Sau Khi Đoạn Thân - Ta Có Không Gian Tích Trữ Vật Tư - Trồng Rau Nổi Tiếng Khắp Kinh Thành - Chương 133: Bệnh của Tiểu công tử thật sự đã khỏi? ---

Cập nhật lúc: 2025-11-28 01:45:50
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiểu công t.ử thực sự đưa đến Lộc Phong Thành? Còn bệnh của Tiểu công tử, thật là…”

Tên tiểu nhân gật đầu, dù Dương Bá dặn dò cụ thể những gì, nhưng vẫn kể những gì một cách chi tiết.

Đây cũng là điều Dương Bá dặn, chỉ cần Vương Phi hỏi, gì thì nấy.

Nghe xong, Triệu Vương Phi thở gấp, sắc mặt trắng xanh lẫn lộn, nhất thời nên tin .

Dương Bá trong thư chỉ đơn giản rằng họ đưa đến Lộc Phong Thành dưỡng bệnh, nhưng chỉ lướt qua chi tiết .

Chuyện của Vinh Quốc Công Phủ và Lão phu nhân, họ dám tự ý bịa đặt, kẻo quy tội ly gián.

nếu Vương Phi thật sự hiểu rõ, tự nhiên sẽ điều tra.

Hắn nhiều hơn về cuộc sống của Tiểu công t.ử ở Lộc Phong Thành, và chuyện Vân Tri Ý chữa khỏi bệnh.

Tuy nhiên, thư và Lệ chi gửi , nên chuyện gặp Thái Thượng Hoàng và Thành Vương vẫn kịp trong thư.

Triệu Vương Phi thể nhận nét chữ, đúng là của Dương Bá.

cũng thể xác nhận đây là thư do chính tay y .

Đặc biệt là những gì trong thư, việc bệnh của nhi t.ử Vân Tri Ý chữa khỏi quả thật khiến khó tin nổi.

Tiểu Du mắc là căn bệnh vô phương cứu chữa.

Vân Tri Ý là ai? Là nữ t.ử Bá phủ từ bỏ, nàng lấy khả năng như .

Nếu là một quen , còn thể là ẩn sĩ y thuật.

tên tiểu nhân nhiều khẳng định đúng là vị thiên kim nguyên của An Viễn Bá đó, điều khiến Triệu Vương Phi càng khó tin.

Tuy nhiên, nàng cũng dám tin, trừ phi lúc thể thấy nhi t.ử khỏe mạnh mặt.

Dương Bá rõ ràng cũng cân nhắc điều , nên còn bảo họ mang theo tín vật.

Chỉ là để tránh khám xét, tín vật đặt một tên tiểu nhân khác.

Nghe , Triệu Vương Phi dù sốt ruột, nhưng cũng mạo hiểm lấy tín vật ngay.

Nàng suy nghĩ một lúc, bảo ma ma lấy phận bài của nàng, theo tên tiểu nhân , mang tín vật và quà cáp về.

Hiện tại tên tiểu nhân khác theo dõi, chỉ cần rời , nhất định sẽ để lộ tung tích của tên tiểu nhân .

cũng sẽ phát hiện, chi bằng cứ quang minh chính đại dẫn và đồ vật về, thậm chí còn cần rùm beng lên.

Phó T.ử Xu là kẻ sĩ diện, thể công khai tranh đoạt đồ vật của đích mẫu .

Ma ma đáp lời, lập tức dẫn theo tên tiểu nhân và hai thị vệ rời .

Họ , phía quả nhiên theo dõi.

Xe ngựa đậu ở một chỗ râm mát gần đó chờ đợi.

Ma ma thấy , lập tức lấy tín vật .

Tín vật là một chiếc Trường Mệnh Khóa, bên còn khắc tên Phó T.ử Du.

Đây là do Triệu Vương Phi tự tay vẽ kiểu dáng, sai chế tạo cho nhi tử, còn mang đến chùa chiền khai quang cúng bái ròng rã bốn mươi chín ngày.

Hầu hết việc đều do ma ma lo liệu, nên nàng thể khẳng định, Trường Mệnh Khóa là thật.

Ngoài Trường Mệnh Khóa, còn phận bài của Dương Bá.

Hai thứ đều thể chứng minh, hai họ thật sự liên quan đến Tiểu công tử.

Hoặc là Tiểu công t.ử rơi tay kẻ nào đó, hoặc là họ thật sự Tiểu công t.ử sai đến.

Ma ma tự nhiên mong là vế , trong lòng cũng vô cùng kích động.

Nếu bệnh của Tiểu công t.ử thật sự khỏi, đó quả là một đại hỷ sự.

Vui mừng xong, nàng mới chú ý đến đồ vật che phủ kỹ lưỡng trong xe ngựa.

Nhớ lời tiểu nhân ban nãy: “Bên trong đều là Lệ chi?”

Tên tiểu nhân lập tức gật đầu.

Lông mày ma ma lập tức giãn , gương mặt tràn đầy niềm an ủi.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Vương Phi yêu thích Lệ chi nhất, ngờ Tiểu công t.ử , còn ghi nhớ trong lòng.

Xem là thật sự oán trách Vương Phi.

Đã là tấm lòng của Tiểu công tử, cần xem trọng.

Nàng hỏi: “Lệ chi chứ, xa như đừng để hỏng.”

Vừa vén lớp vải che lên xem xét.

