Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 112: A

Cập nhật lúc: 2026-01-13 11:01:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đắc tội thì !

 

Thế , tránh cảnh mỗi một vẻ kéo đến đây, hách dịch lệnh cô sắp xếp công việc cho bọn họ.

 

Khoảng mười giờ sáng, hai chiếc xe chuyên chở nông sản do Chu Thông điều động đến nơi. Vì xe thể tiến sâu trong thôn, Ninh Tịch bố trí công nhân khiêng vác lương thực ngoài, chất lên xe.

 

Đến mười một giờ, Ninh Tịch cùng Lục Bắc lên chiếc xe nông nghiệp đó, tiến về phía thị trấn.

 

Việc Lục Bắc theo Ninh Tịch là sự sắp xếp của Lục Nam. Vì khó khăn, cần trông coi nhà cửa, nên mới để Lục Bắc hộ tống. Lục Bắc theo học võ nhiều năm, nên nếu gặp đám lưu manh, ít nhất cũng thể chống trả .

 

Chu Thông về việc giao nộp lương thực nên mặt từ sớm tại trạm lương thực để chờ đợi.

 

Ngay khi Ninh Tịch nhảy xuống khỏi xe nông nghiệp, Chu Thông lập tức nở nụ rạng rỡ tiến đến chào đón: "Chị dâu tới ."

 

"Bí thư Chu, đích đây đón tiếp?" Ninh Tịch cảm thấy áy náy, nhờ vả xe cộ và quan hệ của , để đích tận nơi như .

 

"Chiều nay chị dâu còn thôn mà? thấy hôm nay cũng còn việc gì gấp, nên ghé qua xin ăn ké một bữa trưa, đó cùng chị dâu thôn luôn." Chu Thông dặn dò trong thôn , e ngại Ninh Tịch đổi ý chịu đến thu mua mơ, nên cố tình đây giữ chân cô.

 

Ninh Tịch hiểu rõ dụng ý của Chu Thông, cô vạch trần mà chỉ mỉm đồng ý.

 

Sau khi hai trao đổi xong, Trương trạm trưởng bên cạnh tươi tiến lên bắt tay Ninh Tịch: "Chào chị dâu nhà họ Lục, là trạm trưởng trạm lương thực, chị cứ xưng hô với là Tiểu Trương là ."

 

Tiểu Trương!!!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-112-a.html.]

Trương trạm trưởng qua cũng ngoài bốn mươi, một cô gái trẻ như cô gọi ông là Tiểu Trương? Ông thể thoải mái như thế, còn cô thì dám xưng hô như !

 

Ninh Tịch nhận rằng trạm trưởng chỉ nể mặt Chu Thông chứ thực sự coi trọng bản . Cô lập tức giữ lễ nghi, bắt tay trạm trưởng: "Chào trạm trưởng! là Ninh Tịch, cứ gọi thẳng tên ."

 

Sau màn quen, trạm trưởng lập tức sai chuyển lương thực kho. Hai xe lương thực lớn bán tổng cộng một ngàn hai trăm ba mươi hai đồng.

 

Nhận tiền xong, Ninh Tịch mỉm cảm ơn trạm trưởng: "Cảm ơn trạm trưởng Trương nhiều."

 

"Không gì, gì, chị dâu nhà họ Lục cứ yên tâm, Bí thư Chu dặn dò kỹ , cam đoan sẽ nể nang bất kỳ ai, chỉ thu mua lương thực của nhà chị dâu Lục mà thôi."

 

Chỉ thu mua lương thực nhà cô.

 

Bởi vì tối qua cô đề cập rằng thị trường sẽ sớm xuất hiện nhiều xưởng sản xuất đồ hộp hoa quả, nên Lục Nam mới căn dặn Chu Thông, nhằm cắt đứt đường của những khác đưa lương thực đến trạm.

 

Nếu thể đưa lương thực trạm, một lợi dụng cơ hội để kiếm lời lớn đành từ bỏ ý định hoặc tìm kiếm phương án khác. Dù thể loại trừ đối thủ, nhưng ít nhất cũng giảm bớt một phần cạnh tranh.

 

Thấu hiểu nguyên nhân đằng sự ưu đãi , Ninh Tịch vội vàng bày tỏ lòng ơn đến trạm trưởng: "Cảm ơn trạm trưởng Trương nhiều!"

 

Trạm trưởng quanh một lượt, xác nhận ai khác ở gần, mới khẽ giọng : "Chị dâu Lục, mơ của bố , mong chị chiếu cố."

 

Hóa vị Trạm trưởng cũng là trong thôn. Hiểu rõ điều , Ninh Tịch gật đầu. Người giúp cô một việc lớn như , việc cô giúp họ thu mua mơ cũng là lẽ đương nhiên nên .

 

Rời khỏi trạm lương thực, Ninh Tịch ghé qua mua thêm mấy chiếc nồi gang và nhờ xe tải chở về. Cô và Lục Bắc xe của Chu Thông trở về. Trên đường , cô thầm nhẩm tính toán chi phí. Một xe lương thực hơn sáu trăm tệ, khi trừ chi phí và tiền hoa hồng hai xu cho bán hàng rong, lợi nhuận ròng thu về ba trăm ba mươi tệ.

Loading...