Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 85: Thẩm Quý Phi

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thẩm Tích Nhược đặt bánh kem lên bàn, cạnh Tưởng Thiên, dựa nàng thật gần, dịu dàng : "Để chị xem, lâu gặp."

Tưởng Thiên, bàn tay xoa mặt nàng: "Em ?"

Đôi mắt Tưởng Thiên đẫm nước, cố rơi xuống, nàng đáp: "Không , em vui lắm."

Ngón tay Thẩm Tích Nhược vuốt lấy mặt Tưởng Thiên, cảm giác mềm mại nàng thấy ấm áp. Đến lúc , Tưởng Thiên thật sự cảm thấy Thẩm Tích Nhược về bên nàng.

Nàng nắm lấy tay Thẩm Tích Nhược, mở to mắt cô, phát hiện Thẩm Tích Nhược makeup, tóc rối, cả trông chật vật.

Tưởng Thiên nghĩ đến những suy diễn lúc , đau lòng hỏi: "Bọn họ đ.á.n.h chị ?"

Thẩm Tích Nhược khẽ lắc đầu, ngắm tay Tưởng Thiên: "Không , chị . Bọn họ giam lỏng chị, cho chị liên lạc với công ty, để bọn họ tiện hành động lật đổ Khuynh Thành. thực tế....... Bọn họ nhận tin tập đoàn Thẩm gia xảy chuyện, trong nhà hỗn loạn nên chị tự ngoài."

Tuy Thẩm Tích Nhược kể chuyện bình thường, thờ ơ nhưng chỉ cần tưởng tượng, Tưởng Thiên cảm thấy tuần qua đáng sợ.

Tưởng Thiên hận quá ngốc. Vì nhận sớm hơn? Lúc nàng nên theo Thẩm Tích Nhược, dù giam lỏng, cũng ở bên, Thẩm Tích Nhược sẽ quá lo lắng.

, nếu nàng ở cùng Thẩm Tích Nhược, sẽ trở thành vướng bận của cô.... nàng vẫn bên cạnh cô. Dẫu xảy chuyện gì, chỉ cần ở bên Thẩm Tích Nhược, nếu gặp chuyện, nàng cũng một cô chịu đựng.

"Chị.... chị một nguy hiểm, còn với em, em giận!"

Tưởng Thiên thấy buồn.

Dù đang trong quán cà phê, Tưởng Thiên vẫn ôm c.h.ặ.t lấy Thẩm Tích Nhược.

Thẩm Tích Nhược xoa đầu nàng, dịu dàng : "Không chị vẫn ? Mình rời khỏi đây thôi."

Tuy Tưởng Thiên đang dạt dào tình cảm nhưng khi cần, nàng vẫn mất lý trí. Nàng buông Thẩm Tích Nhược , lên, võ trang đầy đủ.

"Đi thôi, đừng để bọn họ phát hiện."

Thẩm Tích Nhược đáp: "Bọn họ sớm phát hiện chị nhưng cần đuổi theo chị. Sau , bọn họ sẽ rời khỏi đây, tìm đường lui cho , tâm sức đối phó chị."

Tưởng Thiên thấy, nghiêm túc : "Cho nên... chị hạ Thẩm gia ? Oa, còn nguy hiểm hơn đấu bò!"

Thẩm Tích Nhược thấy bật , xoa tai nàng: "Nói cũng đúng."

Mắt Tưởng Thiên sáng lên: "Chị khiêm tốn quá! Có thể lật đổ Thẩm gia, chị còn lợi hại hơn em tưởng!"

Thẩm Tích Nhược ôm lấy nàng, hôn lên trán: "Là yêu của em, chị thể lợi hại ."

"Là yêu của em" như cây b.úa gõ tim Tưởng Thiên nàng lâng lâng, tít mắt như mèo.

Mèo con đang , bỗng đút bánh ngọt.

Vị dâu mềm sốp, tan trong miệng. Mùi bơ, mùi trứng hòa tràn ngập khoan miệng theo hương thơm lưu luyến tận tim.

Tưởng Thiên nắm tay Thẩm Tích Nhược, ăn bánh, hỏi: "Người yêu ơi, còn ?"

Thẩm Tích Nhược , cầm muỗng đút bánh cho Tưởng Thiên đút cho ăn.

"Đi, chị mang em đón giao thừa."

Tưởng Thiên khó hiểu. Nàng theo ngoài, bắt xe, nhận : "Không đến sân bay ?"

Thẩm Tích Nhược lắc đầu: "Không sân bay, count down."

Tưởng Thiên thấy mơ hồ nhưng nàng tin Thẩm Tích Nhược. Cô bảo nàng gì, nàng cũng sẽ ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Nàng như trẻ nhỏ nắm lấy góc áo Thẩm Tích Nhược.

Chờ xe đến, Thẩm Tích Nhược đưa nàng ghế phụ, nàng vội nắm lấy áo Thẩm Tích Nhược, sợ đối phương .

Thẩm Tích Nhược xe, đóng cửa, quẹt mũi nàng: "Bé con, áo chị sắp em nắm hỏng ."

Tưởng Thiên nhăn mũi: "Em sợ chị , sợ chị bỏ , thì em tìm chị ở ."

Nàng lẩm bẩm, uất ức chua xót. Đến thành phố xa lạ, cảm giác một tìm khiến nàng chua xót, lúc bộc phát.

Nhìn gương mặt đỏ ửng của nàng, khóe môi hạ xuống, nhăn mày đáng thương, Thẩm Tích Nhược hít sâu.

Cô ôm c.h.ặ.t Tưởng Thiên, thủ thỉ bên tai nàng: "Sau chị sẽ chạy nữa, bao giờ chạy nữa."

Bao nhiêu lời hứa, bao nhiêu tưởng tượng của tương lai, và áy náy trong quá khứ trào lên trong tim Thẩm Tích Nhược nhưng nghĩ chỉ : "Chị hứa, chị sẽ luôn bên em."

Tưởng Thiên rầu rĩ "ừm".

Thẩm Tích Nhược : "Chị sẽ chứng minh bằng hành động."

"Ừm......"

Xe chạy đến quảng trường trung tâm lớn nhất Thành phố.

Lúc là buổi chiều, bình thường quảng trường đông nhưng hôm nay ai nấy đều vội vã về nhà ăn Tết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-85-tham-quy-phi.html.]

Tưởng Thiên gọi cho Triệu Phỉ Phỉ, bảo nàng sân bay về nhà, nghỉ Tết, và Thẩm Tích Nhược sẽ về .

Thẩm Tích Nhược tìm nhà hàng cao cấp, dẫn Tưởng Thiên ăn tối.

Hai cửa sổ cao hơn ba mươi tầng, uống rượu vang. Cả hai dựa sô pha, hình ảnh cặp tình nhân tình cảm, hạnh phúc.

Khách hàng của nhà hàng ít, Thẩm Tích Nhược kể những chuyện trải qua mấy hôm nay. Cô tỉ mỉ kể rõ những chiến lược của .

Tuy Tưởng Thiên hiểu bộ nội dung nhưng cô vẫn nghiêm túc kể rõ.

Tưởng Thiên nâng mặt, dựa lòng Thẩm Tích Nhược, đôi mắt sáng ngời chăm chú cô, gương mặt đầy sùng bái, yêu thương.

Nàng , Thẩm Tích Nhược nhà nàng giỏi nhất!

Những chiến lực! Lực khống chế ! Và cả những từ ngữ chuyên nghiệp !

Thật quá tuyệt vời!

Người ưu tú như Thẩm Tích Nhược yêu , thật sự.... Tưởng Thiên bỗng nhận xứng với Thẩm Tích Nhược, càng càng tự ti.

Thẩm Tích Nhược một lúc thấy Tưởng Thiên ngẩn , kinh ngạc hỏi: "Sao em, mấy chuyện chị kể em thấy phiền ?"

Tưởng Thiên lắc đầu, cúi đầu cọ lòng Thẩm Tích Nhược như mèo con: "Không ạ. Em sợ chị chê em phiền, vì em hiểu gì cả. Em hiểu những chuyện chị ....."

Thẩm Tích Nhược bật , nâng cằm Tưởng Thiên, ánh mắt dịu như nước: "Em đó, mà đáng yêu hả."

Tưởng Thiên bỗng thấy khó hiểu.

Thẩm Tích Nhược : "Chị với em vì cho em chị gì, kết quả . Tránh em tình hình giữa chị và Thẩm gia, chuyện cũng rõ vì . Chị cần em hiểu."

Tưởng Thiên: ", thường , yêu cùng chí hướng, cùng đề tài ?"

Thẩm Tích Nhược gật đầu: " , chúng cũng cùng chung chí hướng, cùng yêu thương , cùng chung đề tài mà. Chị thích em chuyện, em thích chị chuyện. Vậy là chung chí hướng ?"

Tưởng Thiên: Sao thấy vô lý nhưng thuyết phục?

"Vậy, chị cảm thấy em học vấn, nghề nghiệp ?"

"Không , ít nhất em hiểu nhiều hơn chị trong khoản đóng phim."

"Haha cũng ."

Tưởng Thiên vui vẻ, sửa cổ áo cho Thẩm Tích Nhược.

"Trong mắt chị, Thiên Thiên lợi hại nhất."

"Hửm? Em lợi hại chỗ nào?"

Tưởng Thiên nghiêm túc, đôi mắt đen chớp chớp, biểu cảm đáng yêu.

"Em , để chị ngẫm xem. Em nhiều ưu điểm lắm, nhất thời chị nên cái nào ."

"Mau mau cho em !"

"Ừ thì...... em đóng phim , tham gia gameshow cũng sống động, xã giao . Em còn thương fans, nặn đất sét, sắp xếp nội thất trong nhà...... Gương mặt xinh như b.úp bê, vóc dáng mềm........"

Tưởng Thiên càng càng vui sướng. Được thích khen , cảm thấy quá sướng như mèo con gãi đúng chỗ ngứa.

Nàng híp mắt, dựa lòng Thẩm Tích Nhược, ôm eo nàng, bảo: "Nàng lắm, bổn vương phong nàng Quý phi!"

Thẩm Tích Nhược ngoan ngoãn phối hợp: "Đại vương, đêm nay để Quý phi thị thẩm cho ngài."

Tưởng Thiên lớn, đáp: "OK!"

Thẩm Tích Nhược nheo mắt, cô , nhéo mặt Tưởng Thiên nghịch tai Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên đùi Thẩm Tích Nhược. Tuy tư thế thục nữ nhưng nàng mặc kệ, chỉ cần thoải mái là : "Chân của Thẩm quý phi lên thoải mái lắm. Tuy gầy, cộm đầu nhưng cái ấm......"

Thẩm Tích Nhược khép hai chân, cho nàng dựa thoải mái hơn, ngón tay nghịch tóc nàng.

Tóc Tưởng Thiên đen, chắc khỏe. Ngón tay xuyên qua làn tóc mềm mượt.

Thẩm Tích Nhược ngẫm nghĩ.

Cô.... nhịn lâu lắm .

"Mau xem, là nhạc nước!"

Tưởng Thiên thốt lên, dậy.

Thẩm Tích Nhược đè nàng , cúi hôn lấy môi nàng.

Đôi môi hòa , Thẩm Tích Nhược thì thầm: "Chị nhớ em lắm, Thiên Thiên......."

Trong thở ấm áp, Tưởng Thiên nhắm mắt, hai tay ôm lấy cổ Thẩm Tích Nhược.

Nàng chỉ giao cho cô.

 

 

Loading...