Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 71: Tỏ Tình

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thẩm Tích Nhược kéo Tưởng Thiên ngoài nhà hàng, lúc Tưởng Thiên mới thở phào, cả yếu ớt tựa Thẩm Tích Nhược.

"Cũng may chị đến nhanh.... Nếu em đối phó nổi , đáng sợ lắm! Chị em thế nào như ăn tươi nuốt sống em. Ánh mắt đó em bây giờ còn đang sợ."

Thẩm Tích Nhược tiệm cà phê phía , kéo Tưởng Thiên đang mềm yếu ghế, ôm nàng vỗ về.

"Bé hư cũng sợ ? Sao đợi chị đến xử lý?" Thẩm Tích Nhược mắng nhưng đôi mắt dịu dàng, cưng chiều. Cô mát xa tay nàng.

Ngón tay của hai mềm mại, tay Thẩm Tích Nhược dài hơn, tay Tưởng Thiên thì tròn, nắm tay trông hài hòa.

"Thẩm Tích Chu ghê tởm lắm! Em chịu , cô gái còn , mà khi cô xin giúp đỡ, ai cũng ngoảnh mặt ngơ! Em thể nổi gái bật nên em tức giận lao đến giúp." Tưởng Thiên kể nghịch ngón tay Thẩm Tích Nhược.

Ngón tay Thẩm Tích Nhược như điện giật, cô buông tay Tưởng Thiên , nghiêm mặt : "Chuyện quá nguy hiểm! Sau em đợi chị đến, ?"

Tưởng Thiên tươi đáp: "Em cảm thấy em mà, khi xông đến, em nhắn tin cho chị còn gì."

Thẩm Tích Nhược gật đầu khen nàng: "Việc thì em đúng."

Tưởng Thiên mặt cô cảm thấy bình yên. Ánh mặt trời chiếu lên gương mặt Thẩm Tích Nhược trông xinh , trong sáng.

Nàng một lúc, kiềm , đưa tay xoa mặt cô, thì thầm: "Tích Nhược, chị là một. Nếu chị, em lẽ sẽ tự tin để việc đó."

Thẩm Tích Nhược lắc đầu, dịu dàng Tưởng Thiên: "Không . Em mới là dũng cảm, hổ là Thiên Thiên của chị."

Tưởng Thiên ngại ngùng, lẩm bẩm: "Ai mà là của chị............."

Thẩm Tích Nhược mất mát : "Không ? Có lẽ chị hiểu lầm ý em."

Tưởng Thiên vội mặt , hai má đỏ hồng, đáp: "Rõ ràng chị mới là của em!"

Thẩm Tích Nhược mỉm , biểu cảm dịu dàng .

Tưởng Thiên một lúc lâu mới : "Em ăn gì? Chị cũng ăn trưa, hai đứa ăn chung ."

Tưởng Thiên nghĩ đáp: "Em ăn gì cũng miễn là đừng ăn món Âu. Có lẽ em sẽ ngừng ăn món Âu mấy tháng, em ám ảnh quá."

Thẩm Tích Nhược lái xe đưa nàng đến tiệm cơm gia đình. Sau khi no bụng, Thẩm Tích Nhược hỏi: "Vì hôm nay em ở nhà mà chạy đến tận đây?"

Tưởng Thiên bật thốt: "Em dạo thương xá."

Thẩm Tích Nhược hỏi: "Em cần mua gì , em thể dùng thẻ của chị."

Tưởng Thiên vẫy tay : "Không cần , em cũng tiền của mà."

Thẩm Tích Nhược im lặng gật đầu Tưởng Thiên thấy là lạ.

Nàng quan sát biểu cảm của cô một lúc mới hỏi: "Chị đang giận em ?"

Thẩm Tích Nhược ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm, lấp lánh đáp: "Không, chị giận em."

Tưởng Thiên cúi đầu, lẩm bẩm: "Em cứ tưởng chị giận em vì em dùng thẻ của chị là tin tưởng chị."

Thẩm Tích Nhược hỏi : "Vậy em cảm thấy em tin chị ?"

Tưởng Thiên gật đầu: "Có chứ chứ!"

Thẩm Tích Nhược , xoa tóc nàng: "Chị em tin chị, niềm tin của em cần thể hiện về việc em dùng thẻ của chị mà là khi em xông pha nhắn tin cho chị. Chị cảm động, cũng cảm ơn em luôn tin chị."

Tưởng Thiên hiểu, lúng túng: "Em nhắn cho chị giống như là phản xạ điều kiện quấy rầy chị ?"

Thẩm Tích Nhược cong môi, cuốn lấy lọn tóc của nàng: "Nếu chị bảo thì ?"

Tưởng Thiên sốt ruột vội hỏi: "Vậy, em bồi thường thế nào đây?"

Thẩm Tích Nhược càng tươi: "Này xem em bồi thường thế nào."

Tưởng Thiên: "Hửm? Vậy em mua quà tặng chị nhé? Hoặc là em nặn tượng đất sét giống thì ?"

Thẩm Tích Nhược lắc đầu, giơ ngón tay chỉ môi .

Tưởng Thiên khó hiểu hỏi: "Chị chỉ môi gì? Chị em mua son tặng chị?"

Thẩm Tích Nhược tức , khó tin Tưởng Thiên ngày thường thông minh, trong chuyện tình cảm thì IQ bằng 0.

Thật đúng là đáng yêu, Thẩm Tích Nhược nghĩ thầm.

May mắn tiệm cơm đông, hai chọn phòng VIP, trong phòng khác.

