Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 80: Ngại Ngùng Và Xấu Hổ
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi về đến nhà, cả Tưởng Thiên mệt mỏi, mở mắt nổi.
Các nàng khỏi thang máy, suốt cả quãng đường, nàng luôn vòng lấy cổ của Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược ôm eo nàng, đưa nàng nhà.
"Tách", ánh đèn chối mắt Tưởng Thiên tỉnh ngủ. Nàng mơ màng lao giường.
Thẩm Tích Nhược kéo nàng , bế nàng lên, bước nhà vệ sinh: "Em tẩy trang , bằng sẽ nổi mụn."
Tưởng Thiên lẩm bẩm: "Không tẩy trang, em ngủ..... cho em ngủ mà........"
Thẩm Tích Nhược hết cách, đành kéo ghế, cho Tưởng Thiên xuống. Cô cầm dầu tẩy trang, xổm xuống, tẩy trang cho nàng.
Tưởng Thiên trang phục xe, bây giờ nàng mặc áo lông, quần jean, dầu tẩy trang dính dính lau lên mặt nàng khó chịu.
Nàng ngước mặt, mơ màng Thẩm Tích Nhược đang kề gần mặt , bật .
Thẩm Tích Nhược nghiêm túc tẩy trang hỏi: "Em chuyện gì?"
Tưởng Thiên khờ khạo đáp: "Nhìn thấy chị là em ."
Thẩm Tích Nhược: ".........Không ngờ chị còn năng khiếu tấu hài."
Tưởng Thiên ngây ngô lắc đầu: "Không , em cảm thấy nghĩ đến chị, là em vui nên em ."
Thẩm Tích Nhược thấy, mỉm , dịu dàng mắt chạm mắt Tưởng Thiên.
"Chị cũng vui lắm."
Tưởng Thiên tiếp Thẩm Tích Nhược lau phần son môi. Thẩm Tích Nhược còn dặn, mở miệng.
Tưởng Thiên ủ rũ ngậm miệng, đôi mắt to tròn lấp lánh Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược thấy biểu cảm của nàng, ánh mắt trầm xuống.
Cô rũ mi, ngón tay chạm mặt nàng, thủ thỉ: "Em tẩy trang mỗi ngày mới ngủ. Như da mới nổi mụn."
Tưởng Thiên gật đầu, nũng: " em lười lắm, nếu ngày nào chị cũng tẩy trang giúp em thì tuyệt nhất."
Tưởng Thiên chỉ bông đùa, để tâm Thẩm Tích Nhược đồng ý . Nàng xong nhắm mắt, tiếp tục hưởng thụ.
Ngón tay ấm của Thẩm Tích Nhược thoa dầu tẩy trang mát xa nhẹ lên mặt nàng khiến nàng thư giãn.
Nàng càng ngủ.
Thẩm Tích Nhược rửa mặt cho Tưởng Thiên xong, lộ gương mặt căng bóng, mịn màng.
Tưởng Thiên buồn ngủ, còn cố ý áp mặt tay Thẩm Tích Nhược: "Chị xoa nữa , nữa mà. Em thấy sướng lắm."
Thẩm Tích Nhược nâng mặt Tưởng Thiên như đang nâng mặt b.úp bê.
Đầu ngón tay của cô khẽ v**t v* mặt nàng.
Tưởng Thiên nhắm mắt, hưởng thụ. Nàng luôn ngoan ngoan mặt Thẩm Tích Nhược.
Thẩm Tích Nhược nhéo mũi nàng.
Tưởng Thiên nhăn mũi, : "Haha, ngứa quá."
Tưởng Thiên lắc cổ, vùi mặt tay Thẩm Tích Nhược.
Nàng nhắm mắt, cảm nhận Thẩm Tích Nhược đang má nàng.
Ánh mắt cô nóng rực khiến nàng thể lơ. Ánh mắt Tưởng Thiên ngại ngùng, chỉ đành nhắm mắt, đối mặt với cô.
đó chỉ là cách tạm thời.
Sau khi nhắm mắt, nàng chỉ cảm nhận ánh của Thẩm Tích Nhược.
Còn thở, mùi nước hoa và sợi tóc thi thoảng chạm nàng của Thẩm Tích Nhược.
