Mới lên tiếng, Ôn Du bên tiến hóa thành nức nở.
“Vẫn là chuyện buổi gặp mặt đó ? Anh qua đồn cảnh sát , là tư sinh nhưng thực là sai khiến, cảnh sát hỏi , ngày mai em thể thấy kết quả…”
Ôn Du đang đến đắm chìm: “?”
Cái gì với cái gì?
Cô suýt chút nữa kẹt.
vẫn nhanh ch.óng vững vàng, lập tức lắc đầu, Ôn Du oa một tiếng, càng dữ dội hơn: “Không những cái , hu hu hu… Đại ca, thích em ? Lúc đầu cũng là ép buộc kết hôn với em đúng ?”
Dung nhan tuấn tú lộ vẻ lo lắng của Giang Vân Yến lộ vài phần sai ngạc.
Lúc giọng Ôn Du càng thêm thê lương: “Hức ~~~ đều phủ nhận, chắc chắn ——”
“Không !” Giang Vân Yến trầm giọng ngắt lời cô, dứt khoát dậy, ôm trong n.g.ự.c, nâng mặt cô lên, để cô mắt .
Cho dù cô nhóc hiện tại cảm xúc kịch liệt như , hơn một nửa là giả vờ, thể lời , chắc chắn trong lòng sớm ghi nhớ.
Mắt thâm trầm, ngưng thị cô gái nhỏ mắt nước mắt lưng tròng phảng phất như kẻ đáng thương, từng câu từng chữ nghiêm túc : “Không thích em, cũng từng ép buộc, chúng kết hôn, là tự nguyện.”
Ôn Du bĩu môi, ngậm nước mắt , chỉ là khi thấy lời , đôi mắt vốn ầng ậng nước càng thêm trừng lớn, giống như dám tin, cái miệng nhỏ nhắn đến đỏ bừng cũng hé mở.
Nhìn đáng thương đáng yêu.
—
Người đàn ông nhịn , tiến lên hôn lên đôi môi , nữa thấp giọng lặp : “Anh thừa nhận động cơ ban đầu của hôn sự chúng như , nhưng bao giờ ép buộc, cũng ai thể ép buộc .”
Tất cả thứ đều là tự nguyện.
Cho dù lúc đó còn tình cảm nam nữ gì với cô gái mắt.
Cho nên cần vì thế mà cảm thấy áy náy và khó chịu.
Lần đến lượt Ôn Du tránh , cô lên án: “ lúc đó rõ ràng cái gì mà, kết hôn thể, em cái gì cũng thể cho, duy chỉ tình cảm là thể!”
“Ừ…” Người đàn ông trầm ngâm hai giây, trong ánh mắt dần dần phẫn nộ của cô gái nhỏ, nhéo nhéo cái mũi cũng đỏ bừng của cô, : “Lời thu hồi, một việc quả thực trong dự liệu.”
Ví dụ như đó thấy A Cẩn và cô gây chuyện hoang đường, lập tức chạy tới phim trường, là đưa đồ ăn, nhưng kế hoạch ban đầu là để Tiểu Trần trực tiếp đưa qua.
Nếu vì dư luận mạng, sẽ bỏ công việc xuống, đích chạy qua.
Chỉ là ngoài ý thấy chính là một khác biệt với trong ký ức.
Linh động tươi sống, giống như một con rối gỗ, đột nhiên linh hồn, khiến khống chế ánh mắt ngưng tụ cô, khó thể dời .
Mà sự đổi đó, còn là kinh hồng nhất diện.
Lần nữa linh hồn cô phảng phất tỉnh , trở nên càng thêm ch.ói mắt, cũng khiến dời mắt nổi.
Ôn Du ngẩn .
Cô mượn cớ lóc ầm ĩ, chuyện tiềm tàng đáy lòng nhắc tới nhất, cũng là nhân cơ hội hỏi cho rõ, cho rõ, giấu ở trong lòng, luôn sẽ tạo thành khúc mắc.
