Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 86: Tạo Em Bé

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trong màn đêm mênh m.ô.n.g.

Dưới ánh đèn ấm của nhà hàng, gương mặt Thẩm Tích Nhược lấp lánh như tinh linh.

Tưởng Thiên mở to mắt, chăm chú Thẩm Tích Nhược gần mặt .

Lông mi cô run rẩy, biểu cảm an tâm và gương mặt ửng hồng...... Thì Thẩm Tích Nhược cũng lúc yếu mềm.

Nàng ôm cổ Thẩm Tích Nhược, nhưng lời đến miệng im lặng.

Hai dựa , sóng vai cửa sổ, nhạc nước.

"Mấy giờ chị?"

"Hơn 10 giờ ."

Thẩm Tích Nhược , hôn tay Tưởng Thiên, khẽ hỏi: "Em tìm chỗ nào nghỉ ?"

Tưởng Thiên gật đầu, ngại ngùng cúi mắt: "Dạ."

Thẩm Tích Nhược vẫy tay gọi phục vụ, bảo đặt phòng của khách sạn 5 ở lầu , còn đặc biệt dặn, chọn phòng cửa sổ thấy quảng trường.

Rất nhanh, hai thang máy, xuống khách sạn.

Cô ôm lấy Tưởng Thiên, cằm đặt lên vai nàng, cùng ngắm phong cảnh bên ngoài.

Tưởng Thiên nắm lấy tay Thẩm Tích Nhược, đặt lên bụng , : "Chị sờ , đây là con của chị."

Thẩm Tích Nhược xoa lấy bụng nàng, đáp: "Sao chị thấy em giống đang lừa chị, đây rõ ràng là bé pudding em ăn lúc tối."

Tưởng Thiên bật : "Hai đứa cùng ăn pudding, ở đây nhô lên đương nhiên là con của hai ."

Thẩm Tích Nhược hôn lên má nàng: "Vậy.... hôm nay, hai đứa cũng thử tạo một đứa nha?"

Tưởng Thiên vốn đang , chợt nhận , nụ vụt tắt.

Nàng cảm thấy như nhanh. Dù các nàng yêu đến một tháng, nhưng.....

Lần đầu hai gặp mặt , hiện tại yêu nồng cháy, ngại ngùng vẻ quá ?

Vì thế Tưởng Thiên xoay , dính lên Thẩm Tích Nhược, hiên ngang : "Vậy.... chị nhẹ thôi đó!"

Thẩm Tích Nhược im lặng, chỉ ôm lấy nàng.

Tưởng Thiên đợi một lúc mới mở mắt Thẩm Tích Nhược.

Thẩm Tích Nhược ngoài cửa sổ, dáng vẻ thản nhiên, cô đang nghĩ gì mà trông thần thần bí.

Tưởng Thiên ngẫm nghĩ vờ tức giận: "Có chị đang.... trêu em !"

Thẩm Tích Nhược ngẩn , cúi đầu đôi mắt sáng như hổ phách đèn.

, : "Nào ? Đêm nay chúng sẽ tạo em bé."

Cô trực tiếp Tưởng Thiên bất an, đỏ mặt.

Tưởng Thiên vung tay, thoát khỏi Thẩm Tích Nhược, chạy phòng ngủ: "Nghỉ tạo, em giận !"

Thẩm Tích Nhược buồn : "Đã bảo tối tạo thì tối sẽ tạo, em đổi ý!"

Tưởng Thiên: "Không , , !"

Thẩm Tích Nhược phòng ngủ, thấy cửa phòng đóng, còn hé, trong lòng buồn .

Con bé Tưởng Thiên.... mà đáng yêu.

Nàng cố ý giữ cửa cho , sợ hiểu nàng, sợ hành động của bản Thẩm Tích Nhược hiểu lầm nên dám đóng cửa.

Thẩm Tích Nhược nghĩ , với Tưởng Thiên: "Em tạo thật ? Vậy chị nha? Chị đặt phòng bên cạnh."

Tưởng Thiên hô lớn: "Không !"

Thẩm Tích Nhược : "Vậy chị bây giờ?"

Tưởng Thiên: "Chị ngủ sô pha !"

