Sau Khi Chồng Chết, Tôi Thăng Quan Phát Tài - Chương 71: Vợ Ngồi Tàu Hỏa Chạy Trốn Trong Đêm
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:54:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trình Tình im lặng, như điều suy nghĩ.
Nói nhảm, đương nhiên để ý, cô ngay cả con Ngụy Khẳng còn để ý.
Không hồi đáp, bầu khí nhanh ch.óng nguội lạnh đông cứng.
Ngụy Khẳng cụp mắt mang theo một tia đau thương.
Mỗi một phút một giây chờ đợi hồi đáp đều dày vò như , cùng với sự sỉ nhục trần trụi tự mang đến cho .
Cô lời nào.
Hắn cũng lời nào.
Hắn .
Xe lăn chậm rãi ngược , lá vàng đầy trời rơi rụng phía , rải đầy đất bi thương.
Ngụy Khẳng nhốt trong phòng một ngày cũng ngoài.
Trình Tình ngủ ở phòng bên cạnh, thấy một chút động tĩnh nào truyền đến.
Nửa đêm, gương đầu giường cô, trong đêm tối một khuôn mặt trắng bệch lắc lư phiêu đãng ánh đèn.
Trình Tình ấn cái hồn sắp dọa bay ngoài của xuống, tóc dựng lên như con nhím.
Đệch... rốt cuộc gì, dọa c.h.ế.t cô .
Ngụy Khẳng cầm lược gương dựa thói quen ký ức chải tóc ngắn của .
Lược từng cái từng cái đung đưa, quên chải.
Hắn : “Ban ngày quên chải tóc, rối bời.” Từng chữ thanh điệu nhảy .
“Hả?” Trình Tình mơ hồ.
Cho nên nửa đêm nhớ liền tới chải tóc, còn bên giường cô chải.
Ngụy Khẳng còn gật đầu đáp một cái.
Quay đầu , sườn mặt nhếch lên một nụ quỷ dị cứng ngắc mang theo cảm xúc, đôi mắt sáng long lanh trống rỗng đen kịt.
“ ?” Hắn hỏi.
Miệng thậm chí mở , là âm thanh phát từ yết hầu.
Độ cong nụ lạnh mặt còn cong hơn cả độ cong trăng lưỡi liềm, kéo dài đến tai.
Trên khuôn mặt trắng hư ảo âm u tỏa sáng, nửa sáng nửa tối.
Mặc dù gặp qua ít ác quỷ, nhưng mà!
Cái con nó vượt quá giới hạn chịu đựng của Trình Tình, rốt cuộc là ai phát minh cái thứ .
Trình Tình cố nén lửa giận trong lòng, cô vẫn luôn luôn cố gắng giữ bình tĩnh, cố gắng khống chế bản đừng một b.úa đập nát đầu Ngụy Khẳng.
mà!
Đập nát đầu là một chuyện khó !
Cô chịu nổi nữa, mạnh mẽ dậy, gầm gừ hạ thấp giọng cầu xin: “Anh trai, về ngủ , cầu xin đấy, thật sự đừng quậy nữa!”
Trình Tình hai ngày ngủ , hai ngày nay dắt mũi chơi mãi, cảm giác cơ thể mệt mỏi đến cực hạn, ngủ nữa là sắp ẹo lè lưỡi xanh .
Ngụy Khẳng cụp mắt, đau thương thở dài một .
Hắn tự khiếm khuyết, chuyển sang dùng nhan sắc để mê hoặc vợ, nhưng vợ dường như quá mắc bẫy.
“Được thôi.” Hắn buồn bã rời , đều xoay , đầu từ cổ ngoắt trở , tủi lẩm bẩm: “Đêm quá đen...”
Trình Tình bối rối một cái, nhanh ch.óng xoay chuyển đầu óc.
“Ồ ồ ồ ồ!”
Cô hiểu .
Hắn chắc là rõ đường.
Lập tức dậy đỡ : “Đi thôi.”