Chỉ là kịp đề phòng nhận một đáp án như .
Hóa ngay từ đầu ép buộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-anh-trai-nam-chinh-nu-phu-thuc-tinh-roi/chuong-183.html.]
Câu từng , hiện tại cũng thu hồi.
Bỗng nhiên n.g.ự.c đau nhói, Ôn Du hồi thần, mới phát hiện áo ngủ của cởi từ lúc nào, chăn, tất cả phảng phất bại lộ ánh mặt trời.
Cô hổ vội vàng ngăn cản bàn tay to tùy ý của đàn ông: “Đại ca, ngủ ?!”
Hơn nữa cho dù cái , đèn ngủ còn tắt !
Người đàn ông trực tiếp chặn môi cô, cô theo bản năng ngửa , một bàn tay to chặn đường lui, hô hấp dường như đều cướp đoạt, nửa điểm mưa thuận gió hòa đó, mãnh liệt đến mức đầu lưỡi cô đều ẩn ẩn tê dại.
“Ưm!” Ôn Du thở nổi, hai tay nhịn đẩy đẩy, nhưng đặt vai , liền mất lực đạo.
Lần nữa lấy tinh thần, đặt xuống.
Người đàn ông dời một chút, khẽ c.ắ.n cổ cô, bên tai cô : “Vốn tưởng rằng tâm trạng Tiểu Ngư , mới để em ngủ sớm một chút.”
Kết quả nguyên nhân nhầm .
Thứ thực sự khiến tâm trạng cô thế mà là cuộc chuyện của hai khi kết hôn?
Cho dù là đối với chuyện nam nữ quá thành thạo, cũng lúc thể ngủ sớm.
Người đàn ông nghĩ, đôi mắt híp , trút bỏ sự bình tĩnh tự chủ.
“Đại ca?” Ôn Du chút hoảng hốt gọi một tiếng.
“Ừ, ở đây.” Giọng đàn ông càng thêm khàn khàn, bàn tay to cũng càng thêm càn rỡ, đôi mắt đen của ngưng thị cô gái nhỏ mắt dần dần lộ vài phần khiếp đảm.
Ôn Du kinh hãi đến mức cả căng thẳng, đôi mắt ngập nước đáng thương hề hề qua, đuôi mắt đỏ hồng là đang cầu xin là lên án .
Kích thích quá độ khiến cô choáng váng, mãi cho đến khi dường như là thời khắc cuối cùng, đàn ông bỗng nhiên lui .
Cô bừng tỉnh, đang định nhắc nhở.
Liền thấy đối phương vươn cánh tay rắn chắc, mở ngăn kéo bên phía , từ trong góc lấy một thứ quen mắt.
Ôn Du:?
Sao bên phía cũng ?!
Phảng phất sự bất ngờ của cô, : “Lần trở về chuẩn .”
Chỉ là hôm qua tan tầm liền đón , kịp về lấy một hộp.
Nói xong đàn ông cúi đầu hôn cô một cái, dỗ dành : “Ngoan, nhắm mắt .”
Ôn Du cũng cảm thấy tự nhiên, nhanh ch.óng nhắm , chỉ thấy tiếng xé nhựa, qua một lát, ý đau khiến hô hấp cô đột nhiên ngưng trệ, kinh hoảng mở mắt , phát hiện đàn ông mắt cũng nhíu c.h.ặ.t mày, khuôn mặt tuấn tú phiếm hồng, thái dương càng vì ẩn nhẫn mà nổi gân xanh.
“Đừng sợ~” Anh nhẹ giọng , hô hấp vô cùng nặng nề.
Sau đó dùng sức.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
“Đau…” Khuôn mặt nhỏ của Ôn Du dần dần trắng bệch, ráng hồng nhanh ch.óng rút , cơ bắp nữa căng thẳng.
Mắt đàn ông tối sầm , thấp giọng : “Thả lỏng.”
Ôn Du chần chừ, vẫn nỗ lực hít sâu, bỗng nhiên một khắc , nữa xâm nhập tới.