Ôn Uyển và Xuân Dì lúc đang gì?
Các nàng hiện đang ở tầng hai của một căn lầu nhỏ phía hậu viện Trường Xuân Lâu.
Trước cửa phòng hai gã lực lưỡng canh gác, còn các nàng lúc đang ném tấm chăn thắt nút xuống cửa sổ.
Hiển nhiên là trèo xuống lầu từ cửa sổ.
Buộc tấm chăn , Xuân Dì dùng sức giật giật, xác nhận chắc chắn , liền thúc giục Ôn Uyển đang tái mặt.
"Mau, ngươi xuống ."
Ôn Uyển xuống lầu, mặt đầy kinh hoảng luống cuống, liên tục lắc đầu: "Cao quá, sẽ ngã c.h.ế.t mất."
Xuân Dì mặt đầy bực bội, hạ giọng thúc giục: "Chỉ cần ngươi nắm chặt, sẽ ngã, ba hai bước là thể xuống , nhanh lên! Hay là tiếp tục ở để đêm nay đấu giá đêm đầu?"
Nghe thấy câu cùng, sắc mặt Ôn Uyển càng trắng bệch.
, hai hiện đang ở Lầu Xuân, cũng chính là kỹ viện.
Phải rằng rơi cảnh , cũng là đáng đời.
Vì thả Hứa Bảo Phúc , Ôn Uyển triệt để chọc giận An Viễn Hầu.
Tuy Sầm Thị thất vọng, nhưng vẫn nhớ thương đây là con của , nên đành đưa nàng về quê nhà dạy dỗ.
Xuân Dì chỉ nhớ nhiệm vụ, cảm thấy Ôn Uyển chuyến , khi nào mới thể về kinh thành.
Cốt truyện chính cứ thế chệch khỏi quỹ đạo, nhiệm vụ càng khó thành hơn.
Thế là ả xúi giục Ôn Uyển bỏ trốn giữa đường, quyết định tiên tìm Giả Thiếu Dương.
Ôn Uyển quá ngu xuẩn, Xuân Dì cảm thấy thể dẫn dắt nổi.
Bèn nghĩ đến hộ hoa một của Ôn Uyển, Giả Thiếu Dương.
Tên tuy điên cuồng, nhưng đầu óc thì quả thật .
Tóm , ba gã thợ giày cũng hơn một Gia Cát Lượng.
Ôn Uyển đột nhiên Hứa Bảo Phúc khống chế, chỉ thể theo mệnh lệnh của hành sự.
Đối với chuyện nàng cũng hoảng loạn.
Chỉ là chuyện nàng vẫn luôn dám cho khác , kể cả Xuân Dì.
Nghe thấy Giả Thiếu Dương, nàng cũng động lòng, cảm thấy nếu là , hẳn sẽ cách giúp nàng giải quyết vấn đề khống chế.
Thế là hai nhất trí, nhân lúc tạm trú tại khách điếm, nửa đêm bỏ trốn.
Chỉ là khi , tất cả những thứ giá trị Ôn Uyển đều Hứa Bảo Phúc lột sạch. Chuyện nàng cũng dám để Sầm Thị .
Xuân Dì cũng chuyện , ả chỉ là một dì, đồ đạc đáng giá mang theo cũng nhiều.
Ả còn tưởng Ôn Uyển sẽ mang theo tiền bạc, nào ngờ nàng còn trống rỗng hơn cả ả.
lấy đồ của Sầm Thị thì kịp nữa, đành c.ắ.n răng tiếp tục .
Hai dùng một đôi vòng tay của Xuân Dì cầm vài chục lượng bạc, cộng thêm bạc mang theo, gộp cũng miễn cưỡng một trăm lượng.
Chỉ là Ôn Uyển gần đây nuông chiều, ăn uống là đại tửu lầu, ngủ nghỉ là khách điếm cao cấp.
Hai đều là nữ tử, tiêu tiền lớn, tránh khỏi để ý.
Ngay trong một đêm tối gió lớn, hai lẻn phòng, trói chặt, lục soát tiền bạc, còn bán kỹ viện nổi tiếng nhất địa phương, Trường Xuân Lâu.
Xuân Dì tuổi tuy lớn hơn một chút, cũng chỉ ngoài hai mươi, còn vài phần nhan sắc, thêm tiếp khách cũng thể kiếm vốn.
Ôn Uyển tướng mạo cũng tệ, thời gian về phủ ngày nào cũng dùng Xuân Ngọc Lộ lau mặt tắm rửa.