Thẩm Tích Nhược vờ than thở: "Khi chị giam trong nhà, ba cũng bắt chị ngủ sô pha bảo ngủ ở đó thể rèn tính tình. Xem chị tiếp tục rèn luyện!"

Tưởng Thiên thấy, mềm lòng : "Vậy, chị đừng ngủ sô pha......."

Thẩm Tích Nhược trêu: "Vậy chị ngủ ở ?"

Tưởng Thiên: "Chị ngủ ở t.h.ả.m trong phòng ngủ ."

Thẩm Tích Nhược: "Ngủ cùng phòng, em sợ nửa đêm chị bò lên giường ?"

Tưởng Thiên: "........... AAAAA!"

Thẩm Tích Nhược: "Hửm?"

Cửa phòng ngủ mở .

Tưởng Thiên hầm hừ ở cửa, đôi mắt sáng đỏ lên, Thẩm Tích Nhược.

Biểu cảm nàng trông uy h**p nhưng thực tế giọng điệu mềm mại, chút sức lực, trái n.g.ự.c với biểu cảm.

Nàng : "Vậy để tránh nửa đêm chị bò lên giường, em quyết định sẽ nhường nửa bên giường cho chị."

Thẩm Tích Nhược Tưởng Thiên hồn nhiên, đáng yêu, suýt nhịn đè lên giường.

Trong mắt Thẩm Tích Nhược, đây là phong cảnh nhất.

Đẹp mà lố, ch.ói mắt.

Đó là sức hấp dẫn từ trong linh hồn.

Cơ thể và linh hồn hòa hợp khiến kiềm .

Tưởng Thiên chỉ yên Thẩm Tích Nhược, thấy khí .

Nàng kinh ngạc cúi đầu trang phục của : "Đây là bình thường ? Có gì ?"

Thẩm Tích Nhược nghiêm túc Tưởng Thiên.

Nàng trả lời, chỉ : "Đi tắm thôi.". 𝘛hử‎ 𝐭hách‎ 𝐭ìm‎ 𝐭ra𝗻g‎ gốc,‎ géc‎ gô‎ ++‎ 𝘛𝐑uM𝘛‎ 𝐑UY𝘦𝐍.𝑽𝗻‎ ++

Tưởng Thiên cảm thấy ánh mắt của Thẩm Tích Nhược như đang ăn tươi nuốt sống .

Vì thế nàng lao nhà tắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-86-tao-em-be.html.]

Tiếng nước ào ào vang lên, ánh mắt Thẩm Tích Nhược càng trầm xuống.

Cô mở điện thoại, sắp xếp hết tất cả chuyện lên kế hoạch. Tính huống của tập đoàn Thẩm thị giống với dự đoán của cô, bọn họ chỉ thể giãy giũa.

Một tập đoàn lớn sụp đổ trong nửa năm là thể nhưng nàng cướp tất cả hạng mục chính của tập đoàn mới khiến nó mau ch.óng tạo lỗ hổng khổng lồ.

Tập đoàn Thẩm thị thoạt đang giãy giụa nên Thẩm Bác và Thẩm Tích Chu đều thức đêm tăng ca, cố kéo dài cứu viện.

Thẩm Tích Nhược ký ức kiếp .

Ở kiếp , Thẩm thị cũng sắp c.h.ế.t ở nghành sản xuất nhưng vì may mắn cơ hội chuyển , sửa sang biên chế mới thoát khỏi nguy cơ. Đáng tiếc Thẩm thị bây giờ mất cơ hội đó.

Thời đại đổi, bản cũng đổi. Thẩm thị chỉ thể chịu đựng nửa năm tuyên bố phá sản.

Đây là kiệt tác của riêng Thẩm Tích Nhược mà là do thời đại lật đổ nó.

Đến lúc đó, Thẩm Bác và Thẩm Tích Chu chỉ thể sống ở hải ngoại.

Lúc ai thể nhắm Tưởng Thiên và cô.

Hôm nay là giao thừa, là khởi đầu mới. Từ năm nay đến các năm , cô sẽ thể ở bên Tưởng Thiên, sẽ cùng Tưởng Thiên tạo nhiều kỷ niệm và hạnh phúc.

Và.... đêm nay cũng xem như là lời hứa hẹn ngọt ngào dành cho Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên tắm xong, quần áo, chỉ mặc áo tắm bước .

