Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 95: Ngoại truyện:Lá Thư của Thẩm Tích Nhược

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:13:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nửa năm .

Tưởng Thiên nhận giải nữ chính xuất sắc nhất trong một liên hoan phim nổi tiếng.

Đêm đó, về nhà nàng uống ba bình Whiskey, đại chiến tám trăm hiệp với Thẩm Tích Nhược suốt đêm.

Sáng hôm tỉnh giấc, chỉ cơ thể mà cả đầu cũng đau như b.úa bổ.

Nàng xoa đầu, kêu lên, bỗng nàng chợt nhận Thẩm Tích Nhược ở nhà.

Tưởng Thiên mang dép khỏi phòng, quả nhiên thấy sanwich và sữa Thẩm Tích Nhược chuẩn đặt ở hộp giữ ấm bàn.

Tưởng Thiên hưởng thụ bữa sáng tình yêu của Thẩm Tích Nhược, khi rửa mặt, nàng phát hiện trong phòng khách bó hồng trắng.

Nàng xoa đầu : "Yêu lâu mà chị vẫn còn lãng mạn."

Nàng cắm bó hoa bình, đó dạo quanh nhà.

Nàng đang trong kỳ nghỉ ngơi nhưng kịch bản Lý Hồng gửi đến mãi thì chán nên bèn lên ngắm cửa sổ.

Từ khung cửa sổ, nàng phát hiện cửa phòng việc của Thẩm Tích Nhược khóa.

Phòng việc?

Nàng gần như phòng bao giờ, Tưởng Thiên luôn thắc mắc bên trong giấu bí mật gì mà cô luôn khóa cửa cho .

Tưởng Thiên nổi hứng, len lén phòng, vì sợ đụng vật dụng nên nàng hành động nhẹ nhàng.

Căn phòng chỉ là phòng việc bình thường, giá sách, bàn việc và máy tính.

Tưởng Thiên giá sách thấy tất cả đều là sách ngoại văn, tài chính và kinh tế, chỉ tên sách cũng khiến nàng đau đầu.

Khi xoay , nàng bỗng thấy gáy một chồng sách lớn một góc lá thư.

Tưởng Thiên mở cửa kính kệ sách , cẩn thận rút bức thư.

Sau đó, nàng thấy hai chữ Tưởng Thiên bức thư.

Cái .... trông quen quen?

Tưởng Thiên nhớ , nàng bức thư thật lâu, lẩm bẩm: "Nếu ở tên thì chắc là cho trông nó quen quá....."

Nàng ngẫm nghĩ mãi mới cầm bức thư lên ngửi, là mùi hoa hồng.

Cái mùi ......

Nàng nhớ , bức thư là thư Thẩm Tích Nhược đặt giường trong đêm kỷ niệm ngày đầu đó ?

Quả nhiên! Lúc nàng tò mò về nó nhưng hôm hỏi, Thẩm Tích Nhược bỏ cô lấy .

Đôi khi nàng nhớ đến nó, khi nàng luôn tự hỏi luôn giấu cảm xúc trong lòng như Thẩm Tích Nhược, sẽ gì cho ?

Hay cô bí mật cho ?

Hiện tại các nàng bước giai đoạn vợ chồng già, chuyện gì của đối phương cũng hiểu rõ, thể hiểu rõ nhất là đối phương.

Dù cơ thể tinh thần, Tưởng Thiên dám chắc gần như chia sẻ tất cả bí mật với cô.

Ngoại trừ..... Chuyện đó nàng vẫn .

Chuyện nàng xuyên đến đây, chiếm lấy cơ thể Tưởng Thiên của thế giới , và Tưởng Thiên biến mất.

Dù Thẩm Tích Nhược yêu nàng nhưng nàng vẫn dám .

Dù chỉ 0.01 xác suất mất Thẩm Tích Nhược, Tưởng Thiên vẫn dám nghĩ đến viễn cảnh đó.

bức thư cũng là bí mật Thẩm Tích Nhược che giấu ?

Tưởng Thiên cầm bức thư hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định mở nó .

Theo bức thư mang hương hoa mở , tim Tưởng Thiên đập mạnh, thấy bên trong tờ giấy trắng và nét chữ của Thẩm Tích Nhược.

Nàng ngưng thở, nghiêm túc .

"Tưởng Thiên ái:

Chào em!