Tuy ngũ quan quá nổi bật, nhưng cũng nuôi làn da trắng nõn mịn màng, là xử nữ, cũng đáng giá chút tiền.
Lão bản giam hai một thời gian, thấy các nàng còn an phận, liền định hôm nay đấu giá đêm đầu tiên của Ôn Uyển.
Ôn Uyển nếu thật sự ở đây tiếp khách, còn thể Vương Phi, Vương Hậu nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-doan-than-ta-co-khong-gian-tich-tru-vat-tu-trong-rau-noi-tieng-khap-kinh-thanh/chuong-117-on-uyen-bi-ban-vao-lau-xuan.html.]
Nhiệm vụ là mạng sống, Xuân Dì thể khoanh tay .
Khó khăn lắm mới giả vờ ngoan ngoãn đáng yêu để lão bản đồng ý, cho ả đến công tác tư tưởng cho Ôn Uyển, để đêm nay hầu hạ khách cho .
Sau đó liền chuẩn đưa Ôn Uyển trốn .
Chỉ là cái đồ nhát gan Ôn Uyển , lo sợ thật khiến ả tức c.h.ế.t.
"Nhanh lên, nếu phát hiện thì kịp nữa !"
Ôn Uyển vốn hoảng loạn vô cùng, ả thúc giục như , bước chân lầm lỡ, trực tiếp rơi xuống.
Mặc dù tay nắm tấm chăn, nhưng lơ lửng giữa trung, sợ hãi hét lớn.
Tiếng kêu lập tức kinh động ở lầu lầu.
Xuân Dì hoảng hốt, sắc mặt xanh mét.
'Hệ thống, mau, giúp chúng Thuấn Di ngoài!'
'Mỗi Thuấn Di tốn 1 vạn điểm tích lũy, Ký Chủ nợ 5000 điểm, hạn mức vay chỉ hai vạn, xin Ký Chủ cân nhắc kỹ lưỡng.'
Lúc bên ngoài bắt đầu đạp cửa.
Xuân Dì nghiến răng, nhào tới nắm lấy tay Ôn Uyển.
"Vay! Vay! Vay! Mau lên!"
Khoảnh khắc tiếp theo, Hệ thống khởi động Thuấn Di, hai biến mất tại chỗ.
Cửa đạp tung, lão bản dẫn theo hai hộ viện xông , lập tức thấy cửa sổ đang mở và tấm chăn đang bay phấp phới.
Nhìn xuống thấy , sắc mặt lập tức tối sầm.
"Để chúng chạy thoát ! Lập tức gọi , lục soát từ trong ngoài cho , gọi thêm ngoài tìm kiếm. Dám trốn thoát khỏi tay Hoa Ngũ Nương , xem các ngươi mấy cái mạng!"
Hộ viện lập tức đáp lời.
Ngoài tường rào Trường Xuân Lâu, Xuân Dì và Ôn Uyển cùng ngã mặt đất.
Ôn Uyển vẫn còn hoảng hốt, nhất thời kịp phản ứng.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Xuân Dì thấy tiếng kêu gọi từ trong viện truyền đến, sắc mặt trắng xanh lẫn lộn.
'Hệ thống, vì chỉ truyền đến ngoài sân!'
'Thuấn Di tính ngẫu nhiên.'
Xuân Dì nhất thời nghẹn lời gì.
Ôn Uyển lúc mới phản ứng , lập tức kêu to.
Xuân Dì nhanh mắt lẹ tay, hết bịt miệng nàng , lôi nàng dậy.
"Mau, nhanh lên!"
Ôn Uyển cũng kịp nghĩ tại đột nhiên đến bên ngoài, vội vàng chạy theo.
Vận may của hai cũng tệ, lúc gần tối, chính là thời điểm kỹ viện bắt đầu mở cửa đón khách.
Bên ngoài đến khá náo nhiệt.
Hai mò mẫm từ cái sân tối om, tránh khỏi các hộ viện đang vội vàng ngoài tìm kiếm.
Mượn cớ chiếc xe ngựa qua để che chắn, chạy thoát khỏi nơi Trường Xuân Lâu tọa lạc.
Đi vòng qua mấy con hẻm nhỏ, cũng vòng tới , Ôn Uyển liền kêu chạy nổi nữa, nghỉ ngơi.
Xuân Dì cũng mệt, đành tìm một nơi để nghỉ tạm.
Nào ngờ, vận may dùng hết.
Vừa thoát khỏi hang sói, chui miệng cọp.