Nàng sấy khô tóc, vài sợi dính hai bên thái dương, cả ấm nóng như bánh mới lò dâng miệng Thẩm Tích Nhược.

Thẩm Tích Nhược nuốt nước miếng.

Cô nâng tay, hoảng loạn chạm tay Tưởng Thiên.

"Thiên Thiên........."

Tưởng Thiên ngẩng đầu, ánh mắt mơ hồ. Nàng cũng xoa bả vai Thẩm Tích Nhược.

Thật cách quần áo sờ gì nhưng khi nàng chạm vai Thẩm Tích Nhược vẫn khiến cô run rẩy.

Tưởng Thiên mang dép lê, lui về , chạy phòng ngủ: "Em, em báo bình an với chị Lý!"

Trong phòng khách, chỉ còn Thẩm Tích Nhược trong bầu khí khó thở.

Cô thở dài, bước phòng tắm.

Tưởng Thiên giường, cảm thấy thế nào cũng .

Nàng cảm thấy như kẹo sữa, đóng gói sạch sẽ chỉ chờ ăn.

..... Quá trình chờ đợi thật quá dày vò!

Mặt nàng càng lúc càng đỏ phù hợp với khí năm mới.

Nàng cởi áo tắm, cơ thể. Thật khi ở phòng tắm, nàng xem một nhưng vẫn yên tâm.

Lỡ Thẩm Tích Nhược cảm thấy cơ thể thì ?

Vừa nàng lỡ ăn tối nhiều.... Bụng còn nhô lên, thấy sờ , chẳng hổ ?

Cũng chỉ thể trách , ban nãy còn bảo "đây là con chị"..... Nói như thể béo.

nên học chút gì đó để áp dụng lên Thẩm Tích Nhược?

Không thể .........

Tưởng Thiên càng nghĩ càng nóng, nàng chui chăn, ngại ngùng trộm.

Thẩm Tích Nhược mở cửa bước .

Tưởng Thiên ngó xem, dọa hét lên, vùi chăn.

"Sao.... chị mặc quần áo!"

Nàng trong chăn la lớn, cảm thấy là con gái nhà lành lưu manh đùa giỡn.

Thẩm Tích Nhược : "Chị thích mặc áo tắm dài."

Tưởng Thiên: Tin chị cái b.úa, xa đồ xa!

Nàng trong chăn, tiếng sột soạt, Thẩm Tích Nhược trần như nhộng chui lên giường, nàng bỗng thấy sợ hãi.

Nàng lo sợ : "Mình.... Mình bắt đầu luôn hả?"

Thẩm Tích Nhược chui chăn, kéo cổ tay Tưởng Thiên, ôm lấy nàng: "Không vội."

Cô mở điện thoại xem.

Tưởng Thiên bội phục, lúc nào Thẩm Tích Nhược còn thể điện thoại. Quả là chuyên nghiệp!

Nàng cạnh Thẩm Tích Nhược, cảm nhận tiếng tim đập của đối phương.

Thình thịch thình thịch, nhanh.

Nàng yên lặng đếm nhịp tim của .

Tim nàng cũng đập nhanh.

Dần dần nhịp tim của hai hòa một.

Lúc , "bụp" phòng rơi bóng tối.

Thẩm Tích Nhược bên tai Tưởng Thiên: "Em ngoài cửa sổ ."

Tưởng Thiên mờ mịt bên ngoài.

Cửa sổ lớn nhưng thể thấy rõ bầu trời đêm.

Trong tiếng tim đập loạn, bên ngoài bắt đầu b.ắ.n pháo hoa.

Pháo hoa sáng ngờ như nở rộ bầu trời mang theo tiếng vang chiếm lấy bộ ánh của Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên kinh ngạc mở to mắt: "Oa.........."

"Thiên Thiên, năm mới vui vẻ."

Trong tiếng vang lớn, Thẩm Tích Nhược hôn nàng, nỉ non bên tai nàng.

Đây là lời chúc mừng đầu tiên trong năm nhưng nàng rảnh nghĩ đến chuyện .

Cơ thể nàng dâng lên cho cô, ý thức mơ hồ, chỉ cảm giác vui sướng như pháo hoa ngừng nở rộ tạo nên khung cảnh tuyệt bầu trời.

 

 

Loading...