Tưởng Thiên đến gần Thẩm Tích Nhược, nghiên cứu xem vì Thẩm Tích Nhược chỉ môi . Nàng quan sát thấy miệng cô cân xứng, mềm mại, căng tròn, còn màu son .

Nàng thầm nghĩ màu son nào hợp với dáng môi ? Là màu đỏ tươi như của Lâm Hoán? Hay mua màu cam đất? Màu hồng cam? Hay màu hồng baby?

Tưởng Thiên chọn mấy màu, thấy màu nào cũng hợp với môi Thẩm Tích Nhược! Chỉ cần xinh , son màu nào cũng !

Nàng quyết định hôm nào tìm Lý Hồng, nhờ nàng đề cử cho hãng son môi, thời trang cao cấp mua cho Thẩm Tích Nhược mười mấy hai mươi phần cho cô chọn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-71-to-tinh.html.]

"Xinh như nên thử nhiều đồ!"

Tưởng Thiên tưởng tượng Thẩm Tích Nhược trang phục lẩm bẩm.

Nàng biến Thẩm Tích Nhược thành b.úp bê, trang điểm cho cô, mua quần áo cho cô, dẫn cô chơi..... Tất cả những món xinh , lóng lánh đều sẽ mua tặng Thẩm Tích Nhược.

Thẩm Tích Nhược , ngoan nên xứng đáng.

Thẩm Tích Nhược thấy Tưởng Thiên đang thơ thẫn.

Cô chạm môi Tưởng Thiên, ngón tay xoa nhẹ môi nàng: "Em đang nghĩ gì ?"

Tưởng Thiên bừng tỉnh đáp: "Không gì!"

Bây giờ nàng mới cảm nhận môi đang xoa. Vân tay ngón tay Thẩm Tích Nhược xoa lên bờ môi mềm mại Tưởng Thiên cảm nhận rõ vân tay của cô.

Cảm giác sàn sạt, thích thích.

Tưởng Thiên nghịch ngợm chu môi, dán lên ngón tay cô xem như chủ động hôn tay cô.

Tay Thẩm Tích Nhược dừng , ánh mặt tối .

Tưởng Thiên mắt cô, sợ hãi lắp bắp: "Haha, em nhịn , chị thích ?"

Thẩm Tích Nhược gương mặt xinh , ngây thơ cùng má lúm đồng tiền đang nũng mà ngọt ngào.

Cô cúi đầu hôn lên má đồng tiền của Tưởng Thiên.

"Chị thích."

Tưởng Thiên cô hôn run lên, đầu óc đình trệ chỉ thấy mỗi mặt, cảm giác mặt phóng to vô hạn.

Nàng cảm thấy hiện tại như quả dưa chíh, trong lòng thơm ngọt.

Nàng run rẩy ngẩng đầu Thẩm Tích Nhược.

Thấy gương mặt cô nghiêm túc, đôi mắt sâu đang như bảo vật.

Đôi mắt cô đầy tình cảm nồng cháy và lòng chiếm hữu lớn.

Tưởng Thiên hiếm khi thấy cô như , nàng ngẩn ngơ cô, nàng Thẩm Tích Nhược sẽ lộ biểu cảm chiếm hữu .

"Chị....."

Nàng xong, Thẩm Tích Nhược cúi xuống, h*n l*n ch*p m** nàng.

Nụ hôn thoáng qua như làn gió, Thẩm Tích Nhược buông nàng , lặp : "Chị thích."

Nội tâm Tưởng Thiên cuồn cuộn sóng vỗ, tất cả chuyển hóa thành tiếng tim đập nhanh.

Thẩm Tích Nhược cúi đầu về phía Tưởng Thiên.

Lần , cô hôn lên cánh môi của nàng.

Giọng khàn khàn : "Chị thích em."

Thời gian trong nháy mắt như dừng .

Tưởng Thiên ngước mắt đôi mắt đầy vẻ nghiêm túc của Thẩm Tích Nhược.

Chỉ ánh mắt cô khiến cả nàng như luồn điện chạy qua. Trong lòng nàng như khoai lang nướng chính, thơm ngọt, mềm mại.

Nàng hiểu ý Thẩm Tích Nhược. Nàng cũng cùng cảm xúc với cô.

Nàng vùi cổ Thẩm Tích Nhược, hít lấy hương thơm của riêng cô, đó là hương thơm sang trọng, tươi mới như băng tuyết khi gần khi xa.

Nàng hôn lên má Thẩm Tích Nhược, hôn lên mặt cô, bồi hồi thật lâu mới đáp: "Em.... cũng ."

Khi , tảng đá trong lòng như hạ mạnh xuống đất.

Những rối rắm, bất an theo lời bay .

Dịu dàng cất giấu trong lòng giải phóng trong bầu khí bình an. Tưởng Thiên cảm thấy thỏa mãn từng .

Thẩm Tích Nhược chịu buông tha nàng, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, gặng hỏi: "Em cũng cái gì?"

Tưởng Thiên nhớ đến thiếu nữ váy trắng trong trí nhớ và Thẩm Tích Nhược váy đỏ trong gặp đầu.

Tưởng Thiên nghĩ, nàng thể dùng nỗi đau quá khứ dằn vặt con gái mặt.

Vì thế nàng đáp: "Em cũng thích chị."

Dứt lời Thẩm Tích Nhược nhịn , cúi đầu, hôn sâu cánh môi nàng.

Dưới ánh mặt trời, hai hôn nồng cháy.

 

 

Loading...