Sau Khi Chồng Chết, Tôi Thăng Quan Phát Tài - Chương 83: Vây Long
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:55:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai còn một mất một còn nữa, ngày tháng cũng trở nên bình yên hơn chút.
Đặc biệt là hai ngày nay Nhất Thanh đều cố ý tránh mặt Ngụy Khẳng, càng thanh tịnh hơn.
Ngụy Khẳng đuổi riết, dây dưa dứt đập cửa: “Chân thương của nên tái khám .”
“ .” Nhất Thanh nhốt trong phòng, còn giở tính trẻ con.
Việc Ngụy Khẳng gấp gáp lập tức đá hỏng cửa xông túm lấy Nhất Thanh đ.ấ.m cho một trận.
“Bảo kiểm tra kiểm tra.”
“Lớn thế còn lời thế hả.”
Lực đạo nhỏ, đ.á.n.h Nhất Thanh kêu oa oa, kéo cái chân tàn tật chạy khắp phòng trốn khắp phòng.
Trình Tình đồng hồ, năm phút hai kết thúc chiến đấu, lúc mặt Nhất Thanh thêm mấy miếng băng cá nhân, tủi nhào lòng Trình Tình : “Chồng cô , bệnh viện kiểm tra đ.á.n.h .”
Ngụy Khẳng khi hoạt động gân cốt xong rõ ràng thoải mái hơn nhiều, lúc thần thanh khí sảng.
“Anh cũng thật là.” Trình Tình hai câu: “Nói với bao nhiêu đ.á.n.h đừng đ.á.n.h mặt.”
Ngụy Khẳng ủ rũ cúi đầu: “Lần chú ý nhé.”
Nhất Thanh:
Vậy là đ.á.n.h coi như xui xẻo .
Ni cô lúc cũng về phía bên , thông báo: “Hai ngày trời mưa nửa núi đất sạt lở, xe , đường lên, thời gian tái khám của trụ trì lẽ đổi lịch.”
Nhất Thanh sướng thầm, định về phòng.
cổ áo túm .
Cái tay đen lưng chỉ thôi cũng khiến cảm thấy rợn tóc gáy.
Ngụy Khẳng chặn Nhất Thanh .
Anh khuỵu gối xuống tấn, hiệu cõng Nhất Thanh xuống.
Nhất Thanh gì cũng lên.
“Mắt thấy, cõng kiểu gì.”
“Lát nữa tự ngã còn liên lụy ...”
Ngụy Khẳng hết kiên nhẫn, lời khó tránh khỏi chút nóng nảy: “Bảo lên thì lên, lắm lời thừa thế.”
Dưới sự đe dọa bằng tư thái hung dữ lạnh lùng của Ngụy Khẳng, Nhất Thanh khuất phục .
khi lên lưng cứ cảm thấy thoải mái, dịch chỗ , dịch chỗ .
“Ngoan ngoãn chút.” Ngụy Khẳng giơ tay đ.á.n.h m.ô.n.g Nhất Thanh một cái.
Mặt Nhất Thanh lập tức đỏ bừng, còn vài phần hổ khó : “Đừng chạm .”
Ngụy Khẳng để ý.
Nói thì đ.á.n.h, đây là tôn chỉ việc nhất quán của .
“Tình Tình.” Ngụy Khẳng gọi một tiếng, hiệu cầu cứu.
Đã kiên trì, Trình Tình cũng thêm gì nữa, đến bên cạnh Ngụy Khẳng giúp một tay chỉ dẫn đường.
“Đường núi trơn, dễ , cẩn thận một chút.”
Đi qua đoạn đường dốc trơn, Trình Tình đặc biệt nhắc nhở.
“Được,” Ngụy Khẳng cẩn thận đáp, bộ sức lực đều dồn lưng và chân, một đường xuống cẩn thận từng li từng tí, cũng coi như vững vàng.
Sắc trời lắm, mây mù giăng khắp nơi, mới nửa đường Ngụy Khẳng mệt đến mồ hôi đầm đìa.
Mồ hôi lẫn với sương mù cùng rơi xuống, tóc ướt sũng, vị trí cổ áo dính đầy vết nước.
