Sau Khi Đoạn Thân - Ta Có Không Gian Tích Trữ Vật Tư - Trồng Rau Nổi Tiếng Khắp Kinh Thành - Chương 5: Công Khai Đoạn Tuyệt Quan Hệ ---
Cập nhật lúc: 2025-11-25 08:54:35
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
An Viễn Bá trừng mắt Ôn Uyển, hận thể nuốt chửng nàng .
Rồi sang Vân Tri Ý, như xé xác nàng.
Lục Tri phủ còn dung túng, trực tiếp cho tiến lên, áp giải Ôn Uyển về.
“Ôn Uyển, chứng cứ xác thực, ngươi còn gì để !”
Ôn Uyển chỉ thể ngừng lắc đầu, giãy giụa chạy trốn.
“Ta , , oan.”
Lục Tri phủ để ý đến nàng , mà về phía hai vị Bá phủ.
“Không nhị vị điều gì ?”
Sầm Thị thần sắc rã rời, nước mắt giàn giụa, mềm nhũn ghế, nức nở ngừng.
An Viễn Bá còn đường xoay chuyển, đành nhắm mắt chắp tay.
“Mọi việc xin Đại nhân phán quyết.”
Lục Tri phủ gật đầu, “Nếu như , bổn phủ tuyên án: Ôn Uyển tư giam lương dân, sử dụng tư hình, ý đồ mưu hại, cưỡng đoạt tài vật của khác. Vì gây án mạng, phán giam giữ một năm, bồi thường cho Ôn Nhu tất cả phí tổn chữa thương, và 200 lượng bạc trắng. Lý Đại Trụ, Tôn Nhị Cẩu là đồng phạm, tội g.i.ế.c bất thành, tự ý chôn xác, phán ba năm tù. Hồng Sòe bội chủ nhiều tiếp tay bậy, phán mười năm tù.”
Mấy đều thể mềm nhũn.
Lục Tri phủ Vân Tri Ý, “Ôn Nhu, bản án ngươi chấp nhận ?”
Vân Tri Ý cúi hành lễ.
“Đa tạ đại nhân chủ cho dân nữ.”
Lục Tri phủ phất tay, “Nếu như , ngươi thể rời , ba ngày lấy tiền bồi thường.”
Vân Tri Ý : “Đại nhân, thể phiền ngài một việc nữa chăng?”
Lục Tri phủ nhíu mày, “Chuyện gì?”
Những còn cũng đầu sang, nghi ngờ nàng thừa cơ đòi hỏi quá đáng.
Dù nàng sẽ triệt để đoạn tuyệt với Bá phủ, còn là tiểu thư ‘cành vàng lá ngọc’ nữa.
Gia đình của nguyên dường như cũng nghèo túng, là một đám tiện dân.
Muốn mưu cầu chút lợi lộc cho , cũng là hợp tình hợp lý.
Chỉ là khó tránh khỏi khiến mắt.
Nói thế nào nữa, Bá phủ cũng nuôi dưỡng nàng mười lăm năm.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Khá nhiều còn dấy lên chút đồng tình với nàng , lúc giảm hơn nửa.
An Viễn Bá phu phụ dường như cũng nghĩ đến điểm .
Một sắc mặt càng thêm khó coi u ám, ánh mắt nàng như róc thịt lột xương.
Một trong mắt vốn còn chút áy náy, lúc hóa thành thất vọng và oán trách.
Đám đông cũng xì xào bàn tán.
Vân Tri Ý phớt lờ những lời bàn tán xung quanh, cất giọng rõ ràng.
“Đại nhân, dân nữ nay còn quan hệ huyết thống với Bá phủ, do đó thỉnh cầu đại nhân chứng giám cho dân nữ, bắt đầu từ hôm nay, nguyện cùng An Viễn Bá và Bá phu nhân đoạn tuyệt quan hệ, lập giấy tờ bằng chứng, đổi tên họ, từ nay về còn Ôn Nhu, từ đây hai bên can thiệp, ai cũng can thiệp nữa.”
Giọng của nàng đanh thép mạnh mẽ, kiên quyết và thản nhiên.
Sầm Thị đột nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc nàng.
Tim chợt đau nhói, dường như một thứ gì đó vô cùng quan trọng sắp mất .
Môi bà mấp máy, điều gì đó.
An Viễn Bá bên cạnh : “Tốt, ngươi vốn nữ nhi , sớm nên mang họ Ôn. Giữa chúng vốn huyết thống, cần lập giấy, ngươi và Bá phủ sống c.h.ế.t còn liên quan.”
Vân Tri Ý đáp: “Ta chỉ tin chữ trắng mực đen. Đại nhân, xin hỏi thể cho mượn bút mực dùng một chút ?”
Lục Tri phủ khá tán thưởng khí phách của nàng, gật đầu đồng ý.
Vân Tri Ý đến bàn, cầm bút nhanh.
Chẳng mấy chốc xong ba bản đoạn thư và một bản đơn xin đổi tên, dâng lên.
“Sau bất kể giữa hai bên quan hệ huyết thống , đều đoạn tuyệt từ đây, can thiệp . Xin đại nhân chứng.”
Lục Tri phủ tuy thấy lời kỳ lạ, nhưng cũng truy cứu, mà An Viễn Bá.
An Viễn Bá hiện tại hận Vân Tri Ý đến tận xương tủy, tự nhiên đồng ý.
Sầm Thị dùng sức c.ắ.n chặt môi, cuối cùng vẫn mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-doan-than-ta-co-khong-gian-tich-tru-vat-tu-trong-rau-noi-tieng-khap-kinh-thanh/chuong-5-cong-khai-doan-tuyet-quan-he.html.]
Thân sơ vốn khác biệt, nếu hai thể cùng chung sống, cũng chỉ thể chọn một.
Ôn Uyển vốn đang rúc lòng Sầm Thị lóc, lúc mắt lóe lên, đáy mắt tràn ngập vẻ mừng rỡ.
Vì cả hai bên đều ý kiến, Lục Tri phủ liền ký tên.
Đợi hai đều ấn dấu vân tay, mỗi một bản.
Vân Tri Ý nhận lấy đoạn thư, gấp cất .
An Viễn Bá trực tiếp xé nát vứt , thèm nàng một nữa.
Lục Tri phủ lười quản y.
“Như , Ôn... Vân Tri Ý, ngươi còn chuyện gì khác .”
Vân Tri Ý cong môi, “Tâm nguyện của thành.”
“Vậy thì , ba ngày ngươi đến lấy tiền bồi thường và tịch sách.”
“Đa tạ đại nhân, dân nữ xin cáo lui.”
Nàng hành lễ tạ ơn Lục Tri phủ, định rời .
An Viễn Bá đột nhiên : “Khoan , ngươi thì , nhưng hãy để công thức Xuân Ngọc Lộ.”
Mọi đang chú ý đến Vân Tri Ý , khỏi khinh thường y.
Bọn họ chứng kiến bộ quá trình, cũng Xuân Ngọc Lộ hẳn là vật của Vân Tri Ý.
Bằng Ôn Uyển cũng vì công thức mà giam cầm để tra hỏi.
Giờ vụ án rõ ràng, vị còn để công thức.
Quả nhiên một nhà, thì thể một cửa ư.
Cảm nhận ánh mắt xung quanh, cơ mặt An Viễn Bá run rẩy dữ dội vài cái.
vẫn nghiến răng nghiến lợi tiếp lời: “Bá Phủ nuôi dưỡng ngươi mười lăm năm, từng thiếu thốn thứ gì. Nay cũng cần ngươi trả, chỉ cần ngươi để Xuân Ngọc Lộ bồi thường.”
Nếu Xuân Ngọc Lộ giá trị cực lớn, bằng cũng chẳng mất mặt đến mức .
Hắn , ít gật đầu liên tục, cảm thấy lý.
Mười lăm năm sống trong nhung lụa vàng son, nếu thật sự thanh toán, đó cũng là một khoản tiền khổng lồ đáng sợ.
Dân chúng Xuân Ngọc Lộ là gì, dù cũng chỉ là một công thức, thể bù đắp mười lăm năm phí sinh hoạt thì cũng đáng.
Vân Tri Ý nghiêng , , như .
“Bá gia quả là tính toán, nhưng ngài chắc chắn cùng tính toán khoản nợ ?”
Mi tâm An Viễn Bá giật thót, luôn cảm thấy nếu cứ theo lời nàng , nhất định sẽ xảy chuyện thấy.
Hắn âm thầm hít một , “Nguyên liệu dùng để chế Xuân Ngọc Lộ đắt đỏ, ngươi cũng thể nữa. Nghĩ đến tình nghĩa bao năm, sẽ cho ngươi thêm một ngàn lượng bạc nữa, coi như mua đứt công thức.”
Quần chúng vây xem còn giá một ngàn lượng, ai nấy đều trợn mắt, mặt đầy kinh ngạc.
Công thức gì mà đắt đến thế.
Kỳ thực là Bá gia tìm cớ cho nàng tiền thì đúng hơn.
Dù cũng nuôi dưỡng mười lăm năm, chung quy vẫn còn chút tình cảm.
Chỉ tên tiểu tư nhà quyền quý trộn trong đám đông thấy, mắt đảo nhanh một vòng, lập tức đầu chạy ngoài.
Vân Tri Ý suýt bật vì tức giận.
An Viễn Bá thấy vẻ mặt nàng đầy sự chế giễu, lập tức tức giận nắm chặt tay.
“Ngươi đừng đủ! Một ngàn lượng đủ để ngươi an lo cái ăn cái mặc cả đời.”
Vân Tri Ý hít sâu một .
Ở chung mười mấy năm, hóa nàng cũng chẳng hiểu rõ phụ mẫu ruột của bao nhiêu.
Ít nhất là nàng từng vị Bá gia là một kẻ vô liêm sỉ đến mức .
An Viễn Bá thấy thần sắc nàng trầm xuống, cảm thấy cuối cùng cũng vớt vát chút thể diện mà lông mày giãn nhiều.
Hắn khẽ hừ lạnh: “Ta nuôi dưỡng ngươi mười lăm năm, cũng so đo việc phụ mẫu ngươi ác ý tráo đổi con cái; nay ngươi khiến Bá Phủ thành trò , cũng truy cứu, tự thấy hết lòng hết nghĩa.”
Thấy nàng chỉ trầm tư mà lời nào.
An Viễn Bá dịu giọng đôi chút.
“Ta giá một ngàn lượng, cũng là vì nghĩ cho ngươi. Cho dù công thức của ngươi đến mấy, nay còn sự che chở của Bá Phủ, ngươi chẳng khác gì đứa trẻ giữ vàng giữa chốn đông . Không chỉ rước họa mà nếu các huân quý khác cưỡng đoạt, đến lúc đó ngươi một lượng cũng .”