Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 83: Chặt Đứt Quan Hệ
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn Quyên chờ, bà lo lắng chỉnh quần áo.
Con gái vẫn là con ngoan, nhất định sẽ giúp nó. Con gái tương lai.... nhưng nó gì với ?
Tôn Quyên ngẩn suy nghĩ, chợt thấy mắt sáng lên.
Cửa phòng mở , một mỹ nữ bước , vẻ của nàng như sáng khắp phòng.
Tôn Quyên lên, kích động : "Con, con là Thiên Thiên! Con của !" Bà từ bàn lao đến.
cô nàng xinh chỉ dùng ngón tay dừng bà .
Tưởng Thiên ấn bà về vị trí cũ, : "Mình ."
Tôn Quyên cũng nhận dáng vẻ kích động của dọa con, ngại ngùng về chỗ.
Tưởng Thiên cởi khăn quàng cổ, áo khoác, treo chúng lên giá. Nàng tháo kính xong mới xuống.
Nàng lên tiếng, chỉ Tôn Quyên.
Bà Tôn Quyên 46 tuổi nhưng ngoại hình ngoài 50. Mặt bà đầy nếp nhăn, da vàng, tóc khô rối là Tưởng Thiên thấy đau mắt.
Ngoại hình của nàng khác mặt.
Tôn Quyên nén cơn kích động, đứa con xa lạ. Ký ức về con gái của bà mờ nhạt, bây giờ thấy con xinh , bà thích.
Bà vui vẻ : "Thiên Thiên, nhiều năm gặp, con xinh lắm, giống ."
Tưởng Thiên suýt bật , giống bà? Thôi , gương mặt đầy nếp nhăn và đôi mắt trầm đục , nếu giống bà thì chắc ô nhiễm mắt của khán giả mất.
Nàng nhạo đáp: " giống ba , giống bà."
Tôn Quyên hổ, đành đổi chủ đề: "Hôm nay con đến gặp khiến vui. Nhiều năm qua, luôn nhớ đến con, con xem, còn mang theo quà cho con. Mẹ nhớ lúc nhỏ con thích món lắm."
Bà lấy túi nhỏ .
Bên trong là bánh tai mèo.
Tưởng Thiên nhớ, lúc nàng còn nhỏ, bọn trẻ ăn món .
Khi nàng cũng thích ăn.
Tưởng Thiên gói bánh, nhận.
Nàng khẽ đáp: "Món quà bà đưa muộn 20 năm, sớm đổi vị, ăn nổi."
Tôn Quyên hổ, đôi môi khô run rẩy như khó tin cũng thể trào phúng.
Bà cố giữ vẻ tươi , hỏi: "Con, con nhận ?"
Tưởng Thiên: "Là bà nhận là con."
Mặt Tôn Quyên biến sắc: "Mẹ bao giờ phủ nhận con! Khi còn nhỏ, con b.ú sữa của lớn lên! Ba con là con sâu rượu, lúc ngoài việc nuôi gia đình, , con lấy gì....."
Tưởng Thiên gật đầu: "Phải, bà kiếm tiền nuôi gia đình đến năm ba tuổi thì biến mất. tưởng bà c.h.ế.t nên lúc đó nhiều lắm."
Mặt Tôn Quyên trắng bệch: "Sao con , con là minh tinh, trù ?"
Sắc mặt Tưởng Thiên đổi, giọng càng dịu dàng: "Nếu bây giờ minh tinh, chắc bà cũng quên cục thịt dư rơi từ xuống như quá?"
Nàng mỉm , bình tĩnh : " kể bà chuyện . Trước , chôn hạt giống xuống đất, chăm nó ngày nào bỏ . Có ngày đó nhận hạt giống biến thành cây rụng tiền, bà yêu cầu cây đưa những trái ngọt của nó cho bà , vì bà là chôn hạt giống. Bà thấy chuyện buồn ?"
Nét mặt Tôn Quyên càng kém, từ trắng thành xanh đỏ.
