Giang Vân Cẩn: “… Anh, em sai !”
Tuy nhiên , Giang Vân Yến cũng vì nhận sai mà buông tha : “Bộ dạng của chú mày quả thực khá rảnh, sẽ tìm hiểu tình hình với quản lý của chú mày, tuổi tác cũng xấp xỉ , nên về công ty giúp đỡ .”
Giang Vân Cẩn: “!”
Giang Vân Yến xong, đợi Giang Vân Cẩn trả lời, cúi xuống trong xe.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Tiểu Trần nhanh ch.óng lái xe rời , ném cho một khói xe.
Giang Vân Cẩn lẳng lặng gọi điện thoại cho quản lý: “Người em, mau giúp nhận thêm nhiều việc chút, nhất để nghỉ ngơi!”
Người quản lý: “?”
“Cậu mới nghỉ ngơi nhiều chút, để ở bên bạn gái ?”
“Thôi, vẫn là để cô nghỉ ngơi ở bên , nếu cái giá quá lớn .” Giang Vân Cẩn giọng điệu nặng nề, mang theo sự tang thương mà quản lý hiểu.
Làm công cho , là về nhà thừa kế gia nghiệp đấy.
Lời đặt mặt khác thật .
Tuy nhiên ở chỗ Giang Vân Cẩn, thì đáng sợ , bố từ lúc nhớ , bao nhiêu nghỉ ngơi, mỗi ngày mặc kệ mưa gió chín giờ sáng sáu giờ tối, thỉnh thoảng tăng ca thì càng cần nữa.
Anh cả , bắt đầu đại học còn bận hơn bố .
May mà là con thứ, phía cả tài giỏi chống đỡ, ai bao nhiêu yêu cầu đối với , chỉ mong chuyện phạm pháp phá gia là .
Vì thế cuộc sống nhỏ của Giang Vân Cẩn trôi qua thoải mái, lúc mới thể chạy đến giới giải trí chơi, vốn dĩ là tính chơi bời, nhưng thực sự thích ngành , cũng nguyện ý ở mãi.
Đâu t.h.ả.m thương như bố cả ?!
Đừng tưởng Giang Vân Yến ý đồ gì!
Chắc chắn là vì công việc quá bận, thời gian ở bên Ôn Du, dẫn đến tiểu tác tinh giở tính khí, Đại ca bắt đầu cân nhắc cách khác .
Ví dụ như để thế chỗ.
Giang Vân Cẩn trong lòng sợ hãi, vội vàng gọi điện thoại cho bạn gái kể khổ: “Xong xong , cả nhắm trúng !”
Tô Lãnh Nguyệt: “… Anh gì ?”
Giang Vân Cẩn: “Sao là gì? Anh rõ ràng cái gì cũng !”
“Không thể nào nhỉ?” Tô Lãnh Nguyệt nghi ngờ, “Anh cả giống vô lý gây sự.”
Được .
Giang Vân Cẩn thành thật kể phát hiện sáng nay với bạn gái, kể xong thở ngắn than dài: “Em xem bây giờ một loại cảm giác Trụ Vương thiết triều sớm ? Ông cuồng công việc của đều Ôn Du hư , còn nghĩ để cũng đến công ty giúp đỡ!”
Tô Lãnh Nguyệt bật .
Giang Vân Cẩn thuận thế : “Cho nên bây giờ dám rảnh rỗi, chúng lâu gặp …”
Tô Lãnh Nguyệt tìm trợ lý xem lịch trình, dịu dàng : “Được, hai ngày nữa rảnh, em thăm ban.”
“Được!”
Đợi chuông báo thức của Ôn Du reo, bò dậy, trong phòng khách sạn chỉ còn một cô.
Mọi chuyện đêm qua cứ như một giấc mơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-anh-trai-nam-chinh-nu-phu-thuc-tinh-roi/chuong-162.html.]
Tuy nhiên thực tế mơ.
Trên gối còn một tia thở để .
