Sau Khi Gả Cho Anh Trai Nam Chính, Nữ Phụ Thức Tỉnh Rồi - Chương 210

Cập nhật lúc: 2026-01-25 20:15:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho dù ấu trĩ nhiều, xác hạn chế cũng ngây ngô nhiều, nhưng tuổi tâm lý của Ôn Du cũng nhỏ.

Vì thế cô đặc biệt phối hợp, quạt điện buổi tối đều bật, chỉ hy vọng thể sớm khỏi hẳn.

Tránh cho Giang Vân Yến chăm sóc như .

Cuối cùng ngày thứ tư, Ôn Du tỉnh táo.

Tất cả đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, trong nhà cũng một nữa náo nhiệt lên, ngày hôm đoàn liền xong leo núi.

Ôn Du một đứa chân ngắn hơn hai tuổi, đến mười phút, Ôn Mộ Sơ vác lên vai, thế là cô thể từ cao xuống tất cả .

Thương Thù và Chúc Thiến hai dường như lời hết, lúc cùng leo núi, hai dìu dắt , trò chuyện vui vẻ, ngay cả con cũng quản.

Ôn Mộ Sơ vai vác một đứa, bên cạnh theo một đứa, một đôi mắt còn gắt gao chằm chằm đứa thứ ba chạy loạn khắp nơi, thần sắc dần dần mệt mỏi.

Ánh mắt Ôn Du cũng dần dần rơi Giang Vân Cẩn.

Sáng sớm tinh mơ, nhiệt độ mát mẻ, khí trong lành, nhưng leo núi cũng mệt.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Ôn Du bất quá mới leo mười phút, đầy mồ hôi.

Duy chỉ Giang Vân Cẩn dường như tinh lực đặc biệt dồi dào, chỉ cần bế, còn thể chạy tới chạy lui, chạy về phía vài chục mét, chạy về, hoặc là chỗ khác chơi một lát, sờ sờ đem Ôn Du nền giống như một đứa phế vật nhỏ.

Đây chính là nam chính trong sách cô sẽ yêu?

Nghe tương lai của tinh quang rực rỡ, khi đoạt Ảnh đế, công thành danh toại, bởi vì ruột qua đời, bất đắc dĩ về nhà kế thừa gia nghiệp, cuối cùng khi nữ chính đạt Ảnh hậu, xuất hiện một màn cầu hôn vạn chúng chú mục.

Chỉ là thôi, quả thực là một ưu tú.

Tuy nhiên dáng vẻ bốn tuổi của ...

Ôn Du chằm chằm nửa ngày, một lời khó hết đầu , trong đầu cô đều là cái đ.á.n.h dùng Barbie quất m.ô.n.g .

Không thể sảng khoái.

Trong nguyên tác cô sẽ yêu , cuộc đời hủy hoại, nhưng bây giờ cô ký ức kiếp , còn lịch sử đen tối của đứa trẻ hư , chắc chắn sẽ yêu !

Đến mức cái nguyên tác , đối với cô mà đều thiếu vài phần cảm giác chân thực, chân thực hơn là tất cả những gì cô đang hiện tại.

Bỗng nhiên ánh mắt Ôn Du và thiếu niên bên cạnh Ôn Mộ Sơ chạm .

Cô theo bản năng nở một nụ ngọt ngào.

Thiếu niên cũng cong khóe môi, nụ thanh thiển nhưng rõ ràng.

Trong lòng Ôn Du đình trệ, rũ mắt rơi đỉnh đầu Ôn Mộ Sơ đang vác , cái c.h.ế.t của Giang Vân Yến trong cốt truyện là chuyện của hai mươi năm , mà cái c.h.ế.t của cha cô, là chuyện xảy năm cô mười tuổi.

Cụ thể là lúc nào?

Ôn Du khi giấc mơ xong, liền vẫn luôn cố gắng tìm kiếm sự việc chi tiết từ dấu vết trong nguyên tác.

trong cốt truyện điểm cũng chi tiết, chỉ nữ phụ Ôn Du tròn mười tuổi, trong nhà gặp biến cố lớn, cha song vong, họ hàng ghét bỏ, lúc mới tình huống ở nhờ Giang gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-anh-trai-nam-chinh-nu-phu-thuc-tinh-roi/chuong-210.html.]

