Sau Khi Đồng Mộng Với Vụ Án, Tôi Trở Thành Bảo Bối Cục Cảnh Sát - Chương 64: Lô mới đến là hàng tuyển
Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:46:51
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lão đại liên lạc với chị ?”
Ngô Tam sờ lên eo Kiều tỷ, “Kiều tỷ, chị giúp với lão đại một tiếng, cho việc trướng , giao hàng vận chuyển, cũng mà, một chuyến hàng 2 vạn, tiền để ngoài kiếm chi bằng để nhà kiếm đúng , dẫu quan hệ của hai chúng cũng thế .”
“Nếu thể cai c.ờ b.ạ.c, sẽ với lão đại, lão đại thích em trướng dính dáng đến c.ờ b.ạ.c.”
Kiều tỷ dậy, đến chiếc ghế quý phi của sô pha, lấy chiếc túi đen kéo khóa , rút từ bên trong mấy ngàn tệ, đưa tiền đến mặt Ngô Tam. Khi Ngô Tam nịnh nọt định nhận lấy tiền, Kiều tỷ rụt tay về một chút.
“Ông chủ đổi biển xe , thêm hai cái biển giả nữa . Chỗ tiền là phí vất vả cho .”
“Đùng đùng đùng” Trong căn phòng sắt vang lên tiếng động ầm ĩ.
Ngô Tam cầm lấy tiền tay Kiều tỷ, liếc cánh cửa phòng sắt đang khóa bằng sợi xích lớn, xoa xoa hai tay : “Kiều tỷ, lô hàng dạo vẻ dữ dằn quá, là để trong dạy dỗ chúng nó giúp chị, cho chúng nó ngoan ngoãn hơn một chút.”
“Lô mới đến là hàng tuyển, đừng hòng động , hiếu kính lên đấy, bỏ đói thêm một ngày nữa là hết sức loạn thôi. Được , tiền đưa cho , nên thì , cũng đừng ở đây chướng mắt nữa.”
Kiều tỷ xua tay bảo Ngô Tam rời .
Ánh mắt Ngô Tam né tránh, tham lam căn phòng sắt thêm một cái, nghĩ đến hàng tuyển, dáng vẻ và hình chắc chắn tồi, l.i.ế.m môi, nhưng nghĩ đến lời Kiều tỷ, rốt cuộc cũng dám đ.á.n.h chủ ý lên lô hàng , nhét tiền túi, tâm mãn ý túc rời .
-
Cục cảnh sát thành phố.
Dựa theo bức chân dung Thẩm Vi cung cấp, Hồ Gia Hào đang dùng máy tính tìm kiếm những nhân vật khả nghi giống với nghi phạm.
“Có phát hiện !” Hồ Gia Hào vẫy tay.
Cố Cận Xuyên buông chuột trong tay xuống, đẩy ghế sải bước đến phía chỗ của Hồ Gia Hào, đó một tay chống lên bàn việc của , máy tính : “Đã xác định danh tính nghi phạm ?”
Hồ Gia Hào gật đầu : “Danh tính phụ nữ bức chân dung xác nhận, Vương Nhất Kiều, tên cũ là Vương Mỹ Lệ, 32 tuổi, kết hôn, quê cô chính là ở Làng chài Hoành Hương, hiện đang cư trú tại Thị trấn Hoành Hương, mở một tiệm cắt tóc tên là Tiễn Nghệ thị trấn.”
Hồ Gia Hào lăn chuột xuống , mở hồ sơ của hai khác .
“Danh tính của hai đàn ông còn , một là Trương Phú Quý, 30 tuổi, một tên là Lý Võ, 28 tuổi, là nhân viên giao hàng và nhân viên giao đồ ăn của quán b.ún gạo mà Chu ca và Phi ca đến, hơn nữa bọn họ cũng giống như Vương Nhất Kiều, đều là xuất từ Làng chài Hoành Hương.”
“Còn thông tin của nạn nhân cũng tìm thấy, Phùng Thư Yểu, nữ, 24 tuổi, giáo viên múa của trường mầm non trực thuộc Kinh Hải, mất tích đường về quê thăm một tuần . Ban ngày Phùng Thư Yểu gọi điện cho ông bà nội ở quê, buổi trưa sẽ về đến nhà, nhưng ông bà nội cô đợi đến tối mịt cũng thấy Phùng Thư Yểu , liền gọi điện cho bố Phùng Thư Yểu, nhà lúc mới báo cảnh sát.”
“Hơn nữa quê của Phùng Thư Yểu ở ngôi làng ngay sát làng chài, thể cô nhóm Vương Nhất Kiều bắt cóc khi ngang qua làng chài.”
“Camera giám sát 3 ngày chụp , chiếc xe biển Hải A·3570N lái Thị trấn Hoành Hương, đó chụp chiếc xe mang biển khỏi thị trấn nữa, loại trừ khả năng Phạm T.ử Hiên và những khác đang ở Thị trấn Hoành Hương.” Cố Cận Xuyên thu hồi tầm mắt, danh tính của 3 nghi phạm khóa c.h.ặ.t, 4 sinh viên đại học mất tích khả năng đang ở Thị trấn Hoành Hương, thể tiến hành bắt giữ .
