Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 115: A

Cập nhật lúc: 2026-01-13 11:01:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky9RfuHjm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Chu vỗ tay Chu Mẫn: "Được Tiểu Mẫn, đây với con ? Anh cả con là lãnh đạo, những khó khăn riêng, chúng nên ủng hộ và thông cảm cho ."

 

Chu Mẫn tủi , nước mắt gần như trực trào : "Ủng hộ , thông cảm cho , là chúng chịu mất trắng vốn liếng của ?"

 

"Chị dâu, chị đừng chê . Chị cùng trưởng thôn giải quyết công việc ." Chu Thông cảm thấy vô cùng khó xử, thực sự Ninh Tịch chứng kiến cảnh , chỉ mong cô mau ch.óng rời .

 

Ninh Tịch vội vã rời . Cô trầm ngâm một lát cất tiếng hỏi: "Trưởng thôn, hiện tại trong làng ước tính bao nhiêu mơ?"

 

Trưởng thôn giơ ba ngón tay lên: "Khoảng hơn ba vạn cân. Bà chủ, bà xem thể giúp thu mua một ít cho từng nhà ? Mơ trong thôn chín hết . Nếu hái, chúng thực sự sẽ hỏng hết mặt đất mất. Bà giúp thu mua một chút cho mỗi nhà, ít nhất còn thể vớt vát chút tiền, chứ chẳng thấy một xu nào."

 

Ninh Tịch thầm tính toán trong lòng, dứt khoát lên tiếng: "Bảo hái mơ ! sẽ thu mua hết mơ trong làng ."

 

"Bà chủ, bà thật chứ?" Trưởng thôn kích động Ninh Tịch, khuôn mặt già nua nhăn nheo bỗng nở nụ rạng rỡ.

 

Chu Thông nhíu mày khó xử: "Chị dâu, chị cần miễn cưỡng . Thu mua bao nhiêu cần thiết thì thu mua bấy nhiêu là ."

 

"Bí thư Chu, tự tính toán của . Trước hết, hãy thông báo cho dân làng hái mơ. Mơ nhà còn nhiều, chiều nay cố gắng hái thêm thật nhiều, cố gắng sáng mai thể đưa một đợt mơ đầu tiên đến cho ."

 

"Được, ngay!" Trưởng thôn vội vàng ngoài. Đám dân làng vẫn đang chặn cửa nhà Chu Thông, thấy trưởng thôn, họ một nữa vây quanh: "Mọi mau về hái mơ ! Bí thư Chu thuyết phục bà chủ, cô sẽ thu mua bộ mơ của cả làng chúng !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-115-a.html.]

 

"Lão già xảo quyệt, chỉ lấy lòng cả hai bên." Chu Thông mặt tối sầm. Dù cũng gọi trưởng thôn là chú Ba, nhưng ông già cố tình đẩy thế tiến thoái lưỡng nan. Giờ chuyện giải quyết thì ông cách đổ công lao về phía .

 

Mẹ Chu tiến lên cảm ơn Ninh Tịch: "Cô gái, cảm ơn cháu!"

 

"Bác gái cần khách sáo. Cháu cũng tình cờ đang cần mơ nên mới thu mua mơ của làng." Ninh Tịch mỉm : "Được , còn bận rộn hái mơ, cháu phiền nữa."

 

"Chị dâu, để em đưa chị ." Chu Thông giả tạo, lời cảm ơn hoa mỹ, nhưng , cô giúp thoát khỏi một mớ bòng bong khó xử, khắc cốt ghi tâm ân tình của Ninh Tịch.

 

Mơ thu mua về nếu xử lý kịp thời sẽ dễ hỏng. Hơn nữa, nếu bỏ lỡ thời điểm vàng, mơ đó sẽ ứ đọng . Trở về làng, Ninh Tịch thậm chí còn nhà mà lập tức tìm thêm vài chục , chuẩn mở xưởng tại nhà . Hai bên cùng sản xuất, nhanh ch.óng đưa hết mơ đang trong tay tiêu thụ.

 

Chu Thông đưa Ninh Tịch trở về thôn Thượng Hà lập tức trấn Nhược Hương, thẳng tiến đồn công an, phòng việc của cục trưởng: "Người tìm tìm thấy ?"

 

Vị Cục trưởng bên cạnh nở nụ gượng gạo: "Bí thư Chu, chúng đang tìm cách xử lý, tên Vương Nhị Cẩu quả thực là một kẻ khốn kiếp, nhưng chúng nắm bất kỳ chứng cứ xác đáng nào, thể tùy tiện bắt giữ ."

 

Chu Thông chậm rãi tháo cặp kính, tay vô tình xoay xoay cây b.út bàn: "Nghe đồn, Vương chỉ huy chính là chú ruột của Vương Nhị Cẩu."

 

"Chuyện ... chuyện rõ lắm." Vị Cục trưởng vội vã lau vệt mồ hôi lạnh, ánh mắt lướt qua chiếc kính bàn Chu Thông. Ông gần như quên mất rằng Chu Thông vốn hề cận thị; việc đeo kính chỉ là một thủ thuật để tạo vẻ ngoài nho nhã, dễ gần. Tuy nhiên, mỗi khi cất kính , y như rằng sẽ ai đó gặp tai ương.

Loading...