tranh thủ lúc các xưởng may khác kịp sản xuất hàng nhái, mau ch.óng may thêm thật nhiều áo sơ mi, thì lợi thế sẽ nhanh ch.óng tan biến.

Loading...