đ.á.n.h , cuối cùng chỉ thể c.ắ.n răng cùng học tập, ngờ còn thật sự học ngô khoai, thi một trường đại học tồi, cha khen khen .
Hiện giờ tuy giống Giang Vân Yến, nhưng cũng coi là sự nghiệp thành công.
Nhất là Trình Nghiêm, vốn dĩ nhà còn đứa con riêng ông bố cặn bã sủng ái, nhưng Trình Nghiêm hiện giờ tự tranh khí, Giang Vân Yến giúp đỡ, ông nội nhà họ Trình trực tiếp đè cha Trình xuống, truyền gia nghiệp cho Trình Nghiêm, con riêng hiện giờ cũng nhảy nhót nữa.
Đương nhiên em là em , nhưng cái gì nên vẫn .
Ba xoa tay hăm hở, định đến lúc đó chụp ảnh và video cho , đợi bọn họ đến nước ngoài, sẽ gửi cho Giang Vân Yến, đến lúc đó nước ngoài trời cao hoàng đế xa, chắc chắn bắt bọn họ!
Tiêu Kỳ Nghiên kích động nhất bỗng nhiên gãi gãi tóc, do dự : “Cứ cảm thấy bỏ qua cái gì đó.”
Tần Châu: “Bỏ qua cái gì?”
Trình Nghiêm cũng nghĩ , dang tay: “Không nghĩ thì thôi.”
Giãy giụa ngắn ngủi một chút, ba từ bỏ, tiếp tục lăn lộn.
Chỉ trong góc, Tiểu Trần im lặng xoay trốn .
Màn đêm buông xuống.
Mặt trời xuống núi, biển dường như tối nhanh hơn đất liền, mới chơi một lúc, xung quanh tối đen.
Trên du thuyền lập tức sáng lên đủ loại ánh đèn.
Ôn Du cảm thấy cái nếu từ xa, chắc chắn , tiếc là bọn họ giờ phút đang ở biển, đợi tối mai đảo chơi, ngược thể một chút.
Mà lúc , âm nhạc vang lên.
Trước mặt một đám đặt mấy cái lò nướng, mấy mấy tụ một chỗ, đầu bếp đưa đủ loại thịt, hải sản và rau củ sơ chế xong lên, chỉ cần bọn họ đặt lên nướng là .
Lăn lộn nửa ngày, đội ngũ chuyên nghiệp lên sân khấu.
Người dẫn chương trình trai qua khống chế hiện trường, đợi lui xuống, đủ loại nhạc cụ cũng lên sân khấu, trống Jazz gõ vang đầu tiên, guitar, bass... hòa trong đó, âm nhạc bùng nổ trong tiếng vỗ tay, một nhóm trai mặc áo ba lỗ đính kim sa bước lên sân khấu, nhảy múa theo điệu nhạc.
“Oa!” Ôn Du đầu tiên xem ở cự ly gần như , lập tức kinh hô một tiếng.
Tay Diêu Hề đều vỗ đỏ cả lên: “Không tồi tồi, Tiểu Ngư, bạn chọn thật! Năm , ba đều hợp khẩu vị của !”
Viên Đàn chụp một tấm ảnh gửi cho bạn, cũng hùa theo : “Là thật sự tồi, bạn đều khen, chất lượng cao.”
Ôn Du gặm chân gà tẩm ướp mềm nhừ, tán đồng gật đầu: “Không sai!”
Tiếp đó tiếp theo chính là một nhóm chị gái xinh , nhảy còn hơn phiên bản nam, đó là con trai lên, hai đội nhân mã trực tiếp PK, mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc, sân khấu nóng lên.
Ôn Du ngược quá kích động, ít nhất cô còn nhớ ăn, ăn xem, cứ như xem tivi , chỉ là cơ thể cũng sẽ lắc lư theo nhịp điệu âm nhạc.
Chơi mãi chơi mãi, một diễn viên xuất idol hoặc từng học vũ đạo Ôn Du gọi tới cũng ồn ào xông lên sân khấu.
Tiếp đó, nhảy cũng lên uốn éo lung tung.
