Sau Khi Gả Cho Anh Trai Nam Chính, Nữ Phụ Thức Tỉnh Rồi - Chương 173

Cập nhật lúc: 2026-01-25 20:14:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Được, chị mặc kệ.” Chị Liễu xong cúp điện thoại.

Chỉ là trong nháy mắt đó, loáng thoáng thấy một tiếng động tĩnh thích hợp lắm, giống như ảo giác.

Chị Liễu lắc đầu.

Cảm thấy nghĩ nhiều .

Đang định xuống, bỗng nhiên thần sắc cứng đờ.

Mẹ kiếp!

Suýt chút nữa quên mất tối nay là ông chủ tới đón tiểu tổ tông .

Cho nên sẽ là cô phá hỏng chuyện của vợ chồng chứ?!!!

Tác giả lời :

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Tiểu kịch trường

Tiểu Ngư: Cũng đến mức…

Đại ca: Tắt máy!

Điện thoại dường như còn kịp cúp máy, mắt Ôn Du cảm thấy tối sầm.

Tấm chăn mỏng manh che khuất ánh sáng bên ngoài, khí phảng phất đột nhiên loãng , cô theo bản năng hít thở thật sâu, giống như c.h.ế.t đuối.

Thân thể như là lửa thiêu đốt, từng chỗ từng chỗ châm ngòi, rõ ràng mới tắm rửa xong, một sảng khoái, bất quá chỉ chốc lát, Ôn Du liền cảm thấy cả dính dớp.

Quá mức

Nước mắt Ôn Du sắp trào , chút thích ứng, cũng chút hoảng loạn, từng thấy heo chạy, từng ăn thịt heo, cùng kiến thức .

Chỉ là bản năng giãy giụa, trong lúc hoảng loạn, cô bới tấm chăn đỉnh đầu , lập tức cảm thấy mắt sáng ngời.

Mũi miệng một nữa tiếp xúc với khí mới mẻ, Ôn Du phảng phất như sống sót tai nạn, liều mạng hít thở từng ngụm lớn, n.g.ự.c càng là phập phồng kịch liệt.

Sau đó truyền đến một trận kích thích.

“Đại ca…” Ôn Du gọi một tiếng, giọng run rẩy, mang theo tiếng nức nở, phảng phất tùy thời sẽ òa lên, bỗng nhiên cô nắm lấy cánh tay , tay ẩn ẩn chút mồ hôi, khiến cô cũng chút nắm , phảng phất sắp rơi xuống vực sâu nắm cọng rơm cứu mạng.

Nhất thời khỏi ngữ khí dồn dập: “Đại ca! Đừng!”

đàn ông luôn luôn cưng chiều cô để ý tới, trong chăn phảng phất tự thành một gian, xé bỏ tất cả trói buộc, chỉ còn ý nghĩ nguyên thủy nhất.

Hai chân Ôn Du đạp né tránh, nhưng cô sớm tứ chi bủn rủn, né tránh , chỉ thể nhận mệnh.

Giống như một con cá, lật qua lật nhấm nháp.

Giờ khắc , tất cả sự hổ phảng phất đều ùa tới, cố tình sự vui sướng tột cùng cũng phợp trời lấp đất tập kích cô, khiến cô chỉ thể gắt gao nắm c.h.ặ.t tấm chăn mỏng, mưu toan che giấu tất cả chăn.

Mãi cho đến khi một tiếng kinh hô cao v.út tràn từ đôi môi đỏ mọng sưng, ngón tay cô trắng nõn non mềm vặn tấm chăn đến nhăn nhúm, nước mắt càng là từ khóe mắt tràn .

“Đại ca~”

Tiếng gọi , khác biệt với bình thường, cũng giống với vẻ bộ tịch cố ý giả quái của cô.

Uyển chuyển khẽ run, mị thái hoành sinh.

Người đàn ông chăn phảng phất như hít thở thông rốt cuộc cũng chậm rãi di chuyển lên , ôm lấy cô, dùng sức hôn một cái, đó giống như đang bình hô hấp của .

Ôn Du: “?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-anh-trai-nam-chinh-nu-phu-thuc-tinh-roi/chuong-173.html.]

Sao tiếp tục nữa?