Hai gian phòng bất quá chỉ cách một bức tường, cứ thế mất vài phút, lề mề chậm chạp.
“ thấy đường.”
“ sợ quá.”
“Hay là em ôm .”
Trình Tình: “..”
Vào phòng xong cũng lề mề chậm chạp, ngược mắt , còn khóa cửa, thuận tiện vặn luôn cả tay nắm cửa xuống.
Không nữa.
Vô cùng khách sáo và hào phóng mời Trình Tình: “Ngồi.”
Trình Tình: “..”
Lại lừa .
Tay nắm c.h.ặ.t khít khao, rút về gỡ , kéo qua kéo liền tới bên giường.
Ngụy Khẳng: “Tới cũng tới , cùng ngủ .”
Trình Tình: “..”
Lòng hiểm ác cô dám đụng.
Hắn thậm chí vô cùng khẳng khái: “Đừng khách sáo, cứ coi nơi như phòng ngủ của .”
Trình Tình: “.|.”
Cái đúng .
Nằm xuống .
Hai một chiếc giường, gì.
tiếng c.h.ử.i rủa trong lòng Trình Tình thể ghép thành một đoạn vè tấu hài, con nhà tạch tạch tạch.
Ngụy Khẳng co rúm hình cao lớn của thành một con tôm nhỏ uốn éo uốn éo nhúc nhích dựa , động tĩnh nhỏ, tâm tư cũng lương thiện.
Mang tính thăm dò dùng cằm cọ cọ vai cô, thấy từ chối, thầm vui mừng dựa vai ngủ.
Lúc Trình Tình buồn ngủ đến chịu nổi , mơ mơ màng màng nhắm mắt . Chỉ cần an phận một chút, dựa trong lòng ngủ cũng lười quản .
“Tình Tình nhất.”
Ngụy Khẳng dường như chút cảm thán một câu.
Trình Tình buồn ngủ, lười đáp.
Tốt...
Lại ?
Cô khó khăn hé mắt một chút.
Chỉ thấy Ngụy Khẳng dường như đang vùi đầu khẽ, sắc mặt thêm vài phần nhu hòa vui vẻ.
Ngụy Khẳng đắm chìm trong sự tự vui mừng tràn đầy cõi lòng.
Hắn thấy nhiều, giống như chồng xảy chuyện gì, đại đa các bà vợ đều tàu hỏa chạy trốn ngay trong đêm.
Tình Tình của chạy nha.
Ngụy Khẳng bỗng nhiên nhẹ nhàng ngạo kiều hừ một tiếng.
Quả nhiên trong lòng vợ vẫn , tuy rằng bình thường biểu hiện với lạnh lùng, nhưng đúng lúc quan trọng đối với luôn sẽ nhiều biểu hiện của tình yêu.
Giống như là, dị ứng với đồ lông lá, một nắm lông vũ bay tới khuyến khích trực diện khó khăn, vợ dũng mưu như , ai !
Chỉ !
Lại giống như là, chật vật rời , mang theo quen sử dụng xe lăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chong-chet-toi-thang-quan-phat-tai/chuong-71-vo-ngoi-tau-hoa-chay-tron-trong-dem.html.]
Nếu vợ dắt dạo, thể nhanh như xe lăn như bay, còn nhanh hơn bộ gấp nhiều chứ.
“Đồ xa nhỏ.” Ngụy Khẳng kìm nén vui sướng, trái tim nhỏ thình thịch thình thịch nhảy.
Hắn vô cùng xác nhận, đây chính là cảm giác rung động.
Trình Tình bỗng nhiên tỉnh táo, chính cô cũng cách nào giải thích tại xuất hiện loại hiện tượng sinh lý .
Mấy ngày ngủ ngon, lúc hưng phấn dị thường, một trận khó chịu dày trào lên.
Muốn nôn.
Mà trong lòng, an nhiên ngủ say trong mộng , ý nhàn nhạt treo bên khóe miệng.
