Sau Khi Đồng Mộng Với Án Mạng, Tôi Trở Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát - Chương 32: Kẻ chủ mưu đứng sau

Cập nhật lúc: 2026-03-06 01:03:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hồ Đông Bình đúng là ở nhà vợ suốt buổi sáng, nhưng buổi chiều ngoài mua thức ăn, một hơn một tiếng đồng hồ mới .”

 

“Tối đến, khi ăn cơm xong, tám giờ, đưa vợ ngoài chơi mạt chược. Trên đường về, nhận điện thoại đột xuất của ông chủ xưởng, bảo giao giúp một món đồ, thế là ngoài hơn ba tiếng đồng hồ nữa.” Cố Cận Xuyên lái xe kể.

 

“Chúng kiểm tra camera giám sát trong khu nhà vợ và tìm hồ sơ của .”

 

“Hôm đó mặc quần áo gì?” Thẩm Vi hỏi.

 

“Áo thun ngắn tay sọc xanh, quần tây đen và một đôi giày thể thao màu đen.” Cố Cận Xuyên nhớ .

 

Khớp . Người thứ ba mặt tại hiện trường hôm đó chính là Hồ Đông Bình.

 

Người bắt từ , Thẩm Vi thở phào nhẹ nhõm. Không con cá nào lọt lưới là .

 

Đến cục cảnh sát, Thẩm Vi Cố Cận Xuyên giao cho cảnh sát Tiểu Hồ. Hồ Gia Hào đang phân loại thông tin của các nạn nhân trong vụ cầu Bình Giang. Vừa ngẩng đầu thấy Thẩm Vi, chút ngạc nhiên.

 

“Sao cô tới nữa ?”

 

Không đợi Thẩm Vi trả lời, Hồ Gia Hào sang Cố Cận Xuyên.

 

“Sếp, lẽ cô phạm chuyện gì chứ?”

 

“...”

 

“Tối nay cô báo án, tố giác Đỉnh Thịnh lợi dụng gạch để vận chuyển ma túy, lấy lời khai cho cô .” Cố Cận Xuyên . “Cậu ở đây nhé, việc .”

 

Thẩm Vi xuống đối diện Hồ Gia Hào.

 

“Cảnh sát Tiểu Hồ, thật sự mong gặp chuyện ?”

 

“Ha ha,” Hồ Gia Hào ngượng đến đỏ cả mặt. “Xin nhé, thói quen nghề nghiệp thôi. Trước đây thấy Đội trưởng Cố bắt hung thủ, bây giờ thường xuyên thấy cô ở bên cạnh , cứ tưởng cô thật sự phạm tội, cố ý .”

 

“...”

 

...

 

Mười hai giờ đêm. Chưa đầy hai mươi bốn tiếng trôi qua.

 

Cố Cận Xuyên bước phòng thẩm vấn để hỏi cung Triệu Hồng Vĩ. Vì mệnh lệnh đó của cho Triệu Hồng Vĩ uống nước, môi lão khô khốc, nứt nẻ và bong tróc thấy rõ, tinh thần cũng uể oải.

 

Cố Cận Xuyên đặt ly nước lấy từ cây nước nóng lạnh lên bàn mặt Triệu Hồng Vĩ. Lão khát đến mức chẳng còn quan tâm đến hình tượng, cầm ly giấy lên uống cạn chỉ trong một ngụm.

 

Vì uống quá vội nên sặc, Triệu Hồng Vĩ ho liên tục, cảm thấy cổ họng đau rát như lửa đốt, còn khó chịu hơn cả lúc uống nước.

 

Triệu Hồng Vĩ ngẩng đầu, sắc mặt cực kỳ khó coi, Cố Cận Xuyên.

 

“Sếp, nếu các bằng chứng chứng minh tội thì đây là bắt giữ trái pháp luật. quyền mời luật sư kiện !”

 

“Chờ đến khi ông ngoài hãy . hoan nghênh ông đến kiện .” Cố Cận Xuyên xuống. “Với điều kiện là ông còn thể ngoài.”

 

Ánh mắt Cố Cận Xuyên lạnh lùng thẳng Triệu Hồng Vĩ.

 

“Trương Mậu và Hồ Đông Bình đều khai . Bọn họ ông sai khiến g.i.ế.c Tề Viễn, cũng như giúp ông xử lý những công nhân dùng để thử t.h.u.ố.c, bao gồm cả chuyện ông và ông chủ thứ hai của hội quán Lam Hâm là Tưởng Vũ rốt cuộc đang hợp tác ăn cái gì.” Cố Cận Xuyên .

 

Triệu Hồng Vĩ .

 

“Sếp, hiểu đang gì. tuy là ông chủ của Trương Mậu và Hồ Đông Bình, nhưng cha của họ. bảo họ g.i.ế.c thì họ g.i.ế.c chắc? G.i.ế.c là phạm pháp, tù, họ ngu đến cũng chuyện đó.”

 

“Vậy .” Cố Cận Xuyên lấy mấy tấm ảnh rửa xong đặt mặt Triệu Hồng Vĩ. “Vậy ông giải thích xem, những thứ là gì?”

 

“Tại trong xưởng gạch của ông những viên Lam Thủy Tinh giấu trong gạch? Tại cả Trương Mậu và Hồ Đông Bình đều chỉ đích danh ông mà khác?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-dong-mong-voi-an-mang-toi-tro-thanh-con-cung-cua-cuc-canh-sat/chuong-32-ke-chu-muu-dung-sau.html.]

