Sau Khi Đồng Mộng Với Vụ Án, Tôi Trở Thành Bảo Bối Cục Cảnh Sát - Chương 16: Ảnh hậu Hoa Biểu Lâm Dĩnh Lâm

Cập nhật lúc: 2026-04-01 23:45:52
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Vi những cuốn sách tủ sách, mang tính thăm dò lấy xuống hai cuốn.

 

Khi tình cờ chạm một cuốn sách y học về các điểm kiến thức giải phẫu cơ bản, tủ sách di chuyển.

 

“Cố đội.”

 

Cố Cận Xuyên thấy tiếng động, buông tấm rèm vải đỏ trong tay xuống, tới, ở vị trí chếch lên phía bên cạnh Thẩm Vi.

 

Một khi bên trong tình huống đột phát gì, Cố Cận Xuyên thể kịp thời phản ứng che chắn mặt Thẩm Vi.

 

Tủ sách dịch chuyển sang bên trái, hiện một căn mật thất, một căn phòng mới.

 

Thẩm Vi và Cố Cận Xuyên .

 

Cố Cận Xuyên kéo Thẩm Vi lưng, phía , “Cô .”

 

Cố Cận Xuyên bước phòng, đập mắt là một chiếc bàn giải phẫu đặt ngay chính giữa căn phòng.

 

Trên chiếc xe đẩy bên cạnh đặt đủ loại dụng cụ d.a.o phẫu thuật.

 

Tần An Viễn mắc chứng sạch sẽ nặng, d.a.o phẫu thuật qua sử dụng và mặt bàn giải phẫu đều dọn dẹp sạch sẽ.

 

Ba mặt là tường trắng, gạch lát sàn cũng là màu trắng, cả căn phòng gần như là màu trắng.

 

Cố Cận Xuyên đeo găng tay, bỏ các dụng cụ phẫu thuật xe đẩy trong túi đựng vật chứng.

 

Thẩm Vi xổm ở mặt bên của bàn giải phẫu, phát hiện một vệt m.á.u khô mà Tần An Viễn để ý tới, “Chỗ .” Thẩm Vi vẫy tay gọi Cố Cận Xuyên.

 

Cố Cận Xuyên khuỵu một gối xuống, “Nhìn màu sắc vết m.á.u, vẻ như một thời gian .”

 

“Có thể là của nạn nhân vụ án p.h.â.n x.á.c đó.” Thẩm Vi .

 

Cố Cận Xuyên và Thẩm Vi ở hiện trường nửa giờ đồng hồ, đồng nghiệp của khoa kiểm tra dấu vết đến.

 

Cố Cận Xuyên giao túi vật chứng cho đồng nghiệp, dẫn đến bàn giải phẫu thu thập vết m.á.u .

 

“Chỗ giao cho , chúng về cục , dấu vân tay d.a.o phẫu thuật và vết m.á.u bàn giải phẫu giúp xét nghiệm khẩn cấp nhé.”

 

“Được.”

 

-

 

Trên đường về cục cảnh sát.

 

Đã gần trưa, Cố Cận Xuyên lái xe đưa Thẩm Vi tìm một quán mì kéo Lan Châu gần đó để ăn cơm .

 

“Trưa , ăn tạm chút gì đó , đợi phá xong án sẽ mời cô ăn một bữa thịnh soạn.”

 

Cố Cận Xuyên kén ăn, cộng thêm vẫn còn vụ án của Tần An Viễn đang chờ, nên định ăn uống qua loa cho xong.

 

Mắt Thẩm Vi sáng rực lên, nhưng bữa ăn thịnh soạn thì thật đấy, “Cố đội, bữa ăn thịnh soạn thì cần , thể quy tiền mặt ?” Chi bằng quy tiền mặt thì hơn!

 

Bây giờ cô đang thiếu tiền!

 

Cố Cận Xuyên đối với việc mời khách ăn cơm cũng cưỡng cầu, mỉm gật đầu, “Được.”

