Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 88: Kết Tóc Phu Thê
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Thiên cuối cùng đầu hàng Thẩm Tích Nhược, nàng im lặng ăn sáng.
Thẩm Tích Nhược đối diện nàng, ăn một ít, đó chăm chú ngắm Tưởng Thiên đến khi nàng thấy lông tay lông chân dựng lên.
"Chị em suốt thế gì?"
"Vì chị thích em."
"..........Ờ."
"Em thật đó."
"..........Ờ"
"Không hổ là vợ chị."
"..........Ờ."
Tưởng Thiên bao giờ nghĩ là ít nhưng hôm nay nàng gì để , tất cả chỉ tiện miệng đáp.
Tựa như xác định là của cô, tâm trạng của Thẩm Tích Nhược , dù nàng lơ cũng vui vẻ tít mắt.
Đôi khi Tưởng Thiên còn thấy ánh mắt dạt dào yêu thương của cô nàng thể nhịn nổi, chỉ thể ngừng đáp .
Thật yêu ngắm là chuyện vui vẻ nhưng Tưởng Thiên cảm thấy ngại ngùng và vui mừng lẫn lộn. Chỉ là nàng chịu nổi ánh mắt và biểu cảm của Thẩm Tích Nhược, chúng nàng ớn lạnh.
Đương nhiên Thẩm Tích Nhược thấy .
Nhìn Tưởng Thiên dùng xong bữa sáng, Thẩm Tích Nhược xung phong dọn dẹp, để Tưởng Thiên sô pha, cô còn mở TV nàng.
"Em xem TV ."
Tưởng Thiên rối rắm xem TV. Tất cả kênh truyền hình đều chiếu xuân vãn tối qua.
Các tiểu phẩm ca nhạc và tiếng pháo hoa Tưởng Thiên thấy hoảng hốt.
Nàng nhớ đến lúc .
Nhớ đến thế giới của , mỗi ăn Tết đều chỉ một nàng.
Bạn bè về nhà, mùng một bận rộn thăm hỏi . Đôi khi bạn hẹn nàng chơi nhưng vẫn vội vội về.
Khi đó nàng ăn mì một vẫn cảm thấy tự do. Nàng tự nhủ ăn Tết lớn lải nhải, trẻ con đùa giỡn, nhẹ nhàng thoải mái , nàng cảm thấy cô đơn chút nào.
thật sự cô đơn ?
Sâu trong thâm tâm nàng .
May mắn, hiện tại nàng là Tưởng Thiên trong truyện, nàng yêu nhất thế giới Thẩm Tích Nhược.
Yêu cô và cùng cô trải qua mùng một đầu tiên là ngày hôm nay.
Trong tiếng nhạc tưng bừng, nàng lặng lẽ, ngọt ngào Thẩm Tích Nhược.
Cuộc sống Thẩm Tích Nhược thật sự quá .
Thẩm Tích Nhược đầu thấy ánh mắt của nàng, cô mỉm bước .
Sô pha lớn, cô chỉ cạnh Tưởng Thiên.
Không gian chật nhưng Tưởng Thiên thấy ấm áp,
"Hôm nay mùng một, em gì? Muốn ngoài chơi ?"
Tưởng Thiên lắc đầu, chủ động ôm lấy Thẩm Tích Nhược, dính lên cô như gấu koala.
Tưởng Thiên ôm eo cô, mặt cọ n.g.ự.c cô, thở ấm khí màu hồng.
"Em ngoài, ở ngoài gì vui, còn lạnh. Chúng ở khách sạn thôi ?" Tưởng Thiên nũng nịu hỏi.
Không yêu cầu gì quá, nàng chỉ nũng. Nàng hiếm khi nũng nên kinh nghiệm, chỉ dựa diễn xuất trong phim.
Giọng nũng nịu của nàng khác với ngày thường, ngọt và ngây thơ.
Chất giọng Thẩm Tích Nhược nóng lên.
Thẩm Tích Nhược xoa nhẹ lưng Tưởng Thiên.
Cảm giác giống với tối qua.....
"Em chị phản ứng." Thẩm Tích Nhược nghiêm túc .
"Hả? Phản ứng gì?" Tưởng Thiên rõ, chờ nàng hiểu thì đỏ mặt.
Nàng luống cuống chạy khỏi Thẩm Tích Nhược, hăng hái đáp: "Em ý đó! Em chỉ hai đứa ở khách sạn xem TV chơi điện thoại chứ ý đó!"
Thẩm Tích Nhược bắt nàng .
Tay trái của Tưởng Thiên Thẩm Tích Nhược nắm c.h.ặ.t, tay kéo lòng cô.
Hai tay Tưởng Thiên bắt lấy, hai chân tách lên đùi Thẩm Tích Nhược.
Không khí yên tĩnh, hổ chuyển thành ái .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-88-ket-toc-phu-the.html.]
Gương mặt của hai chỉ cách vài cm, cả hai thể cảm nhận thở của .