Tưởng Thiên , kể tiếp: "So sánh cũng đúng. Chính xác hơn, bà chỉ phun nước miếng lên đất, đất mọc cây, bà đến đòi quả. Bà da mặt bà dày quá ?"
Tôn Quyên nhịn nổi, bà gặp qua chuyện . Rõ ràng Tưởng Thiên th* t*c nhưng mỗi chữ như tát mặt bà.
Bà che mặt, bật : "Huhu, khổ quá , đứa con gái như ..... Chồng thì bỏ , con thì bệnh, con lớn còn mắng , nuôi . đây, huhuhu..."
Tưởng Thiên bật , đáp: "Trước bà thì giờ . thấy hồi đó bà sống lắm, cần đứa con gái . Nếu bà cần , bà cũng cần tiền của . Hôm nay gặp bà chỉ gặp mang đến thế giới xem hiện bà sống thế nào."
Tôn Quyên gào , bà nắm lấy áo Tưởng Thiên: "Cô thể ! Cô tiền đưa , sẽ lên báo cô! Nói cô ngược đãi ruột, để cô thể đóng phim, để con nhỏ ăn cháo đá bát như cô c.h.ế.t đói!"
Tưởng Thiên buồn , trong lòng bi thương.
Tình thương mà thê lương quá?
Trong lòng nữ chính Tưởng Thiên lẽ còn bao điều tiếc nuối nhưng đáng tiếc nàng thật sự giúp .
Vì bà xứng .
Tưởng Thiên lạnh lùng Tôn Quyên: "Bà cứ thử xem. cho bà , sẽ cho bà một đồng nào. Bây giờ cho, cũng cho. Từ nay về , chúng còn quan hệ con."
Nói , nàng xoay rời .
Tôn Quyên vội lấy điện thoại, bấm bàn phím, đưa màn hình cho Tưởng Thiên xem, lóc: "Con giúp nhưng cũng giúp em con! Nó đang ở bệnh viện, nó nhớ , cũng nhớ chị! Thằng bé còn nhỏ lắm......"
Tưởng Thiên , là cuộc gọi video.
Đầu dây bên là nhóc mười mấy tuổi đang viện.
Cậu bé vì chữa bệnh mà cạo trọc đầu nhưng đôi mắt trong trẻo như dòng suối. Thần kỳ đôi mắt vài điểm giống Tưởng Thiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-83-chat-dut-quan-he.html.]
Cậu nghiêm túc Tưởng Thiên, ánh mắt hân hoan, hỏi: "Chị? Là chị ?"
Tưởng Thiên bất ngờ gật đầu.
Cậu mỉm , nụ hồn nhiên, trong sáng: "Chị ơi chị lắm! Sau lớn lên, em sẽ bảo vệ chị!"
Tưởng Thiên ngẩn .
Sau đó, nhân lúc Tôn Quyên lau nước mắt, nàng đưa tay tắt máy.
Nhìn đứa nhỏ trong màn hình biến mất, sắc mặt Tưởng Thiên lạnh lùng: "Đó là con bà, bà tự nghĩ cách, đừng phiền . thà từ thiện cũng cho bà. Tạm biệt."
Nói , nàng khỏi phòng, chui xe, rời
Bỏ Tôn Quyên tuyệt vọng, bật cửa tiệm.
Bà nhớ đến Tưởng Thiên lúc bé.
Khi Tưởng Thiên cũng ngoan ngoãn, nấu mì cho , giúp nấu nước, rửa chân, còn rời .
Thì , bà vứt bỏ đứa bé nhiều năm......
Tôn Quyên hối hận, nhưng hối hận ích lợi gì? Đứa bé trở về.
Tưởng Thiên về nhà, nàng ngơ ngác sô pha, cảm nhận cảm xúc khác thường trong cơ thể.
Gặp Tôn Quyên xem như tâm sự của nàng kết thúc.
Là cô nhi, Tưởng Thiên khao khát tình mẫu t.ử. Sau khi đến đây, nàng cũng mong chờ, lẽ thể đổi trong cốt truyện.
nào ngờ, dù nàng đổi cốt truyện của nữ chính nhưng vẫn đổi tình .
