Nếu dám vui, thì sẽ càng mẩy hăng say hơn.
Vừa nghĩ đến đây, Ôn Du chút rục rịch.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
ngay đó, đỉnh đầu cô ấm lên.
“Không .” Bàn tay to của đàn ông nhẹ nhàng xoa đầu cô, giọng trầm thấp mang theo chút áy náy: “Trước đây là do suy nghĩ đến những điều , sẽ quên ngày kỷ niệm, sinh nhật em, lễ tình nhân nữa.”
Nói xong, dường như một cái, khóe môi cong lên, nhưng nhanh hạ xuống: “Cho nên Tiểu Ngư cần uyển chuyển như , cứ thẳng là .”
Ôn Du: “Hả???”
Giang Vân Yến : “Lúc nhận điện thoại, lên máy bay.”
Cho nên cô phàn nàn mới chạy tới.
Mà là bản vốn dĩ định tới.
Ôn Du: …
Trong lòng cô phảng phất như một tí hon trúng một phát s.ú.n.g, ngã lăn đất.
Mềm nhũn đến rối tinh rối mù.
Cô quả thực là mượn miệng Giang để truyền đạt hàm ý ẩn giấu của , nhưng mục đích để cùng trải qua các loại ngày lễ, chỉ đơn thuần là gây chút chuyện mà thôi.
rơi trong mắt Giang Vân Yến, dường như biến thành một loại ý nghĩa khác.
Dường như thành cô cầu xin, nhưng dám, cũng ngại ngùng, chỉ thể nhờ Giang chuyển lời, khiến cô vẻ đáng thương hề hề, một chút tội cũng .
Còn , thì nguyện ý phối hợp với một loạt yêu cầu của cô, cần uyển chuyển nhờ khác chuyển lời, thể trực tiếp với .
Ôn Du dứt khoát thuận tay đưa hoa cho Minh Phi, bản bước lên một bước, ôm lấy đàn ông, vùi đầu n.g.ự.c , thấp giọng : “Xin .”
Anh chắc chắn Giang mắng một trận.
vẫn hề giận cá c.h.é.m thớt lên cô.
Thậm chí còn vì ngày kỷ niệm ngày cưới bỏ qua do tình cảm hai đạt đến mức độ ăn ý đó mà xin .
Hốc mắt đột nhiên chua xót, Ôn Du liều mạng chớp mắt, nuốt nước mắt trở về.
Mà đàn ông cô ôm c.h.ặ.t sống lưng cứng , giữa thanh thiên bạch nhật, mặt bao , gò má hiện lên một vệt ửng hồng. Tuy nhiên dường như cảm nhận cảm xúc của trong n.g.ự.c, cho dù tự nhiên, nhưng vẫn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô.
Chỉ Minh Phi, trở thành công cụ, trầm mặc hai , thứ một vạn ảo não tại chọn hôm nay?!
nhanh, cô vui vẻ một chút.
Bởi vì hai Giang Vân Cẩn và Tô Lãnh Nguyệt tới!
—
Cũng Giang Vân Cẩn gì, mà là Tô Lãnh Nguyệt tới thăm ban nhưng đường xe hỏng nên chậm trễ một chút, khi tới đây phát hiện Giang Vân Yến cũng tới.
Quan hệ giữa cô và Giang Vân Cẩn cơ bản định, mãi kết hôn chỉ vì hai công khai tình cảm quá sớm, trói buộc với , đến mức luôn tiếng rằng cô xứng với Giang Vân Cẩn.
Ở những nơi khác cô thể nhận thua, nhưng sự nghiệp của , cô hy vọng sẽ ai gán mác bạn gái Giang Vân Cẩn nữa, lúc mới chần chừ cưới.
Giang Vân Yến với tư cách là cả, đều tới, Tô Lãnh Nguyệt dù thế nào cũng qua chào hỏi một tiếng mới , cho nên đặc biệt tới.