Chắc lẽ em đang thắc mắc vì chúng luôn bên mỗi ngày mà chị còn thư cho em. Thật chị cũng .

Có lẽ em cũng đoán , ngày thường, mặt em, chị nhiều lời nhưng thể thành lời, cũng bởi tính chị rụt rè, bao tâm sự nhưng chị chỉ đôi ba câu.

Cho nên chị sợ, chị sợ em sẽ chị yêu em nhiều thế nào, chị cũng sợ thể diễn đạt hết sự quan trọng của em trong chị.

Vì tất cả nguyên nhân , chị sẽ kể với em về bí mật lớn nhất lòng .

Em hứa đừng sợ đó.

Hôm nay là ngày kỷ niệm đầu chúng gặp .

em ? Trong tiềm thức của chị, chúng tám năm.

Ký ức về tám năm chân thật đến mức chị thể cảm nhận từng chi tiết, từng chuyện xảy khi đó.

Chân thật đến mức, chị cảm thấy như từng sống ở đó, khi nhận hết tất cả cảm xúc và ký ức, chị kiếp .

Nói chuyện chắc là em thấy chị điên . Thật , lúc thấy em ở quán bar, chị cũng cảm thấy chị điên .

Đêm đầu chị gặp em vì chị từng gặp em.

trong trí nhớ của chị, tám năm , chúng chỉ là bạn .

Và đêm đó vượt ngoài dự kiến của chị.

Tối đó, chị chỉ ngăn cản Thẩm Tích Chu đến quán bar để em gặp nó và cứu em. Chuyện lúc vượt ngoài mong của chị nhưng chị thấy em khó chịu, dù hai chúng cũng là bạn nên chị quyết định giúp em.

Sau đó thế nào em cũng , chị quan tâm em, dẫn em ăn, chơi, tham gia tiệc rượu, cốt yếu cũng vì tránh Thẩm Tích Chu, tất cả vì để em trải qua tình yêu t.r.a t.ấ.n giống kiếp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-95-ngoai-truyenla-thu-cua-tham-tich-nhuoc.html.]

ngờ, phận diệu kỳ cho chị yêu em và em.... cũng yêu chị.

Tính cách của em khác nhưng bản chất lương thiện, tình cảm vẫn còn.

May mắn, kiếp tình cảm của em phụ bạc.

Thiên Thiên, chị yêu em lắm. Tình yêu chỉ là tình cảm đơn thuần mà nó vượt qua bất kỳ tình yêu nào đời. Với chị, em là duy nhất chị quan tâm, che chở suốt hai kiếp.

Kiếp , chúng là bạn, chị chỉ thể quan tâm em, bảo vệ quyền lợi của em nhưng kiếp , chị em cho phép trở thành mật nhất của em. Có lẽ em điều đó quan trọng thế nào với chị.

Chị sống hai đời nhiều chuyện, nhiều . Em thấy chị giống bà lão khám phá hồng trần ? Haha.

Thật sự chị hiếm khi hứng thú với chuyện gì, từ nhỏ chị gọi là đồ lạnh lùng, chị mãi cũng quen. kiếp em đổi chị để kiếp khi gặp em chị dần còn là chính .

Chị cảm thấy chị học nhiều điều từ em, chị dần ấm áp hơn và em cũng thích chị, em quan tâm chị và yêu chị cảm xúc của chị lên xuống như tàu lượn siêu tốc. Chị cảm nhận tình yêu là gì, cảm nhận nhiều cảm xúc từng , cách giữa chị và thế giới biến mất vì em.

Chị cảm nhận nhiều điều .

Bởi vì em.

Chị cho rằng bức thư thể hết nỗi lòng của nhưng đến đây chị mới , dù bí mật của , hết quá khứ.....

Chị vẫn thể tất cả tâm ý của .

Lòng mà khó , chị chỉ thể thể hiện tìm cảm của qua cuộc sống bình dị của chúng , chị chỉ thể che chở em, yêu thương em để thể hiện chúng. Chị chỉ thể dùng ân điển ông trời cho , dùng hết sức chị để em hiểu tình cảm của chị.

Thiên Thiên, chị thề, Thẩm Tích Nhược chị đời kiếp sẽ là yêu em sâu đậm nhất. Kiếp đủ, còn kiếp và kiếp nữa, chị vẫn bên em, sinh mệnh của hòa cùng với em khiến em bỏ chị cũng .