Đoán chừng đang nghĩ chiêu gì trong mơ để dắt mũi cô chơi đây, Trình Tình đoán.
Đêm yên tĩnh hơn chút, ánh đèn trong phòng dần dịu; màn giống như trở thị trấn Đồ Lâm, cô thỉnh thoảng sẽ mất ngủ, Ngụy Khẳng luôn sẽ bật một cái đài phát thanh trong phòng, mãi mãi, liền ngủ .
Mà hiện tại, tiếng hít thở đều đều phập phồng của thế đài phát thanh, bầu bạn cô giấc ngủ.
Một đêm trôi qua.
Từng tấc nắng ấm đ.á.n.h kính phản quang khúc xạ , chút ch.ói, Trình Tình khó chịu nheo mắt .
Qua thêm một lúc nữa, ánh nắng nóng hổi dường như trở nên ấm áp hơn một chút. Nheo mắt hé một cái, mắt xuất hiện một lòng bàn tay.
Là của .
Quay đầu một cái, Ngụy Khẳng dậy.
Cái tay che nắng còn sẽ theo ánh sáng di chuyển vị trí, biên độ đung đưa lớn hơn chút nữa, cổ áo mở rộng n.g.ự.c cũng mở lớn hơn một chút.
Lại xuống một cái, màu đỏ lọt mắt.
Hắn cúi đầu xuống, ánh mắt dịu dàng còn rực rỡ hơn cả nắng ấm, ôn nhuận động lòng .
“Tỉnh ?” Cảm nhận đang di chuyển, Ngụy Khẳng hỏi một câu, tay từ từ hạ xuống, nhẹ nhàng sờ sờ mặt cô.
Trình Tình nhanh ch.óng dời mắt , mặc dù nhược thị, nhưng khi bốn mắt nhịp tim luôn sẽ nhanh hơn một chút bất thường.
“Tỉnh .” Không nhanh chậm đáp một tiếng.
Động tác của Ngụy Khẳng tuy chậm chạp, nhưng hành động vẫn tự nhiên, men theo tủ đầu giường xuống gương.
Hắn cầu xin vợ: “Có thể chải đầu cho ?”
Trình Tình chần chừ giây lát, đồng ý với .
Giơ tay đặt lên mái tóc ngắn mềm mượt , chậm rãi vỗ về hai cái, tóc đen nhánh bóng mượt độ đàn hồi, ấn một cái còn sẽ nảy lên.
Thông qua gương, thể thấy giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn ngay ngắn, hai tay đặt bàn chờ đợi vợ chải đầu cho .
Tóc vui, trong lúc chải đầu, Trình Tình nổi lên tâm tư đùa giỡn.
Lấy dây chun buộc cho hai cái chùm tóc nhỏ (bím tóc).
Một trái một , đáng yêu cực kỳ, còn thêm vài phần thở thiếu niên thanh xuân rạng rỡ.
Ngụy Khẳng cũng giục cô, lẳng lặng chờ đợi, cho đến khi vợ vỗ vỗ vai : “Xong .”
Hắn sờ sờ, nhưng vợ ngăn cản.
Trình Tình vội vàng ấn tay xuống: “Khó khăn lắm mới chải xong, đừng rối.”
“Được.” Ngụy Khẳng lời đáp, lộn xộn nữa.
Lúc xuống lầu, Trình Tình đẩy xe lăn tới, nhưng Ngụy Khẳng từ chối , ngượng ngùng thấp giọng : “Muốn cùng em xuống.”
“Cái gì?” Giọng quá nhỏ, Trình Tình rõ.
Quản gia Chu Lệ Nhã tới, cô dừng bước thoáng qua chùm tóc nhỏ đầu Ngụy Khẳng, một cái, mím môi dứt khoát đẩy xe lăn đó ấn thang máy.
“Ngụy , Trình tiểu thư, thang máy tới , mời bên .”
Trình Tình lúc mới hiểu .
