Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 84: Muôn Dặm Tìm Vợ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tưởng Thiên trải qua một tuần đầy khó khăn.

Ở thế giới , nàng từng ở một và cảm thấy đó là bình thường. nàng ngờ, bây giờ, nàng thể ngừng nhớ Thẩm Tích Nhược.

Mỗi ngày về nhà, căn phòng trống rỗng, nỗi nhớ như cỏ mọc thể ngăn .

Vì Thẩm Tích Nhược về quê chịu tang, nàng cảm thấy ngày nào cũng gọi cô thì . Vì thế chỉ lúc quá nhớ, nàng mới nhắn tin cho Thẩm Tích Nhược.

"Sắp tết , khi nào chị về....."

"Hôm nay em dạo gần công ty chị, em nhớ chị lắm."

"Mấy hôm nay em ăn gì cũng ngon, em ăn cơm chị nấu."

Trước , nàng nhắn tin, dù Thẩm Tích Nhược trả lời liền nhưng vẫn sẽ trả lời, biệt vô âm tín như giờ.

Hôm nay, tham gia hoạt động xong, Tưởng Thiên kể về chuyện của Thẩm Tích Nhược với Lý Hồng.

Lý Hồng : "Dạo chị cũng tin về Thẩm Tích Nhược, cắt đứt liên lạc với phía công ty."

Tưởng Thiên giật , bỗng chợt nhớ.

Nàng lấy điện gọi, gọi cho Lâm Hoán.

Sau vài tiếng chuông reo, Lâm Hoán vui vẻ : "Bé Thiên Thiên nhớ chị hả?"

Tưởng Thiên trốn nhà vệ sinh, gấp gáp hỏi: "Chị Thẩm Tích Nhược gặp nguy hiểm ?"

Lâm Hoán im lặng thật lâu, nghiêm túc đáp: "Chuyện liên quan đến em, em đừng lo. Tất cả đều do bọn chị khống chế, cô sẽ ."

Tưởng Thiên kinh hoàng, là xảy chuyện !

Nàng nắm c.h.ặ.t cổ áo, cố kéo nó nhằm giải tỏa cảm giác choáng váng, lo lắng: "Chị em , chị ?"

Lâm Hoán hoảng sợ hỏi: "Trời ơi bà nhỏ, em tính gì? Em là nghệ sĩ, chẳng lẽ tìm cô ? Lỡ chụp thì ?"

Tưởng Thiên kiên quyết : "Dù cũng quan hệ của bọn em, sẽ , và em cũng sợ."

Lâm Hoán: "Trời trời trời, em sợ nhưng chị sợ! Bà nhỏ ơi, em đừng dọa chị, chị dám . Nếu em gặp chuyện, Tích Nhược sẽ nhai tươi nuốt sống chị mất."

Tưởng Thiên càng càng thấy , rưng rưng hỏi: "Chị đang ? Gặp chuyện là ? Không chị về chịu tang . Sao gặp chuyện? Có chị gặp chuyện .... Chị Lâm, chị em , em lo cho chị lắm.........."

Tưởng Thiên càng , nước mắt càng rơi.

Nàng lau mặt, nén giọng nức nở, trong lòng gấp gáp, đau khổ.

Thẩm Tích Nhược thật sự gặp nguy hiểm ......

Đều do , nếu vô dụng, giúp gì, Thẩm Tích Nhược cũng sẽ gặp nguy hiểm......

"Bà nhỏ, bà đừng... !"

Lâm Hoán nghĩ một lúc : "Bây giờ chị em tên thành phố Thẩm Tích Nhược đến nhưng em đừng là chị ! Nếu em lo thật, thể đến đó đợi nhưng chị thể địa điểm cụ thể cho em."

Tưởng Thiên yêu cầu gì hơn, chỉ cần ở gần Thẩm Tích Nhược hơn một chút. nàng vẫn giữ lý trí, xuất hiện cạnh Thẩm Tích Nhược, thể sẽ quấy rầy kế hoạch của cô khiến cô lo lắng.

Đề nghị của Lâm Hoán khá , khiến nàng ở gần Thẩm Tích Nhược, ảnh hưởng kế hoạch của đối phương.

Vì thế, nàng gật đầu, đáp: "Cảm ơn chị, chị Lâm, hôm nào em mời chị ăn cơm."

Lâm Hoán buồn trêu: "Còn tâm trạng mời chị ăn cơm hả. Thôi hôm nào chị mời bà nhỏ ăn. Chúc bà nhỏ năm mới vui vẻ."

Nàng thì thôi, Tưởng Thiên .

"Huhuhu..... Sắp ăn Tết , em Tích Nhược về ăn tết cùng em ..... Mấy ngày qua, chị còn gọi cho em....."

Lâm Hoán nghiêm túc bảo: "Em đừng lo, tất cả việc Thẩm Tích Nhược luôn vì em. Em giữ sức khỏe, cô sẽ về với em, ăn Tết cùng em."

Tưởng Thiên lau nước mắt, nhớ đến nụ của Thẩm Tích Nhược, nàng chỉ nhanh xuất phát.

Lâm Hoán gác máy, gửi tên thành phố cho Tưởng Thiên.

Tưởng Thiên lập tức ngoài, tìm Lý Hồng, nhờ nàng đặt vé máy bay sớm nhất giúp .

"Chị đẩy tất cả công việc giúp em. Từ đây cho đến năm , em sẽ nhận việc."

Lý Hồng kinh ngạc hỏi: "Em điên ? Tiệc tối năm nay chị cố gắng lắm mới giúp em tham dự hai tiệc. Em cũng luyện lâu , các bên chuẩn xong, bây giờ em bảo ?"

Tưởng Thiên gật đầu, ánh mắt kiên định, đỏ hoe: "Dạ em việc gấp, nhất định . Chị Lý đừng trách em, dù chị thế nào, em cũng sẽ ."

Lý Hồng thấy cũng hiểu.

Con bé chắc đang lo cho Thẩm Tích Nhược.

Lý Hồng cũng là bạn của Thẩm Tích Nhược, dạo Thẩm Tích Nhược mất liên lạc. Nàng thấy Tưởng Thiên gấp gáp, cũng gấp gáp theo nàng, : "Vậy , chị sẽ thông báo em, em . Chị bảo Triệu Phỉ Phỉ theo em."

Triệu Phỉ Phỉ nghỉ vài ngày, đặt vé máy bay.

Mắt Tưởng Thiên đỏ hồng, cảm kích : "Em cảm ơn chị. Nếu đời với em, em cũng nên gì......"

Lý Hồng nắm tay, vỗ nhẹ tay nàng, an ủn: "Chuyện thường tình. Lúc Thẩm Tích Nhược giao em cho chị, dặn chị nhất định đặt lợi ích của em lên hàng đầu, quan tâm em. Bây giờ chị trái sứ mệnh. Em đừng lo, xã hội pháp trị sẽ ."

Tưởng Thiên đỡ lo hơn.

Tuy nàng suy diễn nhiều cảnh đáng sợ nhưng khi chứng thực chuyện, nàng vẫn tin tất cả quá .

Quay xong lịch trình , nàng trực tiếp đến sân bay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-84-muon-dam-tim-vo.html.]

Đây là lịch trình cá nhân, riêng tư, cộng thêm sắp đến Tết, sân bay vắng lặng, cả chặn đường thuận lợi.

Máy bay đáp xuống sân bay thành phố kế bên, Tưởng Thiên bình tĩnh. Nàng lấy bản đồ, tra các khu biệt thự cao cấp ở đây.

Nàng nghĩ, Thẩm gia là gia đình tài phiệt, nhà ông của Thẩm Tích Nhược cũng là phú hào trong vùng nên cũng sẽ ở khu biệt thự cao cấp. Thành phố lớn, quá nhiều khu biệt thự cao cấp, chỉ cần nàng cẩn thận tìm chắc chắn manh mối.

Triệu Phỉ Phỉ kéo hành lý, hỏi nàng: "Chị đến khách sạn cất hành lý ?"

Tưởng Thiên xua tay: "Em về khách sạn , chị đến khu dân cư ."

Triệu Phỉ Phỉ lập tức đuổi theo: "Không , em nhất định theo chị. Chị em đó, dù hành lý nhiều, để xe cũng ."

Tưởng Thiên cảm động Triệu Phỉ Phỉ, thấy đối phương kiên định nắm c.h.ặ.t t.a.y, cũng nghiêm túc gật đầu.

Hai bắt taxi, đến khu biệt thự gần sân bay.

đến khu biệt thự, Tưởng Thiên trợn tròn mắt.

Bảo vệ khu cho lai lịch bước , nàng chỉ thể hỏi: "Gần đây khách họ Thẩm đến đây ? Có ông lão nào qua đời ?"

Mấy vấn đề thật sự dễ trả lời, các bảo vệ thái độ . Có trực tiếp từ chối, sẽ nhưng cụ thể.

Tưởng Thiên vốn ông ngoại Thẩm Tích Nhược họ gì. Nàng quá ít tin tức, trách bảo vệ tin .

Đi vài khu biệt thự, từ ngoại ô thành phố đến nội thành, thời gian chẳng chốc đến khuya.

Tưởng Thiên thật sự hết cách, đành cùng Triệu Phỉ Phỉ về khách sạn.

Khách sạn là khách sạn một của thành phố. Dù cũng là minh tinh, nàng ở những chỗ mới thể đảm bảo bại lộ hành lung.

Nàng mang kính râm, đội mũ thang máy.

Bỗng nhiên, một phụ nữ kiêu căng bước , tay xách vài túi đồ hiệu.

Tưởng Thiên phụ nữ lộng lẫy, ngẩn .

Người mà quen quá.

Tuy thần thái khác nhưng Tưởng Thiên dám chắc, đây là vợ của Thẩm Bác, kế của Thẩm Tích Nhược!

Không ngờ.....

Tưởng Thiên nghĩ , vờ thấy.

Nàng quan sát bà Thẩm bấm lầu, tầng 38.

Trùng hợp Tưởng Thiên ở lầu 40, cách hai tầng.

Sáng hôm , 6 giờ Tưởng Thiên thức giấc, ngoài. Nàng che kín mít, ở đại sảnh ăn sáng, ánh mắt chờ đợi bà Thẩm xuất hiện.

Đến khách sạn , chắc ai vội vã ngoài sáu giờ, đặc biệt là bà Thẩm shopping hôm qua, sẽ càng việc gấp.

Tám giờ rưỡi, bà Thẩm xuống lầu, dùng bữa ở nhà ăn lên chiếc siêu xe rời .

Tưởng Thiên bắt xe, đuổi theo. Chạy nửa thành phố thấy xe dừng khu biệt thự.

Tưởng Thiên , chỉ đành tìm chỗ đợi.

Nàng chọn chờ ở quán cà phê đối diện.

Hiện tại nàng nghĩ cách khác, chỉ thể đợi.

Thẩm Tích Nhược ở đây, dù đợi nàng cũng bình an.

Nàng cầm điện thoại, nhắn tin cho Thẩm Tích Nhược: "Vì em, chị nhất định an , em chờ chị."

Quán cà phê ấm áp, Tưởng Thiên chờ đợi lâu đến mức ngủ quên.

Trong mơ, Thẩm Tích Nhược và nàng chúc mừng năm mới . Sau tiếng chuông 0 giờ, Thẩm Tích Nhược hôn nàng.

Khi tỉnh , cảm giác ấm áp môi Tưởng Thiên hoảng hốt. Nàng mở điện thoại xem lịch.

Thật sự...... sắp đến giao thừa .

Hôm nay là 30.

Đây là năm mới đầu tiên của nàng khi đến thế giới trong truyện .

Tưởng Thiên khổ, Thẩm Tích Nhược ở , năm mới ý nghĩa gì.

Lúc , nàng cửa sổ, bên ngoài hịu quạnh, lạnh lẽo.

"Thưa cô, cà phê của cô lạnh , cô đổi ly khác ?"

Một giọng vang lên.

Tưởng Thiên buồn bã đáp: "Không cần...."

Chữ "" ngưng .

Nàng bỗng ngẩng đầu, khó tin.

Người mặt là Thẩm Tích Nhược!

Thẩm Tích Nhược ấm áp với nàng, trong tay cầm bánh dâu.

Áo khoác của cô phủ tuyết, đưa bánh cho Tưởng Thiên, : "Không cần cà phế, thế em thấy bánh ngọt thì thế nào?"

Tưởng Thiên rưng rưng mỉm : "Dạ ."

 

 

Loading...