Sớm điều kiện gia đình Ôn Du , ngờ đến mức .
Còn đàn ông gọi là Đại ca , thật sự bằng, nếu Ôn Du luôn những như … thích cũng là bình thường.
Tôn Thần đỏ mặt, trong lòng còn ảo tưởng, chỉ còn sự khó xử và hổ.
—
Ngồi lên xe, Ôn Du tiện thể liếc ngoài.
Vừa thấy Tôn Thần vứt bó hoa hồng, bước nhanh về trường, thở phào, chắc là thật sự buông bỏ nhỉ?
Cô yên tâm, thu hồi ánh mắt, bỗng nhiên phát hiện trai bên cạnh sa sầm mặt, như thể tâm trạng ?
Tim Ôn Du đập thình thịch, theo bản năng nghĩ, lúc mới gặp, Đại ca vui vui? Trí nhớ của cô tệ, nghĩ , phát hiện hình như từ đầu vui?
Công ty xảy chuyện gì ?
Ôn Du chút nghi hoặc chớp mắt, hỏi dám hỏi, dù cô cũng hiểu.
Nhìn vài , Ôn Du cảm thấy giải quyết , đang định thu hồi ánh mắt, bỗng nhiên trai đầu cô, giọng trầm trầm dường như còn mang theo một tia lạnh lẽo: “Tiểu Ngư nhiều theo đuổi lắm ?”
Ôn Du hỏi đến mức chột , nhanh ch.óng lắc đầu: “Không , chỉ vài thôi.”
“Vài ?” Chàng trai lẩm bẩm.
Ôn Du lập tức giải thích: “…Dù em cũng thích, là trẻ con, ngây ngô, gì thú vị.”
“Vậy .” Giọng dường như ấm .
Ôn Du thả lỏng, ngẩng đầu lén , nhưng may, tư thế của cô chỉ thể thấy nửa khuôn mặt của đối phương, đôi môi nhạt màu mím c.h.ặ.t, trông vẫn xa cách.
Chuyện gì ? Rốt cuộc chuyện gì khiến giận lâu như ?!
Ôn Du đảo mắt, thăm dò : “ , haiz, em ngày nào cũng thấy Đại ca trai như , đám con trai khỏi trường , ai mà thích ! ?”
Khóe môi trai dường như cong lên, giọng cũng đột nhiên nhiệt độ: “Thật ?”
“Thật!” Ôn Du gật đầu mạnh, còn nhích m.ô.n.g, càng gần đối phương, ngẩng đầu , giọng điệu chân thành cảm động: “Đại ca trai, cao, hình cũng , tự giác, ép khác tự giác, còn nhiều món ngon, quan trọng là năng lực việc cũng mạnh…”
Nói , Ôn Du phát hiện mỗi cô khen, mặt dường như tâm trạng lên một chút.
Đến cuối cùng, đôi mắt sâu thẳm qua, ánh lên một tia dịu dàng…
Thật, thật !
Ôn Du bỗng nhiên nghĩ đến chuyện luôn canh cánh trong lòng, dỗ như , cho chút phúc lợi chứ?
Cô nịnh nọt xong, ho nhẹ một tiếng, : “Đại ca, thể mẫu cho em ?!”
Nói xong, thấy đối phương liếc cô một cái, ánh mắt u ám, dường như thấu tâm tư nhỏ của cô.
Ôn Du lập tức kéo dài giọng nũng nịu: “Đại ca, mà~~~”
Chàng trai đưa tay, dùng sức xoa đầu cô, như thể chút bực bội, nhưng đó : “Được.”
Về đến nhà, Ôn Du vẫn còn phấn khích.
Dù rõ Giang Vân Yến chỉ đồng ý mẫu cho cô, chứ … loại mặc quần áo, nhưng… những thứ cứ mài giũa, ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-anh-trai-nam-chinh-nu-phu-thuc-tinh-roi/chuong-234.html.]