TV đang chiếu tiểu phẩm, một danh hài nổi tiếng : "Các cặp tình nhân thường củi khô gần lửa....."
Bên ngoài cửa sổ phát tiếng pháo nổ, trong phòng yêntlĩnh lạ thường.
Hai vẫn giữ tư thế hổ, ai rời .
Chỉ đôi mắt và gương mặt xinh của .
Cả vương lấy thở của Thẩm Tích Nhược Tưởng Thiên mơ màng. Sau ngủ, nàng nhất định sẽ xem Thẩm Tích Nhược là gối ôm, ôm thoải mái hơn mấy gối ôm thị trường.
Nàng gương mặt của Thẩm Tích Nhược, bỗng phát hiện, mắt cô đen pha chút nâu.
Đôi mắt dịu dàng, tình cảm giấu d*c v*ng.
"Mắt của chị quá......" Tưởng Thiên mê mang .
Sau đó, nàng Thẩm Tích Nhược đè xuống hôn.
Hai hôn đến khi lông mi run rẩy như cánh bướm đang bay.
Tưởng Thiên th* d*c, cả mệt mỏi, Thẩm Tích Nhược mới dừng .
Cô vẫn ôm Tưởng Thiên, trán chống trán nàng, thủ thỉ: "Mắt em cũng mà."
Tưởng Thiên rõ cô đang gì, nàng chỉ cảm nhận sự sung sướng tràn ngập trong lòng.
Nàng chỉ trong lòng yêu.
Thẩm Tích Nhược vuốt nhẹ tóc nàng, sợi tóc lạnh quấn quanh ngón tay, Tưởng Thiên thấy : "Nghe , kết tóc phu thê là thắt tóc của hai với ..... Thực em luôn tự hỏi, thắt tóc thì mà đường?"
Thẩm Tích Nhược , đáp: "Em ? Vậy giờ thử ."
Tưởng Thiên ngại ngùng, gật đầu.
Nàng Thẩm Tích Nhược, dựa lòng cô. Thẩm Tích Nhược nắm một sợi tóc của nàng và của cô thắt với .
Tưởng Thiên thấy trong lòng tin tưởng.
Với đôi tay trắng nõn của Thẩm Tích Nhược, sợi tóc đen nhánh chắc chắn thắt .
Sau khi Thẩm Tích Nhược thành thạo thắt xong. Tưởng Thiên kinh ngạc thốt lên: "Oh!"
Nàng quan sát b.í.m tóc, cảm thấy thần kỳ, màu tóc của cả hai khác , tóc nàng màu , tóc Thẩm Tích Nhược đen tuyền. Hai màu tóc đan như vải đen điểm vài tơ vàng.
Thẩm Tích Nhược hỏi nàng: "Có siết da đầu em?"
Tưởng Thiên lắc đầu.
Khi lắc đầu, b.í.m tóc đong đưa theo nàng.
Cảm giác siết nhẹ, đau.
"Chúng thật sự kết tóc phu thê........."
Thẩm Tích Nhược sờ b.í.m tóc, đáp: "Ừ, em là vợ chị!"
Tưởng Thiên cảm thấy trông ngốc, đành vùi lòng Thẩm Tích Nhược.
Bím tóc của hai rũ xuống, lay động ánh nắng mùng một.
Nó như trái tim của cả hai dính , hề ngăn cách, là trải nghiệm khó tả.
Tưởng Thiên lưu luyến giữ b.í.m tóc đến lúc ăn trưa cũng gần Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược đút từng muỗng cho nàng như chăm con.
Tưởng Thiên ăn ngon cử động, chỉ há miệng chờ ăn.
Ăn thịt kho, ăn rau xào hết muỗng đến muỗng khác.
Tưởng Thiên vui vẻ ăn xong bữa trưa, tay chống cằm Thẩm Tích Nhược, cảm thán: "Tích Nhược ơi, chị thương em quá, tiếp tục em sẽ chị chiều hư mất."
Thẩm Tích Nhược nhai thịt, đáp: "Chị thương vợ là quyền của chị, em đoạt nó."
Tưởng Thiên nghẹn lời, lát : "Em là vợ chị thì chị theo lời em."
Thẩm Tích Nhược ăn cơm, dịu dàng hỏi: "Vậy em ý kiến gì?"
Tưởng Thiên đoạt muỗng, đút canh cho Thẩm Tích Nhược: "Ý em là chị chiều em thì em cũng chiều chị. Vậy mới công bằng!"
Thẩm Tích Nhược chọc , tay Tưởng Thiên run rẩy, canh rơi xuống đất.
"Ngại quá, ."
Tưởng Thiên bĩu môi, múc canh đưa đến miệng Thẩm Tích Nhược, cô ăn canh.
"Ăn ngon lắm, món nào em đút cũng ngon."
Thẩm Tích Nhược nàng.
Tưởng Thiên chịu nổi ánh mắt , vội dời mắt.
Thẩm Tích Nhược ôm nàng, hôn : " ngon nhất là môi em."