Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 87: Bữa Sáng

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sáng hôm , Tưởng Thiên tỉnh , ánh mặt trời chiếu rọi ngoài cửa sổ.

Nàng giật giật cánh tay, cảm giác cả mềm như bông, chút sức lực.

Cảm giác mệt mỏi chạy dọc từ đầu đến chân.

Thật sự, nàng từng thoải mái như đây.

Tưởng Thiên nhớ đến chuyện tối qua, càng nghĩ càng thấy lạ. Trước nàng ngờ, chuyện đó thoải mái đến . Cả quá trình nàng như ngâm trong nước ấm tình yêu bao lấy.

Cơ thể và linh hồn đạt kh*** c*m.... khác với .

Tưởng Thiên động eo, nàng nâng lên, cẩn thận xoa eo .

Chiếc eo nàng mất lực, ngã lên giường.

tối qua hai quá nên hôm nay nàng dậy nổi.

Đáng thương hơn, nàng vốn dùng bữa sáng ở khách sạn nhưng giờ lẽ khỏi cửa .

Tuy chăn êm nệm ấm là thế nhưng Thẩm Tích Nhược chẳng bỏ . Trên giường chỉ một Tưởng Thiên, nàng cứ thế lăn qua lăn .

"A...."

Nàng lăn một lúc bất cẩn va tủ.

Thế là nàng lăn về giữa giường, giang tay giang chân ngắm trần nhà.

Dấu vết tối qua của hai còn lưu trong khăn trải giường t.h.ả.m. Tối qua xong việc, Thẩm Tích Nhược trải tấm ga mới.

Khi đó Tưởng Thiên mệt mỏi, choáng váng rõ cô đổi ga giường khi nào.

hiện tại bên , nàng nhớ dáng vẻ tối qua của Thẩm Tích Nhược.

Tưởng Thiên đỏ mặt, lắc lư cơ thể. Nàng vùi chăn, trộm .

Tựa như thiếu nữ tình đầu, nàng ngại ngùng, kiêu ngạo .

Vì hôm nay, nàng sẽ còn cô đơn một , nàng !

"Vợ là Thẩm Tích Nhược. Ừm, đấy!" Tưởng Thiên vùi gối .

lúc , Thẩm Tích Nhược mở cửa, cô nghĩ Tưởng Thiên còn ngủ bèn đến cạnh giường, lay nàng.

Tưởng Thiên ngừng thở, chờ phản ứng của cô.

Từng chút từng chút, nàng cảm giác Thẩm Tích Nhược cúi đầu, hôn .

Tưởng Thiên vờ cảm nhận , cố gắng chờ đợi hành động tiếp theo của đối phương.

Hơi thở ấm áp của Thẩm Tích Nhược thổi lên má chạy về phía tai. Cô hôn lên bên tai nàng.

Tưởng Thiên , hôn đến đỏ mặt nhưng vì gối che mặt nên nàng vờ tỉnh.

Thẩm Tích Nhược tiếp tục hôn xuống phần cổ Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên nhịn nổi, run rẩy nhưng mắt vẫn nắm.

"Dậy em." Thẩm Tích Nhược ghé bên tai Tưởng Thiên, dịu dàng gọi.

"Ừm..........." Tưởng Thiên mặt , lựa chọn giả bộ ngủ, Thẩm Tích Nhược.

Nàng thấy ngại quá.

khi nàng phản ứng, cảm giác thở của Thẩm Tích Nhược đến gần môi .

"Còn dậy ? Vậy chị........."

Càng , thở của Thẩm Tích Nhược cũng hướng về phía đôi môi.

Tưởng Thiên lập tức mở mắt, uốn éo: "Aaaaa, em tỉnh ! Em tỉnh !"

Thẩm Tích Nhược ngừng , hôn lấy cánh môi Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên: "Chị chờ , em đ.á.n.h răng! Thúi lắm!"

Thẩm Tích Nhược siết lấy vai nàng: "Chị chê ."

Tưởng Thiên: " em chê em, tránh !"

Nàng vượt qua Thẩm Tích Nhược, bay thẳng nhà vệ sinh.

Khi nàng rửa mặt, Thẩm Tích Nhược đến cửa phòng vệ sinh, : "Thiên Thiên, đổi xưng hô em."

Miệng Tưởng Thiên dính đầy bọt kem, ngạc nhiên hỏi: "Đổi thành ạ?"

Thẩm Tích Nhược: "Thì gọi..... Cục cưng? Em yêu? Bé con?"

Tưởng Thiên mà ớn lạnh. Mấy xưng hô vấn đề nhưng tối qua xong việc hôm nay gọi nàng.... thấy ớn quá.

Nàng chăm chú đ.á.n.h răng, bình luận.

Thẩm Tích Nhược : "Chị thêm tên em thẻ ngân hàng của chị. Sau em thể tiêu tiền trong thẻ chị."

Tưởng Thiên mơ hồ, hỏi: "Còn tiền của em thì ?"

Thẩm Tích Nhược: "Tiền em bọn để dành, quỹ gia đình."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-87-bua-sang.html.]

Tưởng Thiên:"...................."