 

“Cố đội hào phóng! Lần mà còn manh mối về hung thủ, đến tìm !” Thẩm Vi ha hả , “ mà lúc nãy cũng nguy hiểm thật, may mà xuất hiện kịp thời cầm bình hoa đập Tần An Viễn, nếu lúc đó thật sự sẽ g.i.ế.c con tin .”

 

Thẩm Vi nhắc đến chuyện thì thôi, cô như , Cố Cận Xuyên liền nhớ tới hành động liều lĩnh của cô.

 

Mặc dù Thẩm Vi là vì bảo vệ an cho con tin, xuất phát điểm là .

 

đối phương là nghi phạm gây nhiều vụ án g.i.ế.c p.h.â.n x.á.c, tay mạng , là kẻ cùng hung cực ác, mặc dù thái độ của Tần An Viễn đối với cô chút bình thường, nhưng với tư cách là thuộc lực lượng cảnh sát, sự an cá nhân của cô, đối với bọn họ mà , cũng quan trọng như con tin .

 

Trong lúc chờ mì, Cố Cận Xuyên và Thẩm Vi bắt đầu tính sổ chuyện lúc nãy.

 

“Cô ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-dong-mong-voi-vu-an-toi-tro-thanh-bao-boi-cuc-canh-sat/chuong-16-anh-hau-hoa-bieu-lam-dinh-lam.html.]

 

Thẩm Vi nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc Cố Cận Xuyên, đưa tay chỉ , “Hả? á?”

 

Cố Cận Xuyên trầm giọng : “Ở gác xép của Tần An Viễn, ai cho cô xông lên cùng, còn nữa ai cho cô hành động bốc đồng.”

 

Thẩm Vi: “…” Thế là bắt đầu tính sổ mùa thu ? Dù cô cũng giúp bắt hung thủ mà, công lao thì cũng khổ lao chứ, “Cái đó… ” Thẩm Vi ngụy biện cho vài câu.

 

Cố Cận Xuyên nhíu mày, ngón tay gõ gõ xuống bàn, “Cô là cảnh sát mà cô xông lên? Quả thực là hành động bốc đồng! Vô tổ chức vô kỷ luật! Cho dù chuyện gì, cũng là và Chu Ngôn Kiệt hai cảnh sát chống đỡ , chứ một cô xông lên phía !”

 

Cố Cận Xuyên lạnh mặt hừ một tiếng: “Hay là cô cảm thấy hai cảnh sát hình sự kỳ cựu mặt ở đó đều ích bằng cô? Lúc xe định kế hoạch vây bắt cô ở đó ?”

 

Cố Cận Xuyên cứ nghĩ đến chuyện càng tức, xuống xe chạy còn nhanh hơn thỏ, để hai cảnh sát hình sự kỳ cựu cầm s.ú.n.g đuổi theo phía , đề phòng phía xuất hiện, lo lắng phía xảy chuyện, khiến và Chu Ngôn Kiệt nơm nớp lo sợ leo hết cầu thang, tim suýt nữa thì nôn ngoài.

 

“Lần chỉ là ngoại lệ, Tần An Viễn phòng với cô, cho nên cô mới thể bắt thương, những hung thủ khác sẽ cho cô cơ hội cậy mạnh như , cứ như thể sẽ mất mạng đấy!”

 

Thẩm Vi: “…” Không xen .

 

Cố Cận Xuyên tiếp tục : “Trước đó cô giả mù lừa hung thủ là khá thông minh, cũng là may mắn, nếu g.i.ế.c c.h.ế.t một mù, đối với hung thủ cũng chỉ là chuyện tiện tay.”

 

Cố Cận Xuyên thích nhất chính là chủ nghĩa hùng vô dụng.