Nhớ tới tình huống , tâm trạng Ôn Du liền chút bực bội, cũng thiếu vài phần vui vẻ khi ngoài.

Chỉ thể tự an ủi , gì cũng tròn mười tuổi, mười tuổi là an , đợi sinh nhật qua , cô nhất định ngày ngày quấn lấy cha .

Cho dù đổi cốt truyện, cô sẽ cùng c.h.ế.t với cha .

Thật đến bước , cốt truyện nếu kiên quyết g.i.ế.c c.h.ế.t cha cô để duy trì cốt truyện phát triển như , thì theo lý thuyết hẳn là sẽ để nữ phụ giai đoạn còn tính là quan trọng như cô biến mất thời hạn, tóm vẫn là cơ hội sống sót!

Cô đang tính toán chuyện sống c.h.ế.t đại sự trong đầu, bỗng nhiên bên tai truyền đến tiếng kinh hô của thằng nhóc con mấy ngày nay đặc biệt quen thuộc: “Xúc xích nướng! Con ăn xúc xích nướng! Chú ơi, mua cho con xúc xích nướng !”

Mắt Ôn Du sáng lên, lập tức theo.

Bọn họ bất tri bất giác tới sườn núi, nơi vặn là một khu nghỉ ngơi, bên cạnh cái đình nghỉ mát, bên cạnh đình nghỉ mát một bà cụ đang bán xúc xích nướng.

Cũng loại xúc xích nướng máy móc xoay xoay đời , mà là trộn lẫn trong những viên đá bóng loáng dầu mỡ, xúc xích nướng béo múp míp nướng thơm giòn thơm giòn, từ xa tỏa một mùi thơm dễ ngửi.

Mà mấy ngày nay bệnh, đồ ăn của Ôn Du càng hạn chế lợi hại, trong miệng dường như một chút mùi vị cũng .

Lúc ngửi thấy mùi , nước miếng đều suýt chảy .

Cô cũng ăn!

Bỗng nhiên nhận , Ôn Du dựa trực giác sang, liền thấy Giang Vân Yến đang chằm chằm cô.

Sắc mặt Ôn Du khẽ biến, chẳng lẽ thật sự thèm đến chảy nước miếng ?

Làm trẻ con chính là điểm , đôi khi chảy nước miếng gì đó cô đều khống chế , vội vàng che miệng sờ sờ, xung quanh miệng nhỏ một mảnh khô ráo a?

Cô nghi hoặc sang, đôi mắt to chớp chớp: Sao ?

Thiếu niên yên lặng mặt .

Mà lúc Ôn Mộ Sơ thấy yêu cầu của Giang Vân Cẩn tự nhiên sẽ từ chối, đáp một tiếng, vặn bên đình nghỉ mát thể nghỉ ngơi, bọn họ cũng mệt mỏi, liền đặt con gái xuống, định qua đó mua xúc xích nướng.

Lại thấy thiếu niên vẫn luôn yên lặng ở bên cạnh , giúp đeo đồ lặt vặt bỗng nhiên chạy nhanh hai bước, giữ c.h.ặ.t em trai tham ăn, trầm giọng : “Không ăn!”

Giang Vân Cẩn ngơ ngác trai, kháng cự : “Muốn ăn!”

Sắc mặt thiếu niên càng thêm nghiêm túc, đến mức Giang Vân Cẩn chút sợ hãi, miệng bĩu , bộ dạng như bất cứ lúc nào cũng thể lớn một trận, tủi : “Em ăn!”

“Em .” Thiếu niên xong, móc một cây kẹo mút xé nhét miệng : “Ăn kẹo thì thể ăn cái khác nữa.”

Giang Vân Cẩn: “...”

Cậu , nhưng trong miệng kẹo, còn là loại thích ăn nhất, đầu lưỡi ngọt ngào, kết quả liền theo bản năng hít một ngụm nước miếng, cảm xúc tủi lập tức nghẹn trở về.

Thiếu niên hài lòng gật đầu, trở bên cạnh Ôn Mộ Sơ, qua đặc biệt ngoan ngoãn : “Chú ơi, em trai cháu ăn nữa, cần mua ạ.”

 

 

Loading...