Nhất Thanh lúc vặn vẹo vô cùng, mặc dù là cõng, nhưng kiêu ngạo giảm: “Không thì thả xuống , hà tất cố đ.ấ.m ăn xôi.”
Ngụy Khẳng để ý đến , mặc dù mệt đến thở dốc, cũng cõng đàng hoàng, đôi mắt kiên nghị về phía kiên định bước .
Anh cố chấp kiên trì nhất định đưa Nhất Thanh xuống núi.
Mặc dù lời nào, nhưng Trình Tình thể cảm nhận quan hệ giữa hai kéo gần nhiều, trong lúc đ.á.n.h nháo thêm vài phần ý vị trêu đùa, còn giống như giương cung bạt kiếm.
Phía là đoạn đường sạt lở.
Cô dẫn hai sự chỉ dẫn của ni cô đường vòng một chút.
Đường núi gập ghềnh khó , cành cây mọc um tùm cẩn thận một chút sẽ rạch .
Nhất Thanh ở phía lặng lẽ đưa tay gạt .
Đi qua đoạn đường trơn ướt, Ngụy Khẳng vì tiêu hao sức lực quá nhiều cẩn thận vững trượt chân, may mắn là kịp thời điều chỉnh trọng tâm một chút hai mới đến nỗi ngã nhào.
“ cần cõng, tại cứ bướng bỉnh thế.” Giọng điệu của Nhất Thanh chút gấp, lúc chỉ trích vẻ lo lắng mặt cũng đồng thời tồn tại.
Ngụy Khẳng cũng quả thực là mệt , dựa cái tính bướng trong xương tủy cứ kiên trì mãi, nhưng bất kể Nhất Thanh gì cũng can thiệp quyết định của .
Hơi nghỉ ngơi chốc lát, tiếp tục xuống núi.
Nhất Thanh còn , Trình Tình vỗ vỗ tay , lắc đầu hiệu: Thôi .
Mặc dù hiểu về Ngụy Khẳng tính là nhiều, nhưng Trình Tình cũng sự cố chấp của ai thể lay chuyển.
Người bản chất chính là một con lừa bướng thuần túy.
Nhất Thanh thôi, cuối cùng đầu nữa, cũng tỏ thái độ gì thêm.
Tuy nhiên dư quang liếc mắt vẫn sẽ chú ý đến bước chân của thỉnh thoảng loạng choạng, nhưng dù tấm lưng vững chãi vẫn thẳng tắp, từng cúi xuống nửa phần.
Đi qua đoạn đường bụi rậm hoang loạn , đường phía cuối cùng cũng rộng rãi hơn một chút, thêm hai bước nữa là đến chân núi .
Đến đoạn đường bằng phẳng Trình Tình vội vàng mở xe lăn , khi đặt xuống Ngụy Khẳng thở hắt mấy dài, lưng chống nạnh hồi lâu mới miễn cưỡng hồn .
“Đi thôi.”
Bây giờ qua đó vặn đến thời gian tái khám hẹn.
Trên đường nhiều ném ánh mắt tò mò về phía ba họ, dù nam thanh nữ tú đẩy một cái đầu trọc nhỏ dung mạo thanh tú quả thực khó chú ý.
“Đợi một chút.” Đến vị trí góc cua, Ngụy Khẳng từ trong túi áo khoác lôi một cái mũ.
Nhất Thanh lập tức nhận cái mũ sẽ rơi xuống đỉnh đầu , cũng kháng cự cái mũ, chỉ đơn thuần là kháng cự Ngụy Khẳng.
“Xấu!” Cậu từ chối đội.
Giây tiếp theo cái mũ dứt khoát gọn gàng chụp lên đầu , lúc điều chỉnh vị trí động tác tay Ngụy Khẳng nhẹ, còn cố ý sờ sờ cái đầu trọc nhỏ của Nhất Thanh.
“Bảo đội thì đội, lắm lời thừa thế.” Động tác tay nhẹ, nhưng chuyện vẫn nghiêm khắc.
Nhất Thanh nín nhịn , dư quang trừng Ngụy Khẳng một cái thật dữ tợn, lải nhải mắng vài tiếng.