 

Thẩm Vi xuất phát điểm của Cố Cận Xuyên là vì cho cô, lập tức đầu hàng, cũng dám ngụy biện nữa, “Lần , , tuyệt đối sẽ nữa! Sẽ phạm sai lầm cấp thấp như thế nữa, Cố đội, đảm bảo!”

 

Cố Cận Xuyên Thẩm Vi thái độ coi như chân thành, đúng lúc ông chủ bưng lên hai bát mì kéo nấu xong, Cố Cận Xuyên mới nới lỏng giọng , “Được , ăn mì .”

 

“Vâng .” Cuối cùng cũng qua .

 

Thẩm Vi vội cúi đầu xì xụp ăn mì.

 

Ăn xong mì, cách thời gian buổi chiều vẫn còn một chút thời gian, Thẩm Vi theo Cố Cận Xuyên đến cục thành phố .

 

Vừa đến cục, Trần Xuân dẫn theo cũng từ Thành Nam trở về.

 

“Lão đại, chúng ở Thành Nam phát hiện lớn mới! Tin tức cực lớn!”

 

Tiểu Trần cầm một bức ảnh đựng trong túi vật chứng, thần thần bí bí đưa cho Cố Cận Xuyên.

 

Nhỏ giọng : “Lão đại, tuyệt đối đoán ! Mẹ của Tần An Viễn là Ảnh hậu Hoa Biểu đang nổi đình nổi đám thì tuyên bố rút khỏi giới giải trí đó - Lâm Dĩnh Lâm!”

 

“Mẹ siêu thích xem phim thần tượng cô đóng, tiếc là khi kết hôn cô đóng phim nữa, vì chuyện còn buồn mất một thời gian. Càng đáng tiếc hơn là, mười lăm năm qua đời vì bạo bệnh, ngờ Tần An Viễn là con trai của đại minh tinh Lâm Dĩnh Lâm.”

 

Cố Cận Xuyên thấy bức ảnh, vài giây ngắn ngủi, ánh mắt nhạy bén phát hiện vấn đề trong bức ảnh, nhíu mày : “Cậu bức ảnh xem, cảm thấy giống một .”

 

“Giống một ? Ai cơ?” Tiểu Trần thò đầu xem bức ảnh trong tay lão đại, thì thấy quen mắt, nhưng cảm thấy giống ai.

 

Cố Cận Xuyên giơ bức ảnh lên, đặt bên cạnh khuôn mặt Thẩm Vi cũng đang thò đầu xem, “Cậu xem, giống .”

 

Cảnh sát Tiểu Trần sửng sốt một chút: “Ế, đợi , vẻ giống thật, một cảm giác nên lời, chỉ ngũ quan thì giống, nhưng so sánh với ảnh của Lâm Dĩnh Lâm, chút giống bức ảnh Lâm Dĩnh Lâm lúc còn trẻ .”

 

Thẩm Vi đầu sang bức ảnh, cũng giật một cái, nếu ảnh là Ảnh hậu Lâm Dĩnh Lâm, cô, cô thể sẽ nhầm đây là bức ảnh cũ cô chụp khi xuyên sách.

 

Lại thể giống khuôn mặt thế kỷ hai mươi mốt của cô đến !

 

Khuôn mặt khi xuyên sách của Thẩm Vi và nguyên chủ chỉ giống ba phần, cô ngờ trùng hợp như , khuôn mặt ngoài đời thực của cô gần như giống hệt một nhân vật trong sách, còn vài phần tương tự với cô hiện tại.

 

Đây là duyên phận quỷ dị gì thế !

 

“Thảo nào” Cố Cận Xuyên khi thấy bức ảnh liền hiểu tại Tần An Viễn thái độ khác biệt với Thẩm Vi, “Cô nét giống Lâm Dĩnh Lâm, cho nên cũng khó trách Tần An Viễn đề phòng cô.”

 

“Hắn đây là coi cô thành .”

 

(Hết chương )

 

Thẩm Vi:??

 

Sao giống lời ý gì thế !

 

 

 

Loading...