Vì hôm đó Ôn Du ăn cơm nhanh hơn nhiều, hơn nữa còn ăn một ít lẩu cay, nên ăn bao nhiêu.
Giang Vân Yến liếc những món ăn còn , nhíu mày, đều ước lượng khẩu phần của hai , đây đa phần đều đủ, hôm nay còn thừa một ít.
Lại cô bé ôm bảng vẽ chạy , đáy mắt thoáng qua một tia u ám, gì, dọn bát đũa, rửa tay, qua: “Có cần quần áo ?”
Ôn Du đột nhiên thấy câu hỏi , lập tức lắc đầu: “Không cần cần, cứ như !”
Chàng trai vẫn mặc áo sơ mi trắng thuận theo sự sắp xếp của cô, xuống ghế sofa.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Làm mẫu mệt, Ôn Du dứt khoát sắp xếp cho một tư thế thoải mái, ghế sofa, thể ngủ một giấc, như sẽ mệt.
Sau đó sắp xếp đôi chân dài và cánh tay dài của một vị trí thoải mái và mắt, cuối cùng Ôn Du bảng vẽ, ước lượng hiệu quả.
Chỉ thấy ghế sofa, trai mặc áo sơ mi, một chân dài đặt ghế sofa, một chân chạm đất, eo thon gọn, áo sơ mi theo tư thế của kéo những nếp gấp mắt, phác họa một chút cơ bắp ở eo, lúc dường như chút mệt mỏi, tay trái tùy ý đặt eo, ngón tay thon dài chạm thắt lưng kim loại, tay ở cổ áo, cà vạt lỏng, lộ một đoạn xương quai xanh.
Tư thế , cộng với ngoại hình vốn xuất sắc của , cả toát lên một vẻ mệt mỏi lười biếng, cấm d.ụ.c xen lẫn một chút buông thả.
Ôn Du sắp xếp xong tư thế cũng tự khen một cái.
Cũng quá ?!
Cô chụp ảnh, đó bảng vẽ cẩn thận quan sát, xem nghĩ, nếu đăng lên, sẽ khiến đám bình luận điên cuồng “hít hà hít hà…” ?
Tiếc là họ thấy !
Ôn Du còn chút đắc ý.
Sau đó quan sát xong, cô nhanh ch.óng bắt đầu phác thảo.
Nhiều năm luyện tập khiến cô lúc cầm b.út vẽ thành thạo, chỉ vài nét, định hình xong, đó bắt đầu phác họa nếp gấp quần áo.
Là một mẫu, Giang Vân Yến cũng định lực, hề nhúc nhích, mặt nghiêng về phía Ôn Du, mắt nhắm, ánh đèn sáng trong phòng khách chiếu xuống, còn thể thấy bóng lông mi.
Ngoài bụng phập phồng theo nhịp thở, động tĩnh gì khác.
Ôn Du đều cảm thán, thật sự là một mẫu , yên tĩnh trai, chê … đúng, vẫn thể chê .
Thân hình như , chỉ lộ một đoạn xương quai xanh?!
Ôn Du chằm chằm đôi mắt đang nhắm , chắc là đang ngủ nhỉ?
Cô nghĩ ngợi, gần, gần hơn một chút, gần trong gang tấc, nhẹ giọng : “Đại ca~”
Người đang nhắm mắt lập tức mở mắt, Ôn Du: “Sao ?”
Ôn Du: “…”
Biết ngay là ngủ.
Ôn Du thành thật : “Đại ca, em …” cô chút ngại ngùng , ngón tay nhỏ chỉ eo , ho nhẹ một tiếng: “Có thể vẽ ở đây ?”
Ánh mắt trai thuận theo động tác của cô liếc qua, vẻ mặt thờ ơ thêm một nụ như như , đó nhíu mày, dường như đang suy nghĩ.
Ôn Du trực tiếp nhào đến mặt , nũng nịu gọi: “Đại ca~ em chỉ vẽ một thôi! Chỉ một ? Anh ngày nào cũng tập luyện như , cơ bắp chắc chắn …”