Cố Cận Xuyên sang Long Phi đang gọi điện thoại hỏi: “Vẫn liên lạc với Ngô Tam ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-dong-mong-voi-vu-an-toi-tro-thanh-bao-boi-cuc-canh-sat/chuong-64-lo-moi-den-la-hang-tuyen.html.]
Long Phi cau mày lắc đầu, “Không , Lý Hạo Bác và Tiểu Trần mặc thường phục đến mấy phòng c.ờ b.ạ.c lui tới, cũng thấy .”
“Tạm gác Ngô Tam sang một bên .” Cố Cận Xuyên , “Tất cả xuất phát đến làng chài và Thị trấn Hoành Hương.”
“Rõ.”
-
Lúc Vương Nhất Kiều đang cắt tóc cho khách, mí mắt cứ giật liên tục.
Dự cảm chẳng lành trong lòng còn mãnh liệt hơn cả buổi sáng, sự bất an khó hiểu, giống như sắp chuyện gì đó vượt khỏi tầm kiểm soát xảy .
Cuộc điện thoại của lão đại buổi sáng giống như một hồi chuông cảnh báo vang vọng bên tai cô , cảnh sát để mắt tới làng chài .
Bởi vì 4 thanh niên mà bọn họ bắt cóc ở làng chài, làng chài còn an nữa.
Rất thể thị trấn cũng an .
Vương Nhất Kiều càng nghĩ trong lòng càng hoảng, mũi kéo tay thậm chí còn lỡ cắt ngắn thêm một tấc tóc của khách. Cô hồn, vội vàng xin , cắt tỉa giúp một chút. Sau khi cắt xong tóc cho vị khách tay, Vương Nhất Kiều áy náy với những vị khách khác đang đợi cắt tóc trong tiệm:
“Ngại quá , cơ thể đột nhiên khỏe, hôm nay chỉ mở cửa đến đây thôi, hôm khác nhé, sẽ giảm giá cho , giảm một nửa.”
“Ngại quá, thật sự ngại.” Vương Nhất Kiều ở cửa tiễn khách , quanh đường phố một vòng, liền nhà, kéo cửa cuốn của tiệm cắt tóc xuống.
Quay lưng về phía cửa cuốn, Vương Nhất Kiều chút bực bội căn phòng, cô lấy bao t.h.u.ố.c lá , tay run lên hai cái một cách khó hiểu, bật lửa cũng xẹt vài cái mới châm điếu t.h.u.ố.c, rít mạnh một t.h.u.ố.c, nhả , nhả khói hai .
Khói t.h.u.ố.c cũng dịu sự bồn chồn và bất an đột ngột dâng lên của Vương Nhất Kiều, giữa hai lông mày nhíu c.h.ặ.t thành một nút thắt sâu hoắm, đầu ngón tay vô thức ấn giữa trán. Một lúc , nghĩ đến điều gì, ánh mắt cô lóe lên, đột nhiên đến quầy thu ngân, cầm lấy điện thoại.
“Tút… tút… tút…”
Điện thoại đổ chuông 3 tiếng, tiếng dòng điện rè rè và âm thanh báo bận tạm thời máy, khiến trái tim Vương Nhất Kiều lập tức vọt lên tận cổ họng. Cổ họng cô căng thẳng nuốt nước bọt một cái, ngay khi cô định nghĩ chuyện theo hướng tồi tệ nhất, thì điện thoại kết nối.
“Alo, giờ cô gọi điện thoại tới? Hàng hóa xảy chuyện gì ?” Giọng quen thuộc truyền đến.
Đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của Vương Nhất Kiều giãn một chút, trái tim cũng rơi trở chỗ cũ, cô rít một t.h.u.ố.c nhả khói : “Hàng , chỉ gọi điện thoại hỏi thăm chút thôi, dự cảm lắm, thể là do nghĩ nhiều . , lâu như điện thoại? Chỗ xảy chuyện gì ?”
Bên phía đàn ông mấy đang gọi ông chủ gọi món, vẻ buôn bán , giọng đàn ông một lúc mới vang lên: “Không chuyện gì, chỉ là hôm nay khách trong quán đông, đang bận b.ún, thấy tiếng điện thoại.”
Nghe đàn ông chỗ , Vương Nhất Kiều yên tâm, với đàn ông hai câu dặn dò của lão đại hôm nay, bảo đàn ông dạo khiêm tốn một chút, Vương Nhất Kiều liền cúp điện thoại.
Bị chuyện cho mệt mỏi, Vương Nhất Kiều cũng còn tâm trí mà mở cửa ăn nữa, nhét điện thoại túi, cô định lên lầu, lên lầu nghỉ ngơi một lát.
Vương Nhất Kiều dập tắt điếu t.h.u.ố.c gạt tàn, bước lên cầu thang hai ba bậc, cánh cửa cuốn kéo xuống vang lên tiếng gõ cửa ——
“Cốc cốc cốc”