Đầu óc như hồ dán của cô nhất thời cũng phản ứng , ngơ ngác ngước mắt, đáy mắt chỉ dáng vẻ gần trong gang tấc của .

Trên dung nhan lạnh lùng là màu đỏ ửng giấu , đôi mắt đen thâm thúy càng giống như vực sâu, sống mũi cao thẳng, đôi môi nhạt màu đỏ hơn bình thường nhiều, phiếm ánh nước.

Tóc càng là hỗn loạn đến mức thiếu sự nghiêm túc ngày thường, chỉ còn sự hoang đường.

Khi , đôi mắt đàn ông tối sầm , bàn tay to che mắt cô, thấp giọng : “Giúp ?”

Ôn Du theo bản năng thuận theo lời : “Giúp thế nào?”

Sau đó tay cô nắm lấy, chậm rãi đưa đến một vùng đất khác.

Ôn Du lập tức cả cứng đờ, chỉ còn một bàn tay phảng phất như máy sử dụng.

Mắt thấy, bên tai hô hấp của đàn ông càng thêm nóng rực, vỗ bên tai cô.

Ôn Du cũng từ từ hồi thần, bỗng nhiên nhớ tới chuyện gì xảy —— bao!

Cô là thời gian cũng ngại mua, bên phía Giang Vân Yến… Dù đây cũng tổ ấm nhỏ của hai bọn họ, nhiều nhất mỗi tuần về một , bình thường ít khi qua đêm ở bên , đoán chừng còn kịp chuẩn .

Chỉ bên tổ ấm nhỏ của bọn họ chuẩn ?

Ôn Du ngại hỏi, là tình cảnh gần như , xúc cảm đầu ngón tay nóng rực dính dớp, vành tai đàn ông nhẹ nhàng gặm c.ắ.n, bước qua núi cao, phảng phất dần dần tới một ngọn núi cao khác, khiến cô càng thêm hoảng hốt.

Mãi cho đến cuối cùng, cô rõ ràng dùng sức mấy, lòng bàn tay cảm thấy chút nóng rát do sử dụng quá độ, bên tai truyền đến giọng khàn khàn quen thuộc: “Vất vả cho Tiểu Ngư .”

Ôn Du: “…”

Loại thời điểm , tại còn lễ phép như ?!!!

Ngày hôm Ôn Du tiếng rung điện thoại đ.á.n.h thức.

Cô thuận tay sờ soạng điện thoại, híp mắt mở , giữa chừng tay mỏi đến mức run lên, điện thoại đều trượt xuống, cô trầm mặc hai giây, cầm lên nữa, màn hình điện thoại, cô đều cảm thấy mắt đau xót.

Tối hôm qua lăn lộn quá lâu, còn ngủ đủ, nhưng cả thoải mái, đến ban ngày, liền ngủ say như , đến mức một tin nhắn rung động cũng thể đ.á.n.h thức cô.

Mở xem, là đạo diễn “Phượng Ngẩng Đầu” bên gửi kịch bản mới cho cô, là kịch bản cũ bug, sửa nữa.

Cô hít sâu một , buông điện thoại xuống, mát xa cho mắt một chút, tránh lát nữa mắt càng đau hơn.

Ấn xong, cô cầm điện thoại lên nữa, nghiêm túc , kịch bản tóm tắt hơn tiểu thuyết nhiều, kiếp Ôn Du tiểu thuyết nhiều, một cái là mười dòng, kiếp trí nhớ cũng cực , cho nên tốc độ cũng nhanh.

Sau khi vội vàng lướt qua, thần sắc mặt cô càng ngày càng lạnh, cuối cùng cũng lên tiếng, chỉ chuyển sang gửi tin nhắn cho chị Liễu.

Vốn định gọi điện thoại, nhưng cổ họng thoải mái.

Chỉ thể như .

Tin nhắn gửi , nhanh, nhận hồi âm, Ôn Du liền dậy, hai chân mới chạm đất thẳng, đến một giây, bỗng nhiên mềm nhũn, eo cũng chút mỏi.

Ôn Du: “…”

Đều tại cô, tiểu thuyết quá nhiều.

Tuy rằng từng thấy heo chạy, nhưng xem cách nuôi heo…

 

 

Loading...