Đến phòng khám, Trình Tình và Ngụy Khẳng , đợi bên ngoài Nhất Thanh chụp phim kiểm tra.
Trong lúc chờ đợi, Trình Tình ném ánh mắt tò mò về phía túi áo khoác của Ngụy Khẳng, tò mò.
Ngay cả cô cũng Ngụy Khẳng lén giấu một cái mũ từ lúc nào.
Ngụy Khẳng tâm tư nhỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chong-chet-toi-thang-quan-phat-tai/chuong-83-vay-long.html.]
“Người nhà Nhất Thanh ở đây ?” Y tá đẩy cửa bước .
Ngụy Khẳng dậy tiên: “Có.”
Y tá : “Vào .”
Trong phòng, khi chụp phim xong bác sĩ các kiểm tra xương khớp khác cho Nhất Thanh.
Kiểm tra xong bác sĩ đẩy Nhất Thanh , tay còn cầm một xấp báo cáo.
“Hồi phục khá , về nhà tịnh dưỡng vẫn chú ý nhiều hơn.”
Trình Tình nhận lấy báo cáo, Ngụy Khẳng nhẹ nhàng xoa xương cổ tay cô một cái, thể thấy quan tâm kết quả kiểm tra của Nhất Thanh, cô ngay bây giờ.
Y tá đẩy xe lăn của Nhất Thanh đến mặt họ: “Kiểm tra xong , thể đưa thương về nhà, nửa tháng đến tái khám nhé.”
Ngụy Khẳng đưa tay về phía nhận lấy xe lăn, khi sờ thấy tay cầm xe lăn, chạm cánh tay Nhất Thanh .
Anh do dự chạm một cái, nhẹ nhàng lướt qua.
Rất gầy.
Từ bệnh viện gần chập tối, lên núi tiện, ba tìm một homestay gần đó ở một đêm.
Nơi ở khá đặc sắc, là một ngôi nhà vây (nhà tròn) tường đỏ ngói xanh của Khách Gia.
Chủ homestay nhiệt tình giới thiệu: “Ngôi nhà vây lịch sử hơn bốn trăm năm , trải qua gió sương tường ngoài khó tránh khỏi sẽ cũ kỹ một chút, nhưng ảnh hưởng chút nào đến việc ở nhé, thể yên tâm.”
Chỗ ở của họ ở phía , qua đó một đoạn đường.
Cánh cổng đầu tiên qua, tên là Thế Đức Đường.
Hai câu đối đỏ cửa phai màu, nhưng nét chữ vẫn bảo tồn nguyên vẹn.
Bảo thế tư thái, minh đức duy hinh.
Bước ngạch cửa, bố cục lưng tựa nước hiếm thấy, ba gian thấy ngói.
Cấu trúc đất gỗ đá tường ngói trắng xám, loang lổ lưu rêu xanh.
Ông chủ vui vẻ : “Đây chính là ngôi nhà thuê lớn của lão Lý gia chúng , c.h.é.m gió với các vị , tổ tiên từng quan lớn đấy, hoàng thượng trọng dụng.”
Ngụy Khẳng sững sờ tại chỗ, bước chân dừng hai giây.
“Sao thế?” Trình Tình ở bên cạnh hỏi.
“Không ,” Anh chỉ : “Hơi mệt .”
Ngước mắt quét vẻ mệt mỏi mắt giấu .
“Vị mệt ? Được, cũng nhiều phiền các vị nữa, theo bên , dẫn các vị đường tắt đến homestay.”
Đi qua sân đình, đến con đường dân sinh rộng rãi, cây vải thiều chọc trời bên đường cành lá xum xuê, mọc thẳng lên trời hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt thiên địa, rễ sâu chôn trong đất, song song kéo dài vài mét.
Dựa núi kề sông cây xanh chọc trời, qua, quả thực là một nơi .
Đi thêm hai đoạn đường ngói xanh, ba cuối cùng cũng đến homestay.
“Ngại quá các vị, do kỳ nghỉ đông những nhà vây phía đều ở đầy , vất vả cho các vị chuyến ở trong nhà vây cuối cùng.”
“Các vị cũng mệt , nghỉ ngơi sớm . Có việc gì gọi điện thoại cho là .”