Giang Vân Yến xịt nước hoa, nhưng thỉnh thoảng tiếp khách tham gia tiệc tùng các loại, cũng sẽ xịt một ít, Ôn Du mùi gì, nhưng mùi hương vô cùng thanh mát dễ ngửi.
Ôn Du rúc trong chăn vươn vai một cái, trong lòng vẫn thỏa mãn.
Cô bò dậy rửa mặt, Tiểu Vu cũng đưa bữa sáng tới, ăn xong liền phim trường.
Mọi việc thuận lợi, Ôn Du một ngày, mệt đến đầu váng mắt hoa, chỉ về .
Kết quả Tiểu Vu dẫn đến một chiếc xe khác từng một .
Mi tâm Ôn Du giật một cái, đột nhiên tỉnh táo , bay nhanh mở cửa xe, quả nhiên liền thấy trong xe, đàn ông hình cao lớn ngay ngắn, bàn nhỏ đặt một cái máy tính, bên tay còn một xấp tài liệu.
Lúc đeo kính gọng vàng mỗi dùng máy tính đều sẽ đeo, mắt ngang, thấy cô tới, cũng chỉ kịp một cái, môi mỏng khẽ động: “Thu công ? Ngồi một lát .”
Ôn Du thần sắc phức tạp lên, chút gì đó, nhưng thần sắc bận rộn của , ngậm miệng.
Nói thật, cô hôm qua loạn một trận như , thực cũng là hy vọng giày vò Giang Vân Yến thêm mấy ngày, cho dù tiền, cho dù thể cố gắng mỗi ngày máy bay tư nhân qua đây, nhưng cũng chịu nổi ngày nào cũng giày vò thế chứ?
Anh chắc chắn mấy ngày sẽ chán ghét thôi.
Tuy nhiên Ôn Du ngại .
Cố tình giờ phút , sự việc đang theo hướng cô vốn dĩ lên kế hoạch.
Nhìn thấy cảnh , cô chút vui vẻ nào, tối hôm qua còn bất ngờ vui vẻ, hôm nay chỉ còn áy náy .
Xe nhanh khởi động.
Giang Vân Yến cũng tiếp tục việc, một hai phút, liền gập máy tính , tháo kính xuống, thuận tiện day day đôi mắt mệt mỏi.
Chỉ là mới day hai cái, một đôi tay nhỏ mềm mại chiếm lĩnh vị trí.
Ôn Du chiều cao đủ, chỉ thể quỳ ghế, cô học bảo vệ mắt, bài tập mắt đặc biệt thành thục, lúc mát xa cũng thành thục.
cô mới ấn hai cái, ôm eo buộc lên đùi , cánh tay đàn ông ấn một cái nút phía , ở giữa dâng lên một tấm chắn, chia xe thành hai gian .
Lập tức bầu khí nửa đều trở nên ám hơn nhiều.
Ôn Du: “…”
Cô phát hiện đàn ông nếm mùi thịt, cho dù là Giang Vân Yến ngày thường trông đắn trầm như , lúc cũng trầm nổi nữa .
Lần rõ ràng chiếc xe tấm chắn!
Cô hung hăng c.ắ.n một cái cằm đàn ông: “Đại ca, em mát xa cho đấy!”
“Vậy em đừng động đậy.” Ôn Du bực , vỗ một cái bàn tay to còn đang lưu luyến bên eo cô: “Không động!”
Anh lập tức dời , thành tha thành thật.
Ôn Du một cái, dứt khoát hai tay vịn vai Giang Vân Yến, đổi thành dạng chân đùi , tức giận : “Nhắm mắt .”
Anh lời nhắm hai mắt , lông mi dài khẽ run, rõ ràng là một khuôn mặt tính tấn công mạnh, ngày thường cũng , lạnh lùng xa cách, nhưng giờ phút trong tay Ôn Du, mạc danh loại cảm giác ngoan ngoãn.
Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng ma sát quanh mắt .