Nàng ngờ, đêm qua, Thẩm Tích Nhược biến thành đầy trách nhiệm với gia đình và bạn đời?

nàng cũng thích Thẩm Tích Nhược như .

Đáng yêu, cô dùng cách của riêng yêu thương Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên nhanh ch.óng rửa mặt.

Còn , Thẩm Tích Nhược vội trong, ôm lấy nàng, hôn lên môi nàng đến khi cả Tưởng Thiên đỏ bừng.

"Chị ........."

Tưởng Thiên đẩy Thẩm Tích Nhược , vô tình chạm chỗ mềm mại.

Nàng vội rụt tay.

Thẩm Tích Nhược nắm lấy tay nàng, cho nàng rút, : "Nè, em sờ kỹ ."

Tưởng Thiên đành động, cảm nhận chỗ mềm mại như bông gòn.

Hình ảnh đó..... chỉ cần nghĩ Tưởng Thiên cảm thấy hổ tột cùng.

"Sờ kỹ em?" Thẩm Tích Nhược còn dám hỏi chuyện ! Tưởng Thiên , ngại giận.

"Chị ý gì! Sao bảo em sờ!"

Thẩm Tích Nhược hôn lên tay nàng.

Sau đó nghiêm túc, dịu dàng : "Vì chị em quen từng điểm chị."

Tưởng Thiên vốn cảm thấy mặt đủ đỏ nhưng giờ nó thể đỏ hơn.

Nàng cảm thấy tiếp tục sẽ ngất nên vội ngoài: "Rồi, chị đừng trêu em nữa........"

Thẩm Tích Nhược theo , ôm eo nàng: "Chị trêu em, là em trêu chị mà."

Tưởng Thiên: "Hả? Hồi nào cơ?"

Thẩm Tích Nhược: "Em mặt chị là trêu chị ."

Tưởng Thiên ôm đến bàn ăn. Nàng thấy bữa sáng sẵn bàn từ tiểu long bao, bánh quẩy, sữa đậu nàng đến sandwich, salad.

Bữa sáng phong phú với các bao bìa khác cho thấy mua từ nhiều nơi.

Tưởng Thiên quên chuyện , kinh ngạc hỏi: "Sao chị mua nhiều ! Hai đứa ăn hết !"

Thẩm Tích Nhược: "Phần lớn đều là từ nhà ăn của khách sạn, cũng phần là chị mua ở trung tâm thương mại, cửa hàng tiện lợi. Hôm nay mùng một, chúng ăn ngon."

Tuy Thẩm Tích Nhược chỉ sơ qua nhưng Tưởng Thiên Thành phố Tết vắng vẻ. Người ngoại tỉnh về quê đón Tết, nội thành đóng cửa ăn Tết. Nàng rõ Thẩm Tích Nhược chạy bao nhiêu chỗ mới mua nhiều món như .

Nghĩ , nàng đau lòng Thẩm Tích Nhược: "Mùa đông chị ngoài mua đồ lạnh ?"

Thẩm Tích Nhược đưa tay cho Tưởng Thiên xem

Tưởng Thiên cầm lấy đặt lòng, ôm lấy Thẩm Tích Nhược nhằm sưởi ấm cho cô.

Nhiệt độ trong phòng đủ ấm nhưng Tưởng Thiên cảm thấy sẽ khiến cô thấy ấm hơn.

Thẩm Tích Nhược ở trong lòng nàng : "Em xem, em đang trêu chị ?"

Tưởng Thiên thấy, hỏi : "Em ôm chị thành trêu chị?"

Thẩm Tích Nhược nàng với đôi mắt đầy d*c v*ng: "Vì em chạm chị chị nhớ đến chuyện tối qua với em."

Tưởng Thiên thấy vội buông Thẩm Tích Nhược như ném củ khoai nóng.

Thẩm Tích Nhược trộm: "Sao em?"

Tưởng Thiên cầm sandwich, c.ắ.n mạnh: "Em thèm chuyện với chị! Chị.... chị đáng ghét quá!"

Thẩm Tích Nhược: "Thật ?"

Tưởng Thiên ăn nhưng đôi mắt vẫn đặt lên bữa sáng bàn, đáp.

Thẩm Tích Nhược: "Em ăn trông đáng yêu như hamster."

Tưởng Thiên tiếp lời, phồng má uống sữa chua.

Thẩm Tích Nhược: "Em uống sữa trông như dê con."

Tưởng Thiên bỏ chai sữa chua xuống, ăn bánh quẩy.

Thẩm Tích Nhược: "Em ăn bánh quẩy giống mèo con đang nghịch đồ chơi."

Tưởng Thiên bỏ bánh quẩy xuống, cầm tiểu long bao, cầm ống hút hút nước.

Thẩm Tích Nhược: "Miệng em hút như chim sẻ."

Tưởng Thiên trừng Thẩm Tích Nhược.

Thẩm Tích Nhược nàng.

Lúc lâu , Tưởng Thiên bật thốt: "Trời ơi! Chị phiền quá!"

Bá đạo tổng tài Thẩm Tích Nhược trải qua đêm trăng mật với yêu phiền ?

Tưởng Thiên chỉ một câu hỏi nhỏ nhoi: Bây giờ trả hàng còn kịp ?

 

 

Loading...