Lúc rời ông chủ cũng luôn hì hì, từ thiện thiện.
Lúc đến Trình Tình để ý bên ngoài quán cơm, khi an bài hai ở và dặn dò tuyệt đối đ.á.n.h cô liền ngoài mua cơm.
Lúc chập tối, trấn cổ ít.
Trẻ con theo lớn về nhà, bàn tay nhỏ nắm đầy đồ ăn vặt, nhảy chân sáo vui vẻ.
Bác nông dân gánh một gánh rau về nhà, lá tươi non giòn, qua chắc là hái từ ruộng về.
“Đậu phụ nhồi đây, đậu phụ nhồi ngon lắm, dọn hàng bán rẻ đây~”
Người qua mặt mày hớn hở, gặp ai cũng vui vẻ, ngôi làng nhỏ yên tĩnh khắp nơi tràn ngập cảm giác hạnh phúc nhàn nhạt.
Đoàn du lịch chơi một ngày sự dẫn dắt của hướng dẫn viên sắp đến chỗ ở, trong quá trình di chuyển hướng dẫn viên là một tràng giải thích hùng hồn: “Các vị cờ đỏ nhỏ, nào, về phía trấn cổ lưng , từ đây chính là lối của nhà Vây Long, là nhà vây Khách Gia đặc sắc nhất ở đây, diện tích chiếm đất gần hơn chín nghìn mét vuông.”
Du khách tò mò hỏi: “Hướng dẫn viên, nơi từng một vị nhân trung long phượng ở đúng ?”
Nói đến cái , hướng dẫn viên rạng rỡ: “Xem vị bạn học khi đến bài tập nha.”
Ngay đó cô vẫy gọi du khách trong.
“Nào các vị bạn học, đều theo nhé, chúng xem .”
Trình Tình thu hút, nhấc bước theo họ.
“Này, , cơm của cô.” Ông chủ quán cơm phía gọi Trình Tình .
Nghe quá say mê quên cả lấy cơm.
Ông chủ chạy chậm hai bước đuổi theo.
“Cảm ơn ông chủ.” Trình Tình lấy cơm canh đóng gói, mới , đoàn du lịch nãy ở đây thấy nữa, mắt ngõ hẻm nhiều, rốt cuộc rẽ cái nào.
Thôi bỏ .
Trình Tình theo nữa.
Trong nhà còn hai kẻ đang gào đòi ăn, lo họ sẽ bất ngờ gây sự, đành về .
Cầu thang lên tầng hai homestay, hai hiếm khi chung sống hòa bình ở vị trí ban công, từ đây thể xuống cảnh nhà Vây Long mắt.
Hoàng hôn chiếu lên hai , ánh vàng dư huy nhàn nhạt khoác lên .
“Từng đến ?” Nhất Thanh hỏi Ngụy Khẳng.
Ngụy Khẳng nhắm mắt , dùng tâm cảm nhận thứ nơi .
Anh : “Lần đầu tiên.”
Im lặng vài giây, hai gần như đồng thanh.
“Nơi là một nơi .”
Cơm bày lên bàn ăn, Nhất Thanh thỉnh cầu Trình Tình: “Bữa cơm ăn ở Thế Đức Đường.”
Quay đầu đối mặt với Ngụy Khẳng chút cục súc vặn vẹo: “Cõng .”
Ngụy Khẳng khuỵu gối xuống tấn, một nữa để lộ tấm lưng vững chãi của mặt Nhất Thanh.
Lần Nhất Thanh nhanh lên lưng, hai tay vòng qua vai Ngụy Khẳng kỹ càng cảm nhận nhiệt độ nóng hổi.
Ba chậm rãi tiến bước con đường đêm sương mù dần dày đặc.
Đi đến nửa đường, Nhất Thanh nhỏ, nhỏ tiếng hỏi một câu: “Anh , từng cõng ai như thế ?”
Hồi ức xưa cũ, Ngụy Khẳng im lặng hồi lâu, lông mày rậm ưu thương treo nửa hàng mi.
Tiếng gió ập tới, đ.á.n.h khàn cả giọng.
“Từng cõng con .”