Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 82: Ấm Áp
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Thiên im lặng thật lâu, đáp.
Nghe thấy bên , Tôn Quyên càng lo lắng, ăn lộn xộn: "Con chắc chắn tiền, đưa một ít giúp . Hôm qua xem tin tức, con yêu con gái? Con cho chút tiền, giúp vượt qua khó khăn , sẽ cho con và cô yêu , bằng , bằng sẽ..... Huhuhu!"
Nói đến cuối, Tôn Quyên chợt nhận lợi thế nào đành gào .
Bà thương con cũng thủ đoạn để đạt mục đích, chỉ thét.
Tưởng Thiên thấy, xoa trán, : "Gặp mặt thì nhưng sẽ là chọn thời gian, địa điểm."
Tôn Quyên ngừng , mừng rỡ đáp: "Mẹ con ngoan mà, từ nhỏ con giúp nấu cơm! Con ngoan lắm! Mẹ chờ con, khi nào gặp ?"
Tưởng Thiên nhớ lịch trình của . Nàng chọn địa điểm gặp mặt ở một hội quán riêng tư hai ngày .
Tôn Quyên vui vẻ gác máy.
Tưởng Thiên cất điện thoạt, thấy Thẩm Tích Nhược cũng tắt máy, về phía nàng.
Thẩm Tích Nhược cau mày, với Tưởng Thiên: "Nhà chị chút chuyện, chị sẽ về nhà vài hôm."
Tưởng Thiên hỏi xảy chuyện nhưng thấy ánh mắt đau buồn của Thẩm Tích Nhược, nàng ngừng hỏi, gật đầu đáp: "Vậy ăn cơm ."
Thẩm Tích Nhược xuống, cầm đũa, thẫn thờ ăn cơm.
Tưởng Thiên cũng ăn cho . Tuy đồ ăn ngon nhưng nàng khẩu vị, ăn vài đũa thôi. Lòng nàng rối như tơ, tâm tạng ăn uống.
Nàng hỏi Thẩm Tích Nhược: "Lát nữa chị về công ty là?"
Thẩm Tích Nhược gật đầu: "Chị sẽ về công ty sắp xếp công việc, đó..... sẽ về quê. Quê chị ở tỉnh bên cạnh."
Tưởng Thiên ngạc nhiên, hỏi thôi: "Sao chị ....."
Thẩm Tích Nhược khẽ : "Ông ngoại chị mất."
Tưởng Thiên đáp thế nào, một lúc lâu mới : ".........Chị đừng quá đau buồn."
Thẩm Tích Nhược gật đầu, mắt rưng rưng, kể: "Chị chỉ gặp ông hồi lúc nhỏ. Sau đó, chị..... Chị từng gặp ông. Lần ông mất, nhà chị vội vã về chịu tang, chị nắm c.h.ặ.t cơ hội ........"
Tưởng Thiên nắm lấy tay cô, bảo cô đừng nữa.
Tưởng Thiên rời khỏi bàn ăn, ôm lấy vai Thẩm Tích Nhược, dịu dàng : "Chị đừng nghĩ nhiều, kể em về ông chị."
Thẩm Tích Nhược đầu, bả vai run rẩy: "Ông ngoại... lắm, râu ông trắng dài. Lúc nhỏ chị thường thắt b.í.m cho râu của ông nhưng ông bao giờ.... mắng chị."
Cô ngừng , giọng nghẹn ngào thể kể tiếp. Tưởng Thiên cũng hỏi thêm.
Tưởng Thiên , Thẩm Tích Nhược đang nhớ thời gian bên ông.
Ông là một phần tuổi thơ của cô, bây giờ ông mất khiến Thẩm Tích Nhược sốc, cô chắc chắn suy sụp hơn vẻ bề ngoài.
Nếu Thẩm Tích Nhược cho xem, xem. Nàng chỉ ôm lấy cô.
Không cần xem cô đau khổ chỉ cần động viên cô.
Lúc lâu , Thẩm Tích Nhược vỗ mu bàn tay Tưởng Thiên. Cô nghiêng về , chui lòng Tưởng Thiên, thủ thỉ: "Chị đến công ty, em cũng ."