Triệu Hồng Vĩ vẫn cố biện bạch.

 

, chắc chắn hãm hại ...”

 

Cố Cận Xuyên ngắt lời.

 

“Hãm hại?”

 

“Triệu Hồng Vĩ, ông cho rằng sạch sẽ. tài khoản ở nước ngoài của ông cứ cách một thời gian hàng triệu đô la chuyển . Ngày chuyển tiền gần như trùng với những ngày ông đến hội quán Lam Hâm bàn chuyện ăn. Chúng cũng kiểm tra tài khoản chuyển tiền của phía bên , chính là Tưởng Vũ của Lam Hâm.”

 

Cố Cận Xuyên ném bản kê tài khoản điều tra mặt Triệu Hồng Vĩ.

 

“Cho dù ông bàn chuyện bán gạch, chẳng lẽ qua tài khoản công ty mà qua tài khoản cá nhân?”

 

“Ông bán loại gạch vàng gì ? Sản lượng thế nào mà một bán cả chục triệu đô!”

 

Nhìn những hồ sơ chuyển tiền bản kê khai, Triệu Hồng Vĩ ấp úng mãi nên lời. Cuối cùng, những bằng chứng rõ ràng, lão thừa nhận hành vi g.i.ế.c và vận chuyển ma túy.

 

Cố Cận Xuyên gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.

 

“Trương Mậu khai rằng Lam Thủy Tinh của ông đều do một thanh niên tên Dương Phàm . Khai thật ! Anh em Dương Phàm và Dương Vũ ông giấu ở !”

 

Mặt Triệu Hồng Vĩ tái mét như x.á.c c.h.ế.t, giọng run rẩy.

 

... cũng .”

 

“Hai ngày , Giám đốc Tưởng phía hài lòng với lô Lam Thủy Tinh . Đại ca cấp chuyển cho hai mươi triệu đô, bảo đưa hai em họ đến vịnh Kim Thủy ở ngoại ô cho dùng vài ngày. Những đến đón họ đều đeo khẩu trang đen, đội mũ đen. cũng họ là ai.”

 

Tài khoản của Triệu Hồng Vĩ đúng là hai ngày nhận một khoản chuyển khoản hai mươi triệu đô la. Người chuyển tiền Tưởng Vũ, mà là một tài khoản ảo địa chỉ IP ở nước ngoài. Hồ Gia Hào định vị và truy vết IP đó nhưng phát hiện nó hiển thị ở nhiều địa điểm nước ngoài khác , thể khóa mục tiêu chính xác.

 

Dáng vẻ của Triệu Hồng Vĩ giống như đang dối. Tội g.i.ế.c và vận chuyển ma túy lão đều nhận, cũng thiếu thêm chuyện , lý do gì giấu.

 

Cố Cận Xuyên rời phòng thẩm vấn để hỏi cung Tưởng Vũ.

 

Tưởng Vũ cũng nhiều về những cấp . Mỗi tìm đến gã đều đeo khẩu trang đen và đội mũ đen, gã từng thấy mặt đối phương. Gã chỉ phía chi tiền hào phóng, cực kỳ thích Lam Thủy Tinh của bọn họ, là một kẻ thiếu tiền và ham chơi.

 

...

 

“Fuck! Thằng Tưởng tiêu đời ! Hội quán Lam Hâm cũng cảnh sát hốt !”

 

Một thanh niên tóc vàng dùng thứ tiếng Trung mấy lưu loát để trút sự bất mãn, đá mạnh ghế sofa mặt.

 

“Chẳng tìm cho nhân tài điều chế Lam Thủy Tinh . Có gì mà tiếc. Bọn chúng bắt là chuyện sớm muộn. Làm việc cẩu thả, dọn dẹp sạch sẽ cái đuôi. Cho bọn chúng hưởng thụ hai năm sung sướng là may mắn lắm .”

 

Một đàn ông tóc đen mặc vest trắng, tay cầm ly rượu vang đỏ, dáng vẻ cao quý. Ánh mắt lạnh lùng của lướt qua những viên t.h.u.ố.c màu xanh bàn. Một tia khinh miệt thoáng qua biến mất.

 

“Oh shit! Bọn chúng đúng là một lũ ngu ngốc! Chuyện ăn thế để bọn chúng phá hỏng.”

 

“Vẫn là thông minh, Bạch. Anh giúp giữ nó. Bạch, thật sự thử loại Lam Thủy Tinh ? Nó thực sự là một báu vật đấy.” Thanh niên tóc vàng nhiệt tình giới thiệu với đàn ông tóc đen tên Bạch.

 

Người đàn ông tóc đen uống cạn ly rượu trong tay, thậm chí buồn liếc thanh niên .

 

“Không thử. Lúc chơi cũng cẩn thận một chút, tránh cảnh sát . Đặc biệt là gã cảnh sát hình sự họ Cố . Mũi thính như ch.ó , cẩn thận kẻo đ.á.n.h tìm đến tận nhà .”

 

Người đàn ông tóc đen đặt ly rượu xuống bàn, chỉnh bộ vest, chuẩn rời .

 

Thanh niên gọi với theo.

 

“Này Bạch, giọng điệu của hình như quen với gã cảnh sát họ Cố đó. Anh quen ?”

 

“Quen?” Người đàn ông khẽ nhếch môi , nhưng trong mắt hề chút ý nào. “Làm thể quen . chỉ thịt thôi.”

 

 

Loading...