Sau Khi Đoạn Thân - Ta Có Không Gian Tích Trữ Vật Tư - Trồng Rau Nổi Tiếng Khắp Kinh Thành - Chương 26: Cú Sốc Đến Từ Ẩm Thực ---

Cập nhật lúc: 2025-11-25 08:54:56
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Đại Sơn khi thỉnh giáo Lý lão gia tử, liệt kê vài điều kiện để khảo hạch họ, cuối cùng chọn năm .

Y lập tức cho những về tiền công và đãi ngộ, chỉ bảo họ ngày mai cùng trong trang, lúc đó tự khắc sẽ rõ.

Nói thêm về nhà họ Lý, họ vẫn đang trong khí ăn mừng.

Tối nay hiếm hoi bày một bàn ăn, tuy chỉ thêm vài món xào, ngay cả thịt cũng .

cả nhà vẫn ăn uống vui vẻ vô cùng.

“Cha, tiểu , xem trong trang thiếu tú nương , con thể ?”

Lý Nhị Hoa đột nhiên hỏi.

Hai nàng dâu trong nhà , cũng kìm sang.

Lý điệt đối với nhà thì cũng tiết lộ một chút, cho Đông gia tăng lương tháng cho , chỉ dặn họ tạm thời đừng loan truyền ngoài.

Nghe thấy ngay cả tiểu nha đầu quét dọn, mỗi tháng cũng một lượng hai tiền lương, ai nấy đều động lòng.

Nghe , bàn chợt im lặng.

Lý điệt còn kịp mở lời.

Lý lão gia t.ử sa sầm nét mặt quát mắng.

“Đông gia bằng lòng thuê cha các ngươi, là vì khoan hậu, nghĩa là thể dùng việc công việc tư. Tất cả thu những suy nghĩ nhỏ nhen đó cho ! Nếu trong trang còn cơ hội tuyển , các ngươi năng lực thì tự tranh thủ, đừng hòng nghĩ đến chuyện dựa quan hệ.”

Nói xong nghiêm khắc sang Lý điệt.

“Đông gia sẵn lòng tin tưởng ngươi, là phúc phận của ngươi, vạn tự kiêu tự mãn, chuyện hồ đồ, phụ lòng tin tưởng của Đông gia.”

Lý điệt vội : “Cha, tính cách của con còn yên tâm , con tuyệt đối sẽ bất cứ chuyện gì trái với Đông gia, lừa gạt tổn hại lợi ích của .”

Lý lão gia t.ử lúc mới hài lòng gật đầu, tiếp tục quát mắng nữa: “Ăn cơm.”

Vì chuyện , khí bàn trầm hẳn xuống.

Lý Nhị Hoa đó còn cha gọi phòng dạy dỗ thêm một trận.

“Nhị tỷ.” Tiểu Liên chờ bên ngoài, thấy nàng lau nước mắt bước .

Nhanh chóng kéo nàng về phòng, đóng cửa mới an ủi.

“Nhị tỷ, tỷ đừng trách cha, cũng còn cách nào khác. Vả hiện giờ trong trang chỉ một Đông gia cần chi tiêu ăn mặc, y phục ngày thường dường như cũng là mua đồ may sẵn, e là cần tú nương .”

Lý Nhị Hoa thở dài: “Ta , là quá nông nổi. Đợi mốt lên thành giao đồ thêu, sẽ thử xem .”

Nàng quả thật lo lắng .

Lý Nhị Hoa năm nay mười bảy tuổi.

Vốn dĩ qua năm mười tám tuổi là thành .

Vì nàng đây việc trong xưởng thêu lớn nhất thành, nên chuyện hôn nhân bàn bạc cũng tệ.

Vị hôn phu là thôn Đổng gia kế bên.

Tuy cũng là dân quê, nhưng là tiểu quản sự trong Trân Bảo Các ở thành phố.

Họ thương lượng thỏa, đợi hai thành , sẽ cho đôi vợ chồng trẻ ở trong thành, tiện cho việc hàng ngày.

Lý Nhị Hoa vẫn coi trọng mối hôn sự .

Chỉ là từ khi nàng xưởng thêu giải trừ công việc, thái độ bên nhà họ Đổng đổi.

Trước hết là cứ dăm ba bữa cho đến hỏi thăm chuyện công việc của nàng.

Sau đó con trai tuổi còn trẻ, vội thành , thể hoãn .

Còn đồn mơ hồ, nhà họ Đổng dường như lén lút tìm kiếm thích hợp dâu.

Lý Nhị Hoa xong, tự nhiên giận sốt ruột.

Hiện giờ nhà họ Đổng công khai hủy hôn, lẽ cũng đợi đến khi nhị ca nàng thi xong tú tài năm nay.

Nếu y thi đậu thì , nếu đậu, e rằng…

Một khi nhà họ Đổng hủy hôn, danh tiếng của nàng e là sẽ hủy hoại.

Đến lúc đó tuổi lớn, việc , e rằng chỉ thể gả cho lão góa chồng.

Cũng chính vì lẽ , hôm nay nàng mới hành động bốc đồng như .

Tiểu Liên thấy tỷ tỷ lén lút rơi lệ, trong lòng cũng buồn bã.

Chỉ là nàng cũng giúp gì, chỉ thể nhỏ giọng an ủi.

Ngày hôm , trời còn sáng, Lưu Đại Sơn dẫn năm tá điền đến trang báo danh, đó nhanh chóng ruộng đồng cỏ cày đất.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Mấy tá điền cuối cùng cũng đãi ngộ của , trong cơn xúc động, liền dốc hết hai trăm phần trăm sức lực.