Khá lắm, trực tiếp thành hiện trường quẩy bar.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-anh-trai-nam-chinh-nu-phu-thuc-tinh-roi/chuong-111.html.]
Ôn Du vội vàng gọi nhân viên phục vụ giải cứu lò nướng, nếu nhỡ đám kích động đụng đổ, thì hỏng bét, bản cô cũng thuận thế lùi một chút.
Người nướng đồ ăn từ chính bọn họ, biến thành đầu bếp chuyên nghiệp, đều bận chơi, thời gian nướng xiên, thỉnh thoảng qua lấy mấy xiên ăn.
Ôn Du cảm thấy hương vị ngon hơn , vẫn đừng miễn cưỡng nữa.
Tiêu Kỳ Nghiên nhảy một lúc, mồ hôi đầy đầu, kết quả đầu , Ôn Du thế mà vẫn vững, kinh ngạc, chạy tới hỏi: “Chị dâu nhỏ, thế mà chị cũng yên ? Có A Yến lén lút uy h.i.ế.p chị ?”
Ôn Du nhanh ch.óng lắc đầu, cô... thực cũng chút trực giác đúng.
Hơn nữa phận hiện tại của cô là vợ của Giang Vân Yến, bất kể vợ chồng thật , trong mắt ngoài đây là một thể, đặt cảnh khác, cô hy vọng Giang Vân Yến xảy scandal kiểu , khiến cô mất mặt.
Vì đến lượt , cô cũng chỉ là xem, cứ như xem tivi , thật sự bảo cô sán cùng một chỗ, thì đến mức đó.
Cuối cùng thể , đám đối với cô, quả thực bao nhiêu sức hấp dẫn, vũ đạo , dáng tồi, chỉ thế mà thôi.
Đối mặt với lời mời của , Ôn Du : “Mọi chơi , khá đói, ăn đồ nướng.”
Lần cô ăn loại thêm tê thêm cay, cứ nhắc nhở đầu bếp: “Chú ơi, cho thêm nhiều bột ớt chút.”
“Cháu thể ăn cay, bột hoa tiêu cũng thể cho nhiều chút.”
Đầu bếp: “... Cô tém tém chút, dễ nóng trong !”
“Nóng trong tính !” Ôn Du quả quyết .
Tiêu Kỳ Nghiên thấy gọi , nhún nhún vai mất.
Quan niệm khác biệt, thật sự cảm thấy nhảy nhót chút chẳng gì, cũng chẳng bao nhiêu tiếp xúc cơ thể, tuy nhiên như cũng , Giang Vân Yến là đồ cổ lỗ sĩ, và chị dâu nhỏ là đồ cổ lỗ sĩ nhỏ, .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Cậu đám đông.
Tần Châu sán gần lớn tiếng : “Chị dâu nhỏ qua đây ?”
Tiêu Kỳ Nghiên lắc đầu : “Không qua, chị dâu nhỏ yêu A Yến thật đấy, chắc là sợ ghen, chậc!”
Tần Châu cũng chậc một tiếng, vui vẻ tiếp tục nhảy.
Bỗng nhiên đầu một cái, ánh mắt ngưng , thẳng qua, đồng thời khuỷu tay huých bên cạnh: “Hai xem, cái thuyền đang tới ?”
Hai Tiêu Kỳ Nghiên và Trình Nghiêm lập tức qua, liền thấy phía bên trái bọn họ, mặt biển thêm một vệt sáng.
Thuyền của bọn họ cách biển tính là quá xa, nhưng cũng gần, mức độ buổi tối thể thấy ánh sáng bờ, chỉ thể là một chiếc thuyền .
Sau khi rõ, sắc mặt ba đồng loạt đổi: “Không, đến mức đó chứ?”
“Bị phát hiện nhanh thế ? Ai mách lẻo?”
“Chắc là trùng hợp thôi...” Tiêu Kỳ Nghiên xụ mặt: “Đừng như , sợ!”
Ba , dứt khoát thương lượng: “Ngồi mô tô nước thể chạy về ?”