Tên tiểu nhân vội : “Chúng đều cẩn thận, cũng cố gắng trở về nhanh nhất. Vân tiểu thư còn cho cả Nước Bảo Quản, rằng trong vòng mười lăm ngày sẽ hư.”

Lệ chi đều đựng trong các giỏ mây nhỏ độ thoáng khí, mỗi giỏ chừng năm cân.

Mỗi ngày, tên tiểu nhân đều rưới một chút Nước Bảo Quản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-doan-than-ta-co-khong-gian-tich-tru-vat-tu-trong-rau-noi-tieng-khap-kinh-thanh/chuong-133-benh-cua-tieu-cong-tu-that-su-da-khoi.html.]

Hiện tại, mỗi quả Lệ chi trông vẫn tươi tắn mọng nước.

Ma ma thấy Lệ chi, chút ngạc nhiên.

Ma ma cũng là già xuất từ cung, thấy qua ít cống phẩm, trong đó cả Lệ chi.

những quả Lệ chi thấy, so với những quả thì khác xa vời vợi.

Nàng còn tưởng Tiểu công t.ử ở Lộc Phong Thành tình cờ thấy Lệ chi, nên gửi về cho Vương Phi.

Không ngờ là Lệ chi tuyệt vời đến thế .

Còn hơn cả cống phẩm.

Ma ma là già dặn lọc lõi, ý nghĩ đầu tiên của nàng cũng gần giống Phúc An Quận Chúa.

Đừng là kẻ cố ý hãm hại Tiểu công tử, lấy cống phẩm vật tặng.

Nàng vội vàng hỏi han kỹ lưỡng.

Biết Lệ chi đều hái từ trang viên của Vân tiểu thư, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó nàng nghĩ nhiều nữa, chỉ cho là do Phúc An Quận Chúa trồng đây.

Nàng vội bảo họ kéo xe theo .

Quả nhiên ngoài dự đoán, khi bước cửa chính, và xe đều chặn .

Ma ma trực tiếp lấy lệnh bài , lớn tiếng .

“Đây là thức ăn Tiểu công t.ử gửi cho Vương Phi, mau mau tránh . Đồ vật chịu sự xóc nảy, nếu trì hoãn e Vương Phi quở trách, các ngươi gánh nổi .”

Thị vệ gác cửa dặn dò, mặt căng : “Vương phủ là nơi trọng yếu, thể tùy tiện cho và vật . Cần đưa đồ vật đến phòng thủ vệ kiểm tra một lượt.”

Triệu Vương Phi nhi tử, ly tâm với Triệu Vương, ngày thường cực kỳ kín tiếng, nên địa vị trong phủ cao.

Hơn nữa, những đều là của Đại công tử, khả năng trở thành Thế t.ử nhất.

Họ đều hiểu rõ nặng nhẹ, nên đối với ma ma cũng khách khí.

Ma ma đoán điều , nhưng vẫn cho tức giận thôi.

nghĩ đến Tiểu công t.ử lẽ khỏe , tương lai còn dài, thể vì nhất thời tức giận mà để lộ tình hình của nó, tạo cơ hội cho kẻ khác tay.

Nàng hít sâu một , “Được, , đến phòng thủ vệ.”

Thị vệ tiến lên kéo xe ngựa về phía phòng thủ vệ.

Hai tên tiểu nhân một thị vệ khác định dẫn nơi khác.

Ma ma lập tức chặn : “Làm , các ngươi dẫn hai ?”

Thị vệ lý lẽ đầy đủ.

“Hai trong phủ, trong tự nhiên cần kiểm tra và tra hỏi kỹ lưỡng một phen.”

Ma ma lạnh, sợ là tra tấn thì .

“Được, họ phủ.”

Nói , nàng sang hai tên tiểu nhân, “Các ngươi cứ đợi bên ngoài, chờ Vương Phi ban thưởng.”

Và bảo hai tên hộ vệ theo cùng canh, tránh lát nữa nàng , dẫn .

Nói xong, nàng nén giận, thị vệ: “Như tổng thể .”

Thị vệ cũng dám thật sự đắc tội Triệu Vương Phi quá mức.

lạc đà gầy cũng còn lớn hơn ngựa.

Dù nàng sánh với Đại công tử, nhưng khó dễ những hạ nhân thì vẫn dễ như trở bàn tay.

Bèn đành gật đầu, cho phép hai rời khỏi phủ.

Xe ngựa kéo đến phòng thủ vệ.

Thị vệ bước lên vén lớp vải dày.

Khi thấy bên trong là từng giỏ Lệ chi đỏ rực, y cũng kinh ngạc một lát.

Sau đó y liền đưa tay định kéo giỏ mây .

Ma ma thấy thế, lớn tiếng quát: “Dừng tay!”

Tay thị vệ khựng .

Ma ma bước lên ấn giỏ mây, mặt lạnh lùng .

“Đây là quả của Tiểu công t.ử gửi Vương Phi, nếu hỏng, ngươi đền nổi .”

Thị vệ nhíu mày: “Tất cả vật đều kiểm tra kỹ lưỡng mới cho qua.”

Ma ma tức đến bật : “Là tất cả , tất cả vật đều cần kiểm tra, chỉ đồ của Vương Phi mới kiểm tra? Các ngươi xem Vương Phi là nào? Gian tế ư?”

Thị vệ , sắc mặt biến đổi, vội vàng : “Ma ma chớ hồ ngôn loạn ngữ.”

 

Loading...