Kiếp chị hiếm khi tùy hứng nhưng bây giờ trong bức thư xin em hãy cho chị tùy hứng hứng một .

Chị vẫn còn nhiều lời âu yếm, nhiều tình cảm mà hết giấy mực của cả thế giới vẫn đủ.

Và chị sẽ dùng trọn đời để em tình yêu của chị.

Người yêu em nhất.

Thẩm Tích Nhược.

- --------------------------------------------------------------

Thẩm Tích Nhược tan , cô về nhà, treo áo khoác lên giá.

Giá treo Tưởng Thiên tự lắp ráp mang kiểu dáng đáng yêu trái ngược với phong cách trưởng thành của áo Thẩm Tích Nhược.

Thẩm Tích Nhược quá quen, cô nhà, gọi tên Tưởng Thiên.

Khác với ngày thường, cục cưng của cô sẽ bay từ sô pha hoặc phòng ngủ xuống nhưng nay im lặng.

Thẩm Tích Nhược đổi giày, quanh nhà.

Phòng khách .

Phòng ngủ .

Phòng bếp cũng .

Thẩm Tích Nhược nhướng mày, gọi điện cho nàng.

Nhạc chuông vang lên: "Người yêu dấu ơi gọi kìa....."

Thẩm Tích Nhược theo tiếng chuông đến phòng việc đang khép hờ.

Nhìn thấy cảnh trong phòng, Thẩm Tích Nhược mở to mắt thốt: "Thiên Thiên! Sao em ở đây?"

Tưởng Thiên ghế, hai mắt sưng vù như .

Vừa thấy Thẩm Tích Nhược, nàng òa , : "Huhu..... Tích Nhược, chị đúng là đồ ngốc! Huhu...."

Thẩm Tích Nhược vỗ nhẹ lưng nàng, ôm nàng hỏi: ".....Chuyện gì? Chuyện gì em?"

Tưởng Thiên đưa lá thư cho Thẩm Tích Nhược xem: "Đồ đáng ghét! Vì chị sớm với em!"

Thẩm Tích Nhược thấy lá thư, hết hồn, lắp bắp: "Không , . Sao em phát hiện bức thư ? Chị vốn tính cho em xem....."

Tưởng Thiên vùi lòng cô, đáp: "Đồ xa! Vì chị em xem chứ......"

Thẩm Tích Nhược khó hiểu hỏi: "Xem thì xem thôi em ....?"

Tưởng Thiên cầm vạt áo Thẩm Tích Nhược, rưng rưng : "Tại... tại em cảm động! Quá cảm động..... Huhuhu, ngày thường em thấy chị im im ngờ trong thư dạt dào tình cảm khiến em cảm động....."

Thẩm Tích Nhược ấm lòng, ngại hỏi: "Vậy em thích ?"

Tưởng Thiên gật đầu: "Thích, em thích c.h.ế.t!"

Thẩm Tích Nhược: "Vậy năm nào chị cũng cho em."

Tưởng Thiên gật đầu, hỏi: "Trong thư chị chị trọng sinh?"

Thẩm Tích Nhược thấy nàng nghiêm túc, bỗng chốc căng thẳng đáp: "Phải....nhưng chị chắc đó là mơ thực.... nhưng chuyện chân thật....."

Tưởng Thiên gật đầu nghiêm túc đáp: "Vậy em cũng , thật em xuyên thư....."

Thẩm Tích Nhược: ".........Hả?"

Tưởng Thiên giải thích tất cả chuyện từ thế giới của đến đêm lúc truyện hai nghìn chương phát hiện bước thế giới trong truyện.

Nói hai im lặng.

Tưởng Thiên chăm chú Thẩm Tích Nhược, chuẩn khi cô lộ biểu cảm nàng sẽ lập tức đè cô xuống hôn cô cho cô cơ hội đổi ý.

Lỡ Thẩm Tích Nhược đổi ý chia tay với thì !

Mình tiên hạ thủ vi cường!

Thẩm Tích Nhược cau mày, nghĩ đến chuyện ly kỳ thật lâu, đó hôn lên má Tưởng Thiên: "Tuy ly kỳ nhưng.... chị cảm ơn ông trời dùng cách thần kỳ để chúng gặp ."

".............Ừm."

Các nàng ôm , ánh trăng chiếu qua cửa sổ rọi lên bóng hai .

Khung cảnh yên tĩnh, tình cảm giữa hai trái tim hòa chung nhịp đập.

Loading...