Tưởng Thiên buông tay, dọn dẹp bàn cơm.
Nhân lúc nàng chú ý, Thẩm Tích Nhược lau khóe mắt, lên : "Chuyện em để dì giúp việc , em tranh thủ sớm."
Tưởng Thiên ngẩng đầu , gương mặt Thẩm Tích Nhược còn buồn rầu, cô trở về dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày.
nàng thấy rõ, khóe mắt hồng của Thẩm Tích Nhược. Đó là chứng cứ chứng tỏ Thẩm Tích Nhược cũng lúc yếu lòng.
Tưởng Thiên mỉm , giúp Thẩm Tích Nhược lau khóe mắt: "Rồi , tất cả chỉ là quá khứ, chị còn em."
Thẩm Tích Nhược nắm lấy cổ tay nàng.
Tim Tưởng Thiên đập loạn, nhảy nhót và Thẩm Tích Nhược là bạn nhảy của nàng.
Bạn nhảy dựa theo nhịp điệu, chỉ theo tâm ý của lòng Tưởng Thiên rối bời.
Thẩm Tích Nhược hôn lên từng ngón tay nàng như in lên đôi tay dấu ấn của .
Tựa như động vật đ.á.n.h dấu lãnh thổ của .
Thẩm Tích Nhược : "Thiên Thiên thương chị quá."
Tưởng Thiên thấy ngại ngùng, thương Thẩm Tích Nhược lắm ?
Nếu thương Thẩm Tích Nhược một phần, Thẩm Tích Nhược chắc chắn thương nàng nghìn phần.
Nghĩ Tưởng Thiên cảm thấy đỏ mặt.
"Không ! Chị thương em nhiều hơn....."
Tưởng Thiên giải thích nhưng Thẩm Tích Nhược ôm lấy eo nàng.
"Từ nhỏ đến lớn, ngoài , em là thương chị nhất."
Tưởng Thiên bỗng thấy chua xót.
Cuộc sống của Thẩm Tích Nhược khến cô trở thành như bây giờ. Người khác với cô một chút, cô sẽ đáp gấp bội.
Nhiệm vụ của nàng thật quá gian khổ!
Tưởng Thiên quyết định, sẽ thương Thẩm Tích Nhược thật nhiều, để Thẩm Tích Nhược để tâm đến khác, chỉ nghĩ đến nàng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-82-am-ap.html.]
Chỉ , Thẩm Tích Nhược mới tự tin, mới hiểu thế nào là yêu!
Tưởng Thiên ngoài, xe công ty chạy show. Thẩm Tích Nhược lái xe đến công ty, sắp xếp công việc sắp đến.
Hai bận rộn cả trưa, tối về Tưởng Thiên thấy hành lý của Thẩm Tích Nhược đặt ở cửa.
Còn cô thì mặc áo ngủ sô pha.
Cô ngẩng đầu Tưởng Thiên, khóe mắt quyến rũ, tươi Tưởng Thiên thể rời mắt.
Tưởng Thiên cảm thấy đông cứng.
Nếu Thẩm Tích Nhược chủ động quyến rũ, thật quá đáng sợ..... Mười nữ nghệ sĩ cũng bằng cô.
Cô như bình rượu ủ lâu năm, một khi mở nắp, hương thơm sẽ theo gió tỏa say lòng .
Tưởng Thiên ở cửa, dám đến gần Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược chân trần bước lên t.h.ả.m, : "Em về ? Có đói , nhà trái cây, chị cắt cho em nha."
Tưởng Thiên nuốt nước bọt: "Không... em đói."
em ăn chị.
Thẩm Tích Nhược mỉm , vẫy tay với Tưởng Thiên: "Lại đây cùng chị ."
Tưởng Thiên tránh né, nàng treo quần áo lên giá, chạy nhà vệ sinh, tẩy trang quấn tóc.
Khi chắc chắn tẩy trang sạch sẽ. Tưởng Thiên hít sâu, bước khỏi nhà vệ sinh.
Nàng sô pha, hỏi Thẩm Tích Nhược: "Chị chuẩn hành lý xong , ngày mai chị ?"
Thẩm Tích Nhược gật đầu, tay đặt lên lưng Tưởng Thiên, ôm lấy vai nàng.
Tưởng Thiên bất ngờ kéo lòng Thẩm Tích Nhược.
Nàng sa lòng cô, ngửi mùi hương của cô, cảm nhận da thịt mềm mại, thơm tho.
Yêu nữ trong truyện lẽ cũng giống cô lúc .
Tưởng Thiên trong lòng cô, nàng cảm thấy thoải mái nghĩ nhiều.
Thẩm Tích Nhược thủ thỉ bên tai nàng: " Em chị lo quá. Chị một tuần, em ?"
Tưởng Thiên rầu rĩ đáp: "Chị tận một tuần , dài quá."
Thẩm Tích Nhược nghịch tóc Tưởng Thiên, ngón tay quấn lấy tóc nàng, cảm giác lành lạnh trơn trơn chảy dọc ngón tay cô.
"Phải chi chị phép thuật, chị sẽ biến Thiên Thiên thành hamster cho túi, mang em ."
Tưởng Thiên thấy bật .
Nàng cho tay túi Thẩm Tích Nhược, khúc khích : "Vậy chị mang em ."
Thẩm Tích Nhược nhéo mũi Tưởng Thiên cúi đầu hôn lên cánh môi nàng.
Tưởng Thiên ngẩn , ngại ngùng mặt , cả rúc lòng Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược ôm nàng, tiếp tục hôn.
Hôn xong, cô đặt một dấu dâu nhỏ cổ Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên thấy đau, ngập ngừng : "Chị gì ! Chỗ dễ lộ lắm!"
Thẩm Tích Nhược ôm c.h.ặ.t eo nàng, khàn khàn : "Lộ là nhất, cho cả thế giới đây là yêu của chị."
Giọng cô trầm xuống: "Em là của chị."
Tưởng Thiên cảm thấy thẹn, thấy mấy lời ngốc ngếch thấy nó ngọt ngào. Nàng vai Thẩm Tích Nhược, đống ý: "Em là của chị, chị là của em."
Tối nay, hai trêu sô pha đến nửa đêm mới về phòng ngủ.
Tưởng Thiên ngủ ngon giấc, nàng cảm thấy trán hôn, cả bọc trong thở quen thuộc.
Nàng mở mắt thấy Thẩm Tích Nhược quần áo, đang hôn lên trán .
"Ừm... chị chuẩn hả?" Tưởng Thiên lên Thẩm Tích Nhược ấn lên giường.
"Em ngủ thêm , giờ còn sớm, em đừng thức." Thẩm Tích Nhược dịu dàng, tình cảm : "Chị sẽ về sớm, em đừng lo, nhớ giữ gìn sức khỏe."
Tưởng Thiên gật đầu, ôm lấy cổ cô, hôn cô.
"Chị đừng buồn nha. Còn nữa, cẩn thận Thẩm Bác và Thẩm Tích Chu!"
Thẩm Tích Nhược nhíu mày, ánh mắt đổi, gật đầu: "Ừ, chị ."
Tưởng Thiên lên, mang dép, đưa Thẩm Tích Nhược đến cửa.
Thẩm Tích Nhược kéo vali khuất, nàng mới gật gù về giường.
Đến ngày Tưởng Thiên hẹn Tôn Quyên ở hội quán.
Bây giờ 25 tháng chạp, nhà nhà giăng đèn, treo hoa, chuẩn đón Tết.
Tưởng Thiên hội quán náo nhiệt, lập tức đến phòng đặt.
Bà bỏ nàng từ năm 6 tuổi bây giờ đang đợi nàng trong phòng.
Trong lòng Tưởng Thiên hỗn loạn, nàng đây là cảm xúc của cơ thể . Nàng an ủi, vỗ n.g.ự.c , nhỏ giọng bảo: " , cô yên tâm, sẽ báo thù cho cô."