Người hôm qua còn chơi xe lăn 6 đến bay lên , còn lấy xe lăn đuổi theo cô, hôm nay cái .
thang máy đến , cô cũng nghĩ nhiều, giống như cô giáo mầm non dắt trẻ con về phía thang máy, còn quên dặn dò: “Cẩn thận chân, ngoan ngoãn , đừng lộn xộn.”
Ngụy Khẳng vẻ mặt kiên nghị từng chữ ghi nhớ, hiện tại chính là vô cùng ngoan.
Đến nhà ăn, hai xuống.
Ngụy Khẳng , hai tay đặt bàn vô trợ khẽ nâng lên một chút, nhưng biên độ nhỏ.
Trình Tình chú ý tới .
“ đút cho nhé.”
Nhìn vẻ khá đáng thương, cô đành lòng.
Ngụy Khẳng khiếp nhược cúi đầu một cái, cảm xúc u ám ẩn hiện.
Lần , Trình Tình gắp xương cá nữa, chọn cho mấy miếng thịt ngon, thêm chút rau, trộn cơm thành một cục trộn đều .
Không tồi tồi.
Trông giống thức ăn cho ch.ó, còn là thức ăn bổ sung cho ch.ó con mọc răng.
“Nào,” Trình Tình múc một thìa đưa qua.
Ngụy Khẳng nhanh ch.óng ngẩng đầu, tít mắt há miệng .
Đầy ắp một thìa lớn, nỗ lực nhai nhai nhai.
“Ngon!”
Thấy ăn thỏa mãn, Trình Tình tràn đầy cảm giác thành tựu.
Vui quá , giống như nuôi thú cưng nhỏ , đặc biệt là còn buộc hai cái chùm tóc nhỏ, ý dạt dào ủng hộ.
Đút thêm mấy miếng, đút thêm mấy miếng, phồng má vẫn luôn nhai nhai nhai, lẽ là khô, thỉnh thoảng nghẹn một cái.
Trình Tình đổ cả canh cơm, trộn trộn, chút nước canh trông càng giống cơm ch.ó , nhưng ít nhất chắc sẽ nghẹn nữa nhỉ.
Quản gia Chu Lệ Nhã lặng lẽ thu hồi cốc nước sắp đưa qua, phiền ch.ó con ăn cơm, nhanh ch.óng rời .
“Còn nữa ?” Trình Tình hỏi.
Ngụy Khẳng linh động gật gật đầu: “Muốn, ngon, còn ăn.” Giá trị cảm xúc của ngược cho đủ, nụ hôm nay đặc biệt rạng rỡ.
Trình Tình tràn đầy động lực trộn một bát.
Chê bát quá nhỏ, dứt khoát chạy bếp lấy một cái chậu nhỏ.
Cơm bỏ trong, thịt bỏ trong, rau cũng bỏ trong, còn canh, nhớ .
Nước nguyên chất hóa thức ăn nguyên chất, trộn trộn trộn trộn trộn.
Đầy ắp một chậu lớn.
“Nào,” Trình Tình vỗ tay một cái, thìa lớn đút.
Ngụy Khẳng ngoan ngoãn há to miệng, kịp chờ đợi ăn.
Đầy ắp một miệng lớn cuốn , ăn xong còn thèm l.i.ế.m môi một cái.
Trình Tình đối với việc tỏ vẻ vô cùng hài lòng: “Cún ngoan, cún ngoan ~”
Động tác nhai thịt của Ngụy Khẳng dừng một chút, nâng cái má phồng phồng lên kinh ngạc ngước mắt.
“He he...” Trình Tình ngượng ngùng một tiếng, cẩn thận tiếng lòng .
“Nào, ăn, mau ăn, ăn nhiều thịt thịt, mau ăn ch.óng lớn.”
Ngụy Khẳng bất đắc dĩ cưng chiều một cái.
Lại coi là ch.ó con .
Thôi bỏ bỏ , nội tâm tự an ủi đây gì cũng coi như là một loại cưng chiều.