Bà như đáng để nàng chờ mong.
Cảm giác mất mát khiến nàng gọi cho Thẩm Tích Nhược.
Điện thoại vang lên thật lâu cũng ai bắt máy.
Tưởng Thiên nhíu mày, nay chỉ cần vang lên một Thẩm Tích Nhược .
Tưởng Thiên nghĩ đến cô về quê chịu tang, bận bịu cũng là lẽ thường.
Nàng nghĩ lên, gọi cho Lý Hồng: "Chị Lý, chị tra giúp em........."
- --------------------------------------------------------------------------------
Thẩm Tích Nhược về nhà ông ngoại ba hôm.
Ba ngày qua, cô giam lỏng trong phòng, các thiết điện t.ử tịch thu, một ai đến gặp cô.
Trước hôm giao thừa, Thẩm Bác đến.
Thẩm Bác tòa biệt thự hoa lệ, cúi đầu với Thẩm Tích Nhược: "Mấy ngày qua, cô ở đây quen ?"
Thẩm Tích Nhược trả lời: "Cũng ."
Ánh mắt Thẩm Bác hiện vẻ độc ác, ông đập vỡ bình hoa bên cạnh.
Tiếng vỡ vụn vang lên, giọng ông trầm xuống: "Ba tính đưa cô nước ngoài. Sau ở đó đừng . Còn chuyện cô minh tinh , cô bỏ cho xong."
Thẩm Tích Nhược mỉm đáp: "Thưa ba mến, ba sợ con ?"
Thẩm Bác híp mắt, như xuyên qua lớp mặt nạ, thấu suy nghĩ của Thẩm Tích Nhược.
Ông thật lâu cũng thấy biểu cảm nào.
Thẩm Bác tức giận: "Cô cho rằng thành công bây giờ của là dựa ai? Còn dựa ba! Cô lật đổ ba? Ba cho cô, mấy chuyện cô ba tất cả, cô qua mặt ba ?"
Thẩm Tích Nhược đáp: "Có qua , hai ngày nữa, chúng sẽ . Con khuyên ba nên mua căn nào lớn lớn ở nước ngoài."
Thẩm Bác ngừng , chau mày: "Vì ?"
Thẩm Tích Nhược cúi về , dịu dàng : "Vì để chỗ chui chui cho ba và con trai cưng của ba."
Thẩm Bác phẫn nỗ, ông đưa tay tát Thẩm Tích Nhược.
cánh tay Thẩm Tích Nhược bắt lấy.
Thẩm Tích Nhược dùng sức đẩy ngã Thẩm Bác, cô nắm c.h.ặ.t hai tay ông kéo về lưng, ấn c.h.ặ.t xuống sàn.
Thẩm Bác la lên: "Buông tao ! Mẹ nó..... Tao là ba mày!"
Thẩm Tích Nhược càng sức: "Ba đừng th* t*c chứ, thưa ba, ba quên lúc nhỏ ba dạy con ."
Cô như hồi tưởng khi : "Lúc nhỏ con mới học câu c.h.ử.i thề, ba phạt con cả đêm. Hôm đó trời tuyết, con chịu tuyết suốt đêm ở ngoài sân cuối cùng té xỉu. Ba nhớ ba? Con nghĩ chắc ba nhớ ."
Cô thong thả : "Tiếc là hôm nay trời đổ tuyết, bằng con cũng ba trải nghiệm cảm giác đó."
Thẩm Bác lớn tuổi, đủ sức kháng cự, giọng yếu : "Buông .... Tích Chu, Tích Chu ở !"
Thẩm Tích Nhược kéo ông ngoài cửa, cô mở khóa, đá ông ngoài.
Cô lẩm bẩm: "Cục cưng Tích Chu của ba khó lo cho lắm."
Cô lấy điện thoại của Thẩm Bác, nhắn tin cho Tưởng Thiên: "Chị , chị tạm đổi , em đừng lo. Thẩm Tích Nhược."