Giang Vân Cẩn ngăn cản cũng lý do, tùy tiện bịa hai lý do từ chối xong thì bỏ cuộc, căng mặt theo bạn gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-anh-trai-nam-chinh-nu-phu-thuc-tinh-roi/chuong-168.html.]
Ôn Du thấy động tĩnh, vội vàng dậy.
Cảm xúc bình , cô lấy bó hoa trong tay Minh Phi, tủm tỉm sang: “Cô cuối cùng cũng tới , A Cẩn khoe khoang với cả ngày đấy.”
Giang Vân Cẩn: “… Ừ.”
Cậu thản nhiên thừa nhận.
Tô Lãnh Nguyệt ngược chút ngượng ngùng, gò má trắng nõn hiện lên một vệt đỏ mỏng, chào hỏi hai xong, chú ý tới Minh Phi phía hai , ánh mắt lấp lánh, cũng chào hỏi một tiếng.
Minh Phi hừ một tiếng, định ngẩng đầu thèm để ý, ánh mắt của Giang Vân Yến quét qua.
Lập tức ngoan ngoãn thành thật: “Chào Tô tiểu thư.”
Tô Lãnh Nguyệt sâu Giang Vân Cẩn một cái, thêm gì nữa.
Vẫn là Giang Vân Yến kiểm soát trường, trực tiếp : “Thời gian còn sớm, các em tham gia tiệc đóng máy , Tiểu Ngư tham gia ?”
Ôn Du lắc đầu: “Không .”
Chính là ăn ăn uống uống, đó hát hò các loại, cô hứng thú gì.
Minh Phi chút cam lòng giơ tay: “Em tham gia…”
Khi Giang Vân Yến sang, âm thanh dần dần nhỏ , nhưng vẫn kiên định hết câu.
Giọng Giang Vân Yến lạnh : “Cô về cùng chúng .”
“Em ——” Minh Phi cuống đến mức nhảy dựng lên, to gan phản bác: “Em tham gia.”
Giang Vân Yến cũng giận, sang với Giang Vân Cẩn và Tô Lãnh Nguyệt: “Vậy hai đứa về cùng bọn .”
Minh Phi: “Không ! Vậy em cũng tham gia…”
Cô tức vội, nước mắt sắp trào .
Giang Vân Yến lạnh giọng : “Cho nên rốt cuộc tham gia ?”
Minh Phi vốn sợ , cố tình chuyện còn lạnh lùng như , càng khiến sợ hãi. Cô tuổi còn nhỏ, cũng luôn cưng chiều, từng chịu uất ức như .
Cho dù là Giang Vân Cẩn, cũng sẽ chuyện như thế.
Nghĩ đến thích, Minh Phi theo bản năng rưng rưng nước mắt về phía Giang Vân Cẩn.
Minh Phi òa lên, uất ức hét: “Em từ xa chạy tới tặng quà cho , chúc mừng đóng máy, đối xử với em như ?! Có vì cô ?”
Cô chỉ Tô Lãnh Nguyệt, đáy mắt thêm một tia căm hận.
“, chính là vì bạn gái , nên ?!” Giang Vân Cẩn cũng nổi giận, khuôn mặt tuấn tú thêm vài phần giận dữ: “Minh Phi, cô dám loạn như , là ỷ việc trở mặt với trai cô ?”
Minh Phi chút sợ hãi rụt cổ , mắt dần dần mở to.
Giang Vân Cẩn lạnh: “Được, gọi điện thoại cho trai cô ngay đây, chúng còn là em nữa, còn cô, càng quan hệ gì với !”
Minh Phi ngốc luôn, ngờ thật sự sẽ đến bước , sắc mặt đại biến: “Anh thật sự như ? Anh trai em và chính là cùng lớn lên từ nhỏ, quan hệ như !”
Ôn Du cũng kinh ngạc, nhưng cảm thấy trong dự liệu, dù Giang Vân Cẩn hiện tại cũng Giang Vân Cẩn trong nguyên tác, so với nguyên tác càng thêm quyết đoán.