Sau Khi Chị Của Nam Chính Trọng Sinh - Chương 70: Dũng Cảm Xông Pha
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:42:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Trời ạ! Sao phục vụ chỉ xem?"
"Chuyện gì , cái cô đó trông quen quá...."
"Báo cảnh sát , ai báo cảnh sát ?"
Tưởng Thiên xung quanh bàn tán giao động, mảnh vỡ vẫn đặt cổ Thẩm Tích Chu.
Sắc mặt Thẩm Tích Chu hết trắng đỏ như cầu vồng.
Hắn mơ cũng ngờ gặp Tưởng Thiên ở đây mà nàng còn phân trái với .
Hắn gầm giọng, bỏ tay khỏi đùi, đặt lên bàn, với Tưởng Thiên: "Đừng ầm ĩ ở đây, cô buông tay !"
Tưởng Thiên lạnh, tay vẫn nắm c.h.ặ.t ly chỉ là để xa Thẩm Tích Chu một chút.
Quần chúng xung quanh bàn tán nhưng ý giúp đỡ, cả phục vụ cũng thờ ơ chỉ gọi bảo vệ.
Thẩm Tích Chu cao 1m87, là thanh niên cường tráng, Tưởng Thiên đối phó đương nhiên sẽ buông v.ũ k.h.í duy nhất .
Ít nhất cầm nó, Thẩm Tích Chu sẽ dám hành động thiếu suy nghĩ.
Vì thế, Tưởng Thiên cầm mảnh vỡ, với cô nhân viên đang ngơ ngác: "Cô ?"
Cô gái gật đầu, do dự Tưởng Thiên: "..........Cảm ơn cô."
Tưởng Thiên gật đầu đáp : "Vậy cô mau về ."
Cô gái vẫn còn băn khoăn, sợ hãi sắc mặt tái mét của Thẩm Tích Chu.
Tưởng Thiên mỉm đáp: "Anh dám gì , cô về hoặc thể để liên lạc của cô , sẽ liên lạc với cô."
Tuy cô gái còn đang ngơ ngác nhưng nàng vẫn đưa của cho Tưởng Thiên.
Tưởng Thiên nhận lấy, lấy điện thoại lưu mà cho túi.
Cô gái rời , Thẩm Tích Chu Tưởng Thiên, sắc mặt như đèn Led hết trắng đỏ còn màu nâu và xanh vì giận.
"Cô rốt cuộc gì, Tưởng Thiên!"
Thẩm Tích Chu gằn giọng như phát điên.
Đáng tiếc, bây giờ chỉ là thùng rỗng kêu to. Hắn dám hành động thiếu suy nghĩ với mãnh vỡ trong tay Tưởng Thiên.
Người xung quanh thấy cô gái thì phát hiện chuyện đơn giản bắt đầu thảo luận. Vừa Thẩm Tích Chu quấy rối cô nàng, ai thấy nhưng bây giờ cô rời , thể mặc sức tưởng tượng Thẩm Tích Chu chắc chắn gì đó khiến cô nhân viên vui.
"Vậy cuối cùng chuyện là ? Vì cô giúp cô nhân viên ? Hai là bạn ?"
" tìm thấy ! Cô hình như là minh tinh. Khó trách thấy quen mắt lắm, lúc xem quảng cáo của cô , cái quảng cáo mà lặp lặp nên nhớ rõ lắm!"
"Thật sự là cô , hình mạng cũng bằng ngoài đời."
Bảo vệ đến, lịch sự yêu cầu Tưởng Thiên buông mảnh vỡ xuống.
"Cô , cô bỏ mảnh vỡ xuống , cần khác thương, nếu chúng sẽ báo cảnh sát."
Bảo vệ cho rằng đây là vụ hành hung nên căng thẳng ứng phó nhưng ngờ bọn họ dứt lời, Tưởng Thiên ném mảnh vỡ xuống.
Sau đó, trong ánh mắt bàng hoàng của , Tưởng Thiên kéo ghế đối diện Thẩm Tích Chu.
"Cô ơi, bây giờ lẽ cô nên rời khỏi đây để bình tĩnh......."
Tưởng Thiên với bảo vệ: " đang bình tĩnh, kẻ bình tĩnh chính là . việc với , chúng là quen."
Bảo vệ nghiêm túc Thẩm Tích Chu: "Lời cô là thật ? Anh và cô đây là quen?"
Thẩm Tích Chu lật bàn mắng, quen cái b.úa! Ông với nhỏ là kẻ thù!
vì giữ hình tượng, dám , vốn dĩ hôm nay uy h**p ảnh hưởng đến hình tượng tổng tài của , bây giờ mà nổi điên thì chỉ t.h.ả.m.
Thế là c.ắ.n răng, Tưởng Thiên, gật đầu.
Bảo vệ thấy khó tin. Nếu là quen cô em đ.â.m mãnh vỡ họng ?
bọn họ đào tạo, sẽ tò mò chuyện của khách nên vị trí, quan sát hai sợ cả hai nổi điên đ.á.n.h .
Tưởng Thiên vẫy tay, gọi phục vụ: "Cho ly nước."
Sau đó nàng hưng phấn, cầm nĩa, ăn phần beef steak ai dùng.
Thẩm Tích Chu hành động của nàng ngơ ngác, hiểu nàng ý gì đành nén giận, rầm: "Cô đến tột cùng gì?"
Tưởng Thiên : " chỉ đến đây ăn trưa, ai ngờ chạy đến mắt , phá hỏng tâm trạng ."
Thẩm Tích Chu nghiến răng, mặt nhiều , thể gì nàng: "Vì cô luôn thích xen việc của khác? gì thì liên quan gì đến cô? Cô là ai của mà thích quản ?"
Tưởng Thiên ngạc nhiên : "Bây giờ là xã hội pháp trị, rõ ràng quấy rối phụ nữ mà còn thích việc ? Anh là rừng mới xuống núi mà quấy rối t*nh d*c sẽ bắt?"
Thẩm Tích Chu nàng mắng phun m.á.u.
Tưởng Thiên ăn ngon, uống nước xong, nàng thỏa mãn khen: "Oa..... ngon quá."
Thẩm Tích Chu nàng chọc giận, lên rời .
Tưởng Thiên bảo: "Anh nhất đợi chút?"
Thẩm Tích Chu thắc mắc hỏi: "Đợi gì?"
Tưởng Thiên về phía cửa, .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-chi-cua-nam-chinh-trong-sinh/chuong-70-dung-cam-xong-pha.html.]
Thẩm Tích Nhược mặc áo khoác lông dê màu xám vội bước .
Thẩm Tích Chu: "..... Chị đến đây gì?"
Thẩm Tích Nhược đến cạnh Tưởng Thiên, cô quan sát nàng thấy nàng còn đang hào hứng mới thở phào.
Tưởng Thiên dang hai tay, Thẩm Tích Nhược hiểu ý, ôm nàng lòng, thì thầm: "Em ?"
Tưởng Thiên lắc đầu: "Em , chị em ngầu lắm."
Thẩm Tích Nhược cưng chiều nàng, : "Không cần xem, chị cũng em ngầu nhất."
Tưởng Thiên và Thẩm Tích Nhược ngọt ngào xen .
Hai càng ngọt ngào, ân ái, Thẩm Tích Chu càng đau mắt, nổi giận quát lên: "Hai thể vô sỉ như ? Ở đây là chỗ công cộng!"
Tưởng Thiên lạnh đáp: "Ha! Anh còn nhớ đây là chỗ công cộng hả? Vừa khi quấy rối nhân viên công ty thấy nhớ ?"
Nàng dứt lời, vây quanh hô lên:
"Trời! Thì là !"
" bảo nếu quấy thì ai mà dữ !"
"Cô bé hồi nãy đáng thương quá, tên đúng là !"
Có nhận Tưởng Thiên, vỗ tay khen ngợi:
"Tưởng Thiên lắm! Tưởng Thiên, cô ngầu!"
"Thiên Thiên lợi hại nhất, tấn công tên khốn đó trông ngầu lắm!"
Tưởng Thiên mỉm , hành động ngã mũ cảm ơn .
Mặt của Thẩm Tích Chu đen như đích nồi.
Hắn lớn chừng bao giờ mất mặt như hôm nay!
Mọi vây quanh luôn chiều , lời , nịnh nọt . Hắn như hoàng t.ử cao ngạo ai dám động đến .
Bây giờ thì ?
Khách của nhà hàng thuộc giới thượng lưu, bọn họ đang phỉ nhổ, căm ghét .
Tuy quen bọn họ nhưng chịu đựng ánh mắt họ .
Nghe xem, bọn họ đang mắng thế nào?
"Đồ khốn hổ!"
"Đồ t*ng trùng lên não, đàn ông mà là xúc vật!"
" là kẻ bại hoại!"
"Ghê tởm quá mất!"
Thẩm Tích Chu nhịn .
Hắn nhớ đến lúc , chuyện của bại lộ, đám dân mạng cũng mắng như .
Bọn họ mắng bao lâu, nổi điên bấy lâu. Hắn từng mắng nhiều như thế. Những tiếng mắng c.h.ử.i khiến phát điên t.r.a t.ấ.n hết tất cả.
Tiếng mắng c.h.ử.i khiến Thẩm Tích Chu ăn năn mà chỉ càng khiến hận Tưởng Thiên và cả Thẩm Tích Nhược đang đổ dầu lửa.
Bây giờ cũng cùng cảnh, cùng là hai để mắng ngóc đầu lên .
Mặt Thẩm Tích Chu đen , quát Thẩm Tích Nhược: "Con nó, chị đến đây gì? Chị là chị ! Chị giúp mà giúp con nhỏ ?"
Thẩm Tích Nhược đưa tay lên tát má trái của Thẩm Tích Chu, "bốp": "Vì là chị nên mới dạy ."
Tiếng "bốp" vang lên, má của Thẩm Tích Chu cũng đ.á.n.h, hai bên má đỏ ửng, sưng lên.
"Cái là cho cấp ."
"Bốp", má trái của Thẩm Tích Chu đ.á.n.h.
"Cái là cho Thiên Thiên, vì hỏng tâm trạng dùng cơm của em ."
Thẩm Tích Chu phát điên lên đ.á.n.h Thẩm Tích Nhược nhưng chú ý phía chân Tưởng Thiên vướng ngã. Hắn ngã lên bàn, gương mặt sưng đỏ úp lên mì ý và phô mai.
Tưởng Thiên cảm thán: "Ew..... ghê quá."
Thẩm Tích Nhược đ.á.n.h xong, lấy khăn ăn lau ngón tay, lòng bàn tay mu bàn tay.
Sau đó, cô vòng tay qua vai Tưởng Thiên: "Mình qua nhà hàng khác ăn trưa em."
Tưởng Thiên vui vẻ rời , còn vẫy tay với quần chúng vây xem: "Mọi ngon miệng!"
Thẩm Tích Nhược khi cũng lịch sự : "Xin vì quấy rầy dùng bữa. Bữa trưa hôm nay sẽ mời . Mong các vị thứ . Ngoài tiền cơm của Thiên Thiên, sẽ trả gấp ba."
Nhà hàng vang lên tiếng vỗ tay và tiếng hoan hô, phục vụ cũng tươi , nhận thẻ của Thẩm Tích Nhược. truyện tiên hiệp
Ngoại trừ Thẩm Tích Chu đang điên tiết thì đều vui vẻ.
- ------------------------------------------------------------
Tác giả:
Thẩm Tích Chu: Vì đ.á.n.h luôn má , dù sưng thì cho đều như mặt mới trông hơn! Đồ đáng ghét!