Nhắm mắt , tất cả thứ bỏ qua, những thứ vốn ít chú ý xuất hiện.
Tưởng Thiên sắp nhịn , nàng bỏ trốn.
Đôi môi nàng chợt cảm nhận sự mềm mại quen thuộc.
Đây là đôi môi nàng rõ nhất, môi của Thẩm Tích Nhược.
Như chìm dòng sông ngọt ngào, hai bên bờ sông là hàng dài bông hoa nở rộ khung cảnh tươi sáng.
Nàng thể cảm nhận hương hoa, thể đắm cảm giác êm ấm, hảo .
Sau khi hôn xong, Tưởng Thiên từ từ mở mắt.
Nàng thấy Thẩm Tích Nhược gần trong gang tấc.
Nàng bao giờ gặp một Thẩm Tích Nhược như .
Biểu cảm đó như đang thứ trân quý nhất đời. Cảm giác may mắn, yêu thương, và cả bi thương hiện lên nét mặt cô.
Trông cô như cất giấu nhiều bí mật thể .
Tưởng Thiên nhẹ nhàng hỏi: "Chị đang nghĩ gì ?"
Thẩm Tích Nhược ngẩn , lúc lâu mới hồn đáp: "Chị.... đang nghĩ về em."
Cô nghĩ đến kiếp môi của Tưởng Thiên cũng mềm mại như ? Đáng tiếc khi , ai thật lòng chiêm ngưỡng vẻ của nàng.
Thẩm Tích Chu xem nàng như công cụ, một món đồ để khoe khoang. Món đồ còn rời khỏi . Dù đến phút cuối, lẽ cũng thật lòng yêu Tưởng Thiên.
May mắn , vẻ của Tưởng Thiên bây giờ chỉ thuộc về riêng cô. Cả thế giới đều , Tưởng Thiên là yêu của Thẩm Tích Nhược.
Và sẽ là vợ cô.
Cảm giác thỏa mãn tiêu tan sự thổn thức ban nãy trong cô.
Đương nhiên, những điều dù Thẩm Tích Nhược kể cho Tưởng Thiên , lẽ nàng cũng sẽ hiểu.
Thẩm Tích Nhược rũ mắt, cánh môi hồng hôn, khen: "Em lắm."
Tưởng Thiên bật : "Haha, chị cứ như fans của em . Rồi , ngủ thôi."
Nói đến ngủ, Tưởng Thiên lập tức ngáp, bước ngoài.
Thẩm Tích Nhược lên, một tay quàng qua lưng nàng, một tay vòng chân, bế nàng lên.
Bế kiểu công chúa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-80-ngai-ngung-va-xau-ho.html.]
Tưởng Thiên bất ngờ, vỗ tay Thẩm Tích Nhược: "Chị gì ! Coi chừng ngã, chị thả em xuống !"
Thẩm Tích Nhược im lặng đáp. Cô buông, ôm nàng phòng ngủ chính, nhẹ nhàng đặt nàng lên giường.
Cô đặt Tưởng Thiên lên giường, cởi giày, cởi vớ giúp nàng.
Tưởng Thiên chăm, đỏ mặt. Tuy hai đang yêu nhưng cả hai chỉ xác định quan hệ vài hôm . Thẩm Tích Nhược , thật sự mật.......
nàng thích cảm giác .
Có chăm , thương thật sự khiến nàng đắm chìm.
"Chị đừng.... Em tự ....."
Tưởng Thiên nỉ non, dậy Thẩm Tích Nhược ấn xuống.
Thẩm Tích Nhược nghiêm túc giúp Tưởng Thiên, : "Không em than mệt ? Để chị giúp em."
Tưởng Thiên thấy "mệt", ngáp theo phản xạ.
Đây là tự lộ nhược điểm !
Thẩm Tích Nhược cởi vớ c** n*t th*t q**n jean của Tưởng Thiên.
Đến bước , Tưởng Thiên cũng phản ứng, ngón tay của Thẩm Tích Nhược chạm bụng , .... quá.....!
Nàng bật dậy, đè c.h.ặ.t cái tay đang quần : "Đừng đừng đừng, em tự ! Em thật sự tự cởi !"