Chỉ trong một ngày, cày xong cả bốn mươi mẫu ruộng.

Vân Tri Ý khi còn bất ngờ.

Nàng vốn dự tính ruộng đất mất ba ngày mới cày xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-doan-than-ta-co-khong-gian-tich-tru-vat-tu-trong-rau-noi-tieng-khap-kinh-thanh/chuong-26-cu-soc-den-tu-am-thuc.html.]

Nàng bảo Thanh Không đến ruộng xem một cái, xác định họ hề qua loa đại khái.

Cả mảnh ruộng bỗng chốc như mới, ngay cả một cọng cỏ cũng thấy.

Trong đất lật lên cơ bản chỉ còn thổ nhưỡng, thấy sỏi đá rễ cỏ, côn trùng.

Vân Tri Ý hài lòng về điều , liền bảo Lưu Đại Sơn một phần cơm tối giống như của nàng để đãi họ.

Lưu Đại Sơn bản cũng một phần.

Tuy chỉ là hai món mặn một món canh, nhưng những nguyên liệu đó là hàng đắt đỏ mà ngày thường chỉ quý tộc mới ăn nổi.

Quan trọng nhất, đây là sự khẳng định đến từ Đông gia.

Chỉ riêng điểm thôi, thơm ngon hơn bất cứ món gì.

Dĩ nhiên, đây là suy nghĩ của y khi ăn cơm tối.

Đến khi ăn xong bữa tối, tất cả đều đồng lòng cho rằng.

Sự khẳng định của Đông gia vẫn quan trọng, nhưng việc tranh thủ thưởng thêm những món ăn cũng quan trọng.

Không lý do nào khác, đơn giản là vì quá ngon!

Bữa tối Lưu Đại Sơn cho Vân Tri Ý tối nay là canh cá, đậu phụ nhồi thịt và thịt , món chính là cơm vàng vỡ.

Y riêng một phần cho Vân Tri Ý đưa qua .

Rồi lấy nguyên liệu tương đương sáu phần ăn, trực tiếp một nồi lớn, cùng ăn.

“Đại Sơn thúc, tài nấu nướng của thúc quá tuyệt vời, thơm lừng luôn.”

“Nấu ăn ngon thể ở trong trang .”

“Lưu thúc, đây thúc tửu lầu ?”

Mấy tá điền chờ trong sân bếp.

Ngửi mùi thơm liên tục bay , ngay cả việc tán gẫu cũng thể tiếp tục.

Từng nhịn chạy đến cửa phòng bếp, tham lam hít hà mùi hương thoang thoảng từ bên trong.

Lý Thúy Chi cũng thèm đến chịu nổi, mắng một câu.

“Y tài nấu nướng gì chứ, chỉ xào vài món thôi, mùi thơm là do nguyên liệu của Đông gia đó.”

Lý Thúy Chi là phụ bếp, mỗi ngày đều trợ thủ cho y.

Ngày thường thấy gì.

Từ khi Đông gia đưa nguyên liệu mới đến, mỗi nấu cơm nàng đều khó chịu.

Thật sự là quá thơm.

Chỉ là lúc nấu cơm đại nồi, bảo y , hương vị như ngày thường.

Nghĩ , đó chính là sự khác biệt của nguyên liệu.

Thật khó trách Đông gia bỏ gấp mấy giá tiền để mua những nguyên liệu .

Nếu nàng điều kiện, nàng cũng nếm thử một miếng.

Hôm nay quả thật cho nàng cơ hội ké, lúc nàng cũng chút sốt ruột, nhịn cứ thẳng nồi.

Đừng chi đến họ.

Người chịu đựng sự dày vò nhất mỗi ngày nên là Lưu Đại Sơn, nhưng hôm nay y mặt mày hớn hở.

Chỉ là cổ họng thỉnh thoảng nuốt nước bọt ừng ực.

“Nương tử, đừng chỉ , thịt xem sắp , quét thêm lớp sốt nữa là , còn canh cá chắc cũng gần xong .”

Lưu Đại Sơn xóc chảo, xào cơm vàng vỡ, đưa tay mở nắp nồi gang khác xem món đậu phụ nhồi thịt .

Thấy gần xong, lập tức rút lửa.

Mấy tá điền thấy thế, cũng nhịn nhao nhao chạy , giúp đỡ việc.

Chỉ là công việc bấy nhiêu, cũng cần họ nhúng tay, đành cạnh hít hà.

Cuối cùng cũng đợi đến khi thức ăn lò, bày lên bàn.

Từng cầm đũa, chằm chằm món ăn lớn, mắt đều xanh lè.

“Ta chờ nổi nữa!” Một tá điền đưa tay gắp một miếng thịt .

Món thịt y chọn là ‘thịt lợn rừng’, kỳ thực y cũng đó là thịt lợn rừng , chỉ thấy trông vẻ giống, bèn theo cách chế biến thịt lợn rừng.

Thịt nướng trong lò lửa nhỏ, quét nước sốt nướng nướng .

Lớp da ngoài giòn tan vàng óng, phần thịt tam hoa () tươi ngọt mềm mại.

Phần mỡ trắng ngần trong suốt, phần nạc thớ rõ ràng, miệng vang lên tiếng 'rắc rắc' giòn tan, đó là nước thịt tuôn trào.

(Thịt Quảng Đông: Đây là một trong những món khoái khẩu nhất của , song mỗi chỉ nên thưởng thức một hai miếng, dùng nhiều sẽ dễ ngấy.)

 

Loading...