Thẩm Tích Nhược ngừng tay, ở cạnh giường, như nàng.
Tưởng Thiên: "Em em em em...... Má nó!"
Thẩm Tích Nhược nhướng mày: "Sao?"
Tưởng Thiên giữ c.h.ặ.t quần jean, hốt hoảng: "Chị chị chị lẽ nào nghĩ đến chuyện đó!"
Thẩm Tích Nhược: "Chuyện gì?"
Tưởng Thiên đỏ mặt, đỏ tai, lắp bắp: "Thì thì chuyện đó....."
Thẩm Tích Nhược vờ hiểu: "À.....ý em là....cái chuyện..... khi đầu gặp ?"
Tưởng Thiên nghẹn lời.
Trước , nàng xem Thẩm Tích Nhược là bạn, hai từng thảo luận về đêm nhưng mỗi nhắc đến, tuy hổ nhưng nàng từng ngại ngùng như bây giờ.
Xấu hổ và ngại ngùng là hai cảm xúc khác .
Hiện tại, Thẩm Tích Nhược nhắc đến, Tưởng Thiện bỏ trốn! Chuyện ngày đó, khi hai tâm đầu ý hợp, lực sát thương tăng lên gấp bội!
nàng còn thể gì khác, chỉ gật đầu, đó dời mắt góc chăn, nghiêm túc nghiêng cứu họa tiết ga giường.
Thẩm Tích Nhược xoa đầu Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên né, khi tránh thì hối hận. Sao nàng tránh? Cũng từng chạm qua.....
Thẩm Tích Nhược rụt tay , nghiêm túc : "Chị tắm."
Tưởng Thiên: "..........."
Thẩm Tích Nhược rời khỏi phòng ngủ.
Tưởng Thiên một giường như cá thớt. Nàng mở mắt trần nhà.
Hồi hộp, hồi hộp.
Bây giờ nàng còn hồi hộp hơn đầu gặp mặt!
Vì đầu nàng mang suy nghĩ "chỉ là lạ, gặp ".
bây giờ..... từ lạ biến thành yêu bên suốt đời!
Tâm trạng đổi, thứ đổi. Tưởng Thiên hồi hợp, nghĩ đến nhiều kinh nghiệm ghét bỏ tắm.
Chẳng lẽ đợi lát xong việc tắm? như Thẩm Tích Nhược ghét ? Mà chuyện nên từ bước nào đây? Nên tắm tắm?
Tưởng Thiên rối rắm mãi đến khi thấy tiếng nước dừng.
Nàng ngừng thở, trái tim lo sợ, chờ đợi chuyện sắp xảy .
Điện thoại bỗng sáng lên.
Nàng cầm lấy nó, mở xem.
Là tin nhắn của Thẩm Tích Nhược. "Ngủ ngon."
Tưởng Thiên:????
Gì ? Không bảo sẽ ?
Sau đó, Thẩm Tích Nhược nhắn tiếp: "Chị còn cả đời bên em nên vội."
Tưởng Thiên cảm thấy lời hai ý.
Nàng vẫn bình tĩnh, trái tim đập loạn dần chậm .
Thẩm Tích Nhược luôn thích dày vò . Cô luôn nàng đoàn già đoán non đưa nàng đáp án định.
Đây là cảm giác an .
Tưởng Thiên ôm điện thoại, hạnh phúc nhắn: "Chị ngủ ngon! Moah moah! Hôn chị!"
Thẩm Tích Nhược nhắn .
Tưởng Thiên đang thấy kỳ lạ, thấy tiếc phòng bên mở cửa thấy cửa phòng mở .
Thẩm Tích Nhược mặc áo ngủ lụa, bước , giữ c.h.ặ.t lấy mặt Tưởng Thiên, hôn sâu.
Tưởng Thiên hôn choáng váng, chỉ thấy Thẩm Tích Nhược khàn khàn : "Chị hôn !"
Sau đó, Thẩm Tích Nhược rời như cơn gió, còn tiện tay khóa cửa .
Tưởng Thiên:.......
Có gì đó đúng.....
Tiếp tục như , Thẩm Tích Nhược sẽ nhịn đến hỏng chứ......